THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 221
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua một hồi, ông chống tay cằm hành động “để suy nghĩ một lát”, đó mới về phía Tô Tái Tái và hỏi:
“Khoan ? Ý của em là... Rễ của Ôn Phục T.ử cùng công hiệu với lá của nó ?!”
“ .” Tô Tái Tái lắc đầu.
“ ?”
“Từ đến giờ, thứ thể tăng độ định của hiệu quả t.h.u.ố.c và tăng xác suất luyện đan thành công là rễ của Ôn Phục T.ử chứ lá của nó.” Tô Tái Tái tỉ mỉ giải thích cho Nghiêm Thanh .
“Tuy là lá cây cũng công hiệu gần như thế, nhưng nó thể loại bỏ độc tính sinh do tương tác giữa các loại t.h.u.ố.c trong lúc luyện đan.
Cho nên nào dùng loại đan d.ư.ợ.c luyện chế theo cách thì ít nhiều gì đều sẽ chút bệnh kín trong . Ngày thường sẽ khó nhận , nhưng chờ đến khi tích lũy quá nhiều thì nó sẽ bùng nổ ngay.”
Tô Tái Tái dừng một chút: “Đáng tiếc chỉ nghĩ là do luyện đan , hoặc là do dùng thêm đan d.ư.ợ.c khác nên mới xảy chuyện, ai ngờ tới nguyên nhân là do
dùng đan d.ư.ợ.c chứa lá của Ôn Phục T.ử cả.”
“Thì là thế...” Nghiêm Thanh sửng sốt một lát vui vẻ vỗ đùi:
“Nếu thì nghĩa là Tiểu An vẫn thể tham gia hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c còn gì?! Tốt quá! Giờ sẽ gọi điện cho sư ngay để gọi bọn họ trở về!”
Nghiêm Thanh xong thì tính lấy điện thoại , điều còn kịp nhấn gọi thì Tô Tái Tái cản : “Thầy Nghiêm ơi.”
“Hả? Sao thế em?” Nghiêm Thanh cầm điện thoại về phía Tô Tái Tái.
“Hay là chúng đến thẳng Huyền Học Viện một chuyến .” Tô Tái Tái hì hì : “Em xem Bạch Ngữ Dung sẽ tự biện hộ như thế nào, hơn nữa...”
Cô dừng một chút : “Thầy cũng thể tự xem đó quyết định ngay tin tức cho đám thầy Chu .”
Nói thật, dù Tô Tái Tái dùng bàn chân suy nghĩ thì cô cũng thể đoán Bạch Ngữ Dung sẽ như thế nào.
Cho nên so với việc để bọn họ vấn đề của lá của Ôn Phục Tử, cô càng mong thấy cảnh Bạch Ngữ Dung tự dùng đan d.ư.ợ.c do cô luyện hơn.
“Ừ... Thế cũng .” Nghiêm Thanh nghĩ một lát gật đầu, đó cất điện thoại và với Tô Tái Tái: “Giờ chúng qua đó liền .”
Cùng lúc đó, Bạch Ngữ Dung đang lóc sướt mướt lời gặng hỏi của Chu Phổ và Thẩm An trong văn phòng của phó viện trưởng Tôn.
Cô về phía Tần Trác Thắng, vẻ mặt vô cùng chân thành: “Thầy ơi, xin thầy hãy tin con, con thật sự lấy trộm cây… cây t.h.u.ố.c Ôn Phục T.ử gì đó mà thầy Chu , thậm chí hình dạng nó con còn thì mà lấy ạ?!”
Bạch Ngữ Dung dứt lời thì Thẩm An cau mày mở miệng:
“ ngoài cô thì ai nhà kính cả. Lúc cô thì Ôn Phục T.ử vẫn còn, khi cô , đến giờ tan học kiểm tra thì phát hiện Ôn Phục T.ử mất tích. Cô giải
thích chuyện như thế nào?”
“Em, em cách nào giải thích .”
Bạch Ngữ Dung bối rối phó viện trưởng Tôn và Tần Trác Thắng, nức nở hai tiếng, nhỏ giọng : “Đàn , kẻ trộm sẽ nhân lúc chú ý, mất cảnh giác mà tay trộm
đồ để khác cô là ai.
Và như , đều em từng bên trong đó, thế nên em dám loại chuyện như chứ?”
“Nói chừng…” Bạch Ngữ Dung dè dặt ngước mắt lên Thẩm An một cái, tiếp: “Là do canh giữ cẩn thẩn, để khác lẻn , nhưng sợ thầy Chu quở trách nên mới đùn đẩy sang cho em.”
Cô dứt lời, sắc mặt của Thẩm An thoáng chốc trở nên lạnh nhạt.
còn kịp mở miệng thì Chu Phổ cau mày, trầm giọng : “Tiểu An loại như cô !”
“Nè thầy Chu.” Lúc Tần Trác Thắng ở bên cạnh thản nhiên : “Lời mà, cần chắc chắn đến nhỉ?”
—— “Câu , thể một cách chắc chắn như đấy.”
Chu Phổ đợi Tần Trác Thắng trả lời, lập tức sang trừng mắt ông : “Thầy Tần , ông mới là cần dạy dỗ học sinh của đó!”
“Ông ý gì hả?!” Tần Trác Thắng Chu Phổ khiêu khích xong, lập tức thẳng dậy, trừng mắt ông , lên tiếng mỉa mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-221.html.]
“Này, kính trọng ông nên mới gọi ông một tiếng thầy thôi, chứ xét về năng lực thì ông kém chỉ là một hai cấp thôi . Ông tư cách gì mà ở đây xỉa xói hả? Giáo. Sư. Danh.
Dự - Chu Phổ?”
Chu Phổ còn kịp phản bác, Thẩm An tiến lên một bước,chắn mặt thầy của chằm chằm Tần Trác Thắng, lạnh lùng :
“Nếu theo như cách thầy , xét về tài nguyên và thực lực,lẽ nào nhà họ Thẩm của em thiếu một cây t.h.u.ố.c Ôn Phục T.ử ? Giáo. Sư. Tần. Trác. Thắng?”
Thẩm An dứt lời, phó viện trưởng Tôn và những khác đều sực nhớ chỉ là học trò của Chu Phổ, mà còn là chủ của nhà họ Thẩm nữa!
Trong phút chốc khiến Tần Trác Thắng còn lời nào để ,
ông lập tức đảo mắt sang chỗ khác, đồng thời khẽ dựa lưng ghế, cố gắng biện hộ để giữ thể diện cho chức danh "giáo sư Tần" của : “... cũng ý đó.”
“Vậy ?” Thẩm An giễu, đầu Bạch Ngữ Dung, : “ hình như học sinh của giáo sư Tần... ý đó thì ?”
“Em, em .“ Bạch Ngữ Dung vội vàng xua tay, dừng một chút Thẩm An với vẻ mặt áy náy, nhỏ giọng :
“Đàn Thẩm, là do em ngừng vu oan cho nên mới nhất thời những lời thiếu suy nghĩ như . Chứ thật em hề ý đó !”
“Với cả...” Cô khựng vài giây, đó rụt rè Thẩm An:
“Đàn ơi, bây giờ hiểu cảm giác khác vu oan đúng ? Giống như em đó, đàn !”
là mặt dày mà!
Thẩm An chẳng buồn Bạch Ngữ Dung lấy một cái, trực tiếp đầu nơi khác.
Thấy , Bạch Ngữ Dung thoáng qua bốn c*n m** d***, về phía phó viện trưởng Tôn với vẻ mặt ấm ức.
Phó viện trưởng Tôn thấy thế, nắm c.h.ặ.t nắm tay đưa lên môi, giả vờ “khụ” một tiếng, : “Chu Phổ ... ông xem cái nhà kính của ông ít , hơn nữa camera nữa.
Nên... cho dù trò Bạch từng đó thật thì cũng thể chắc chắn rằng trò là kẻ trộm đúng ?”
“ thấy... là chuyện cứ thế cho qua ?!” Phó viện trưởng Tôn Chu Phổ dò hỏi.
Thấy Chu Phổ yên gì, phó viện trưởng Tôn đành nở một nụ hoà nhã về phía Thẩm An.
“Sinh viên Thẩm , em cũng đừng giận nữa, đây chỉ là một sự hiểu lầm thôi. Về của cải của nhà họ Thẩm, đừng là chúng ,mà cả thế giới ai mà chả chứ, vả nhân phẩm của em như thế nào chúng đều rõ.
Vừa nãy là do bạn học Bạch căng thẳng cho nên mới như , trò Bạch , em mau đến xin đàn một nữa nào!”
Phó viện trưởng Tôn xong, nhanh ch.óng đá mắt hiệu cho Bạch Ngữ Dung.
Cô thấy thế, tuy rằng khuôn mặt cực kỳ ấm ức, vành mắt đỏ bừng, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo.
Cô khẽ cúi với Thẩm An: “Đàn , thật xin ...”
Lần Thẩm An những ngoảnh mặt , mà còn nghiêng tránh né, chấp nhận lời xin của Bạch Ngữ Dung.
Anh lạnh lùng : “Không dám, nhận nổi.”
Thấy , phó viện trưởng Tôn lén Chu Phổ một cái thở dài: “Haiz... Cũng là ai trộm Ôn Phục T.ử nữa... quả thật đáng tiếc.
Hay là như vầy thầy Chu, để giúp ông để mắt đến Ôn Phục T.ử nhé? Nếu tin tức gì, sẽ lập tức thông báo cho ông ?”
Dừng một chút, ông : “Ông xem hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c cũng sắp đến gần , chúng vẫn nên tạm thời dồn hết tâm trí đó thì hơn. Ông thấy , thầy Chu?”
Chu Phổ lạnh lùng một tiếng, lúc mới nghiêng đầu về phía đám phó viện trưởng Tôn: “Nếu vì hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c thì sẽ ở đây lãng phí thời gian với mấy chắc?”
Nói xong ông đập bàn dậy, trừng mắt Bạch Ngữ Dung, chỉ Thẩm An : “Ôn Phục T.ử đó chính là vì hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c mà chuẩn cho Tiểu An!
Cô trộm mất thì thôi, còn bóp nát bộ bọn nó! Ngay cả một chút xíu xiu, một chiếc lá cũng để !
Cô nó chỉ cần, dù chỉ là một mảnh, là cũng thể sống ? Cũng thể để Tiểu An tham dự hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c?”