THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 222

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:21
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Phổ càng càng tức giận, càng tức thì càng cao giọng. Nói tới phần , vành mắt ông đỏ lên, giọng càng về càng nhiều rung động, rõ ràng là cảm xúc đang kích động. Thẩm An nhanh ch.óng đỡ lấy thầy , một tay vỗ vỗ tay Chu Phổ, tay khác giúp ông thuận khí, thậm chí còn nhỏ giọng gọi ông : “Thầy…”

Anh ông quá kích động.

Chu Phổ và Thẩm An khi chạy tới trường cũng khiến việc trở nên náo loạn quá khó coi, thậm chí lúc ở trong xe hai họ cũng thương lượng, cho dù Bạch Ngữ Dung Ôn Phục Tử, coi nó là cỏ dại nên nhổ cũng .

Chỉ cần thể tìm một mảnh lá của Ôn Phục T.ử về là .

lúc bọn họ tìm tới Bạch Ngữ Dung, cô đang ở chung với Tần Trác Thắng.

Ông kiêu căng ngạo mạn, những lời khác , lập tức xảy tranh chấp với Chu Phổ, ồn ào huyên náo tới mức thu hút sự chú ý của các sinh viên khác, bọn họ rối rít xì xào bàn tán.

Mãi tới khi phó viện trưởng Tôn thấy chuyện chạy tới, đưa cả đám trong phòng việc của ông , đóng cửa nhỏ.

cho dù là thế, mấy chuyện xảy đó khiến các sinh viên mơ hồ nhận vài việc.

Bây giờ Chu Phổ cao giọng, cho dù cửa sổ ngoài ban công đóng , nhưng giọng ông lớn như thế, chỉ cần ở ngoài lòng nhất định thể rõ ràng bảy tám phần.

Cho nên, ông lớn tiếng chuyện chỉ khiến vẻ mặt phó viện trưởng Tôn , mà ngay cả Tần Trác Thắng cũng hổ tới yên .

“Này… Thầy Chu của ơi, ông nhỏ giọng một chút .” Phó viện trưởng Tôn nhanh ch.óng dậy khỏi chỗ của , lanh lẹ vòng qua bàn việc, tự tới mặt Chu Phổ,cùng với Thẩm An đỡ ông nữa xuống.

Sau khi Chu Phổ xuống, ông mới thẳng dậy : “Có chuyện gì chúng từ từ , ông lớn tiếng như thế gì? Nếu ngoài thì sẽ ảnh hưởng .”

Nói xong ông qua Tần Trác Thắng : “Trác Thắng, đóng cửa sổ .”

Tần Trác Thắng gật đầu, đang dậy theo thì Chu Phổ lạnh ngăn cản: “Không cần đóng, nếu việc gì trái với lương tâm thì đóng gì?”

Nói xong câu , Chu Phổ vẫn nhịn dùng sức đập tay xuống bàn, khiến cái ly bàn bay lên một cái.

Bạch Ngữ Dung ở bên tiếng la giận dữ của Chu Phổ cho giật , điều cô dám lớn tiếng , chỉ thể cúi đầu, một bên nhỏ giọng nức nở, giống như một cô nhóc đáng thương đang giáo viên nghi oan khó mà giải thích .

Thẩm An liếc mắt dáng vẻ đó của cô một chút dời mắt , lẳng lặng bên cạnh Chu Phổ, giúp ông thuận khí.

“Thầy Chu!” Phó viện trưởng Tôn thành khẩn gọi tên Chu Phổ, dừng một chút, ông : “ cam đoan với ông, cam kết với ông ? nhất định sẽ nhờ vả khắp nơi tìm Ôn Phục Tử, nếu báo cho ông tiên ?”

“Còn về sinh viên Thẩm, hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c …”

Phó viện trưởng Tôn dừng một chút với Thẩm An: “Cho dù thể luyện đan d.ư.ợ.c cấp thấp, nhưng chúng cũng thể ghi nhận cố gắng của em .

Ngoại trừ đan d.ư.ợ.c cấp thấp, còn ba cấp bậc khác của đan d.ư.ợ.c: A, B, C .”

“Năm tới, năm tới luôn luôn cơ hội mà. Phải sinh viên Thẩm?” Phó viện trưởng Tôn lấy lòng Thẩm An, ha hả. Thẩm An phó viện trưởng Tôn lấy một cái, chỉ tĩnh tâm bắt mạch cho Chu Phổ một chút, đó xoay ông , nhỏ giọng :

“Được thầy, chuyện hôm nay sẽ kết quả. Thầy đừng nóng giận, chúng về ?”

Anh xong thì thẳng dậy, về phía phó viện trưởng Tôn, giọng lạnh lùng: “Còn về Ôn Phục T.ử mà phó viện trưởng … Ghi nhận tấm lòng, nhưng cần.”

“Em sinh viên !” Phó viện trưởng Tôn kinh ngạc một chút, thở dài lắc đầu.

Ngược , Bạch Ngữ Dung vẫn luôn một bên nức nở giờ ngẩng đầu lên, nghẹn ngào : “Nếu như hai tin, …”

dừng một chút, đấu tranh nội tập một hồi c.ắ.n môi quyết định, trịnh trọng giơ tay lên: “Bạch Ngữ Dung xin thề, nếu hôm nay trộm Ôn Phục T.ử của thầy Chu, để cả nhà họ Bạch, bao gồm cả c.h.ế.t yên lành!”

“Cô thề thì thề, nhưng cảm phiền bỏ bà nội khỏi lời thề của cô .”

Giọng của Tô Tái Tái vang lên, khiến đều sửng sốt, qua cửa phòng việc.

Khi bọn họ thấy cửa phòng việc vẫn đóng thì mới nhẹ nhàng thở .

… Giọng của Tô Tái Tái lúc nãy giống như truyền tới chỗ bọn họ thông qua một cánh cửa mà?

Khi phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng vẫn hiểu rõ vấn đề, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, đó là giọng của Nghiêm Thanh xuyên thấu qua cánh cửa, truyền từ bên ngoài tới:

“Phó viện trưởng Tôn, và sinh viên Tô thể ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-222.html.]

Phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng một cái, đó dậy, bất đắc dĩ mở cửa.

Khi Tô Tái Tái và Nghiêm Thanh lưng cô cùng , ánh mắt Bạch Ngữ Dung lóe lên mấy , cô tỏ vẻ kinh ngạc cô, kêu lên: “Là Tiểu Tái ?”

dừng một chút mới sợ hãi : “Em, em là sinh viên Luyện Khí Viện , tới chỗ Luyện Đan Viện của bọn chị?”

Lúc Bạch Ngữ Dung xong câu cuối còn xuyên qua đám Chu Phổ.

xong, phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng mới nhận .

Bọn họ “Hả?” một tiếng, gật gật đầu, Tô Tái Tái :

, sinh viên Tô, phiền em ngoài, đây là chuyện nội bộ của Luyện Đan Viện.”

Tô Tái Tái lời nào, ngược Chu Phổ tức giận : “Tiểu Tái là sinh viên dự thính và sư thu nhận, coi là ngoài.”

“Sinh viên dự thính?” Phó viện trưởng Tôn nhíu mày Chu Phổ: “Sao chuyện ?”

“Chắc là phó viện trưởng Tôn vẫn thấy báo cáo gửi lên .” Giọng Nghiêm Thanh mỉa mai: “Cũng cả, phó viện trưởng Vạn sẽ về ngay thôi, ông ký tên đồng ý thì cũng giống cả.”

Phó viện trưởng Tôn chặn họng, đột nhiên nhớ chuyện đó Nghiêm Thanh tới tìm , ông đoán chừng đó là vì Tô Tái Tái.

Lúc ông thêm gì đó, ngược Tô Tái Tái Bạch Ngữ Dung, giọng điều như như : “ sẽ lập tức ngoài ngay, điều phiền bạn học Bạch Ngữ Dung, sinh viên năm nhất Luyện Đan Viện Đại học Đế Đô lặp lời nãy là .”

Tô Tái Tái đề cập rõ ràng tên của Bạch Ngữ Dung khiến cô sửng sốt.

nhiều cặp mắt chằm chằm như , cô chỉ thể c.ắ.n răng, duỗi thẳng cổ, trừng mắt Tô Tái Tái :

“Chị từng , lặp thì lặp thôi?”

nữa đưa tay lên, lặp lời thề lúc nãy một . Tô Tái Tái thấy thế, nhún nhún vai : “Vậy cả.”

qua Chu Phổ và Nghiêm Thanh, : “Thầy, em đợi các thầy ở cửa .”

“Đợi chút.”

Cô đang xoay rời thì Nghiêm Thanh gọi , cô nghiêng đầu ông .

Nghiêm Thanh lặng lẽ lướt qua ba phó viện trưởng Tôn, Tần Trác Thắng và Bạch Ngữ Dung.

Sau đó, ông qua Chu Phổ, : “Sư , em còn đó gì? Đi thôi, việc kết quả.”

Chu Phổ gật gật đầu, ông Thẩm An nâng đỡ dậy, sắc mặt ngoài.

Sau khi Nghiêm Thanh tới cửa thì ba , ông lạnh lùng một tiếng mới .

Ông đang thì nhớ gì đó, về phía Tô Tái Tái vẫn còn đó, gọi cô: “Tiểu Tái, thôi.”

“Thầy chờ em một chút.” Tô Tái Tái đáp lời.

tới gần phía Bạch Ngữ Dung, nhỏ giọng bên tai cô : “Lần khi láo, cô nhớ lau dấu vết sạch sẽ một chút.”

Bạch Ngữ Dung đột ngột qua trừng mắt Tô Tái Tái, cô sắp sửa vịt c.h.ế.t còn mạnh miệng thì thấy cô nhỏ giọng : “Cả quãng đường cô vẫn kịp rửa tay nhỉ?” Khóe mắt Bạch Ngữ Dung giật giật.

thấy Tô Tái Tái nhỏ : “Sau khi chất lỏng từ Ôn Phục T.ử dính lên tay, gặp sẽ biến thành màu đen, cô chuyện ?”

Bạch Ngữ Dung chấn kinh, cô dùng sức nắm tay của , trợn trừng mắt Tô Tái Tái như lòi cả tròng .

Sao cô nội dung trong quyển sách rách ?

“Cố lên.” Tô Tái Tái hì hì : “Hy vọng cô sớm ngày c.h.ế.t yên lành.”

Cố gắng lên nha~

 

 

Loading...