THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 220
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:19
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lúc , hầu thường xuyên chăm sóc cho chủ nhà mua đồ ăn trở về, thấy cảnh Tô Tái Tái c.h.ặ.t cây trúc cửa nhà .
Chị trợn to mắt, cau mày đang tính quát “cô từ chui thế” thì chợt thấy một ánh sáng trắng lóe lên, lưỡi hái c.h.é.m qua phần gốc của cây trúc đường kính to bằng miệng chén, mặt cắt phẳng lì bóng loáng, chút thô ráp nào.
“Sao thế ạ?” Tô Tái Tái khiêng lưỡi hái lên vai, cô đầu về phía âm thanh truyền tới - cũng chính là hướng mà hầu đó đang .
Bộ dáng lúc của Tô Tái Tái khác gì một tên sát nhân mới g.i.ế.c xong đang khiêng thanh đao còn nhỏ m.á.u đầu về phía nhân chứng .
Lưỡi đao bén ngót, lộ cảm giác vô cùng tanh m.á.u.
Người hầu sợ tới mức hai chân mềm nhũn, lắp bắp cả buổi cũng câu nào chỉnh, chỉ thể trừng mắt Tô Tái Tái.
Cũng may lúc bộ đàm đột nhiên truyền tới giọng của chủ nhà: [Chị Thịnh, là đồng ý cho cô c.h.ặ.t đấy.]
“Cậu cả?!” Chị Thịnh giọng từ bộ đàm thì mới năng bình thường trở .
Chị tại chỗ Tô Tái Tái với ánh mắt nghi ngờ.
Người gọi là “ cả” ho khan vài tiếng: [Cô cứ mang ống tre .]
“À, thôi.” Tô Tái Tái gật đầu, lúc mới khom lưng khiêng cây trúc lên, khi tủm tỉm một tiếng “cảm ơn” xong thì mới rời .
Lúc ngang qua chị Thịnh, cô còn quên gật đầu với chị một cái.
Về phần chị Thịnh thì…
Chị kinh ngạc đến mức thốt nên lời khi thấy Tô Tái Tái thể dùng một tay khiêng nguyên cây trúc bự tổ bố .
Chị cứ thế theo bóng lưng dần xa của cô, mãi đến khi bộ đàm vang lên một tiếng “chị Thịnh” nữa thì chị mới sực tỉnh, đó vội vàng chạy nhà.
Chỉ là khi nhà chị còn quên liếc về hướng mà Tô Tái Tái rời ban nãy, thầm tắc lưỡi khen “cô nhóc khỏe phết”.
Chị Thịnh bước nhà, lập tức thấy thanh niên với thể teo cơ nặng đang xe lăn.
Anh như một bộ xương bọc da, còn là thiếu niên hăng hái trong trí nhớ của chị nữa.
Mỗi nhớ đến quá khứ là trong lòng của chị Thịnh cảm thấy vô cùng đắng chát.
Nếu bà chủ con quỷ cái chọc cho tức c.h.ế.t thì lẽ bây giờ chủ... sẽ biến thành bộ dạng như bây giờ.
nghĩ đến những chuyện thì ích lợi gì chứ? Chị Thịnh thầm lắc đầu.
Hiện tại con quỷ cái thấy thằng con của càng ngày càng tương lai thì bắt đầu cả gan tay với cả, bà ngừng cắt xén các loại chi tiêu khiến hầu trong nhà bỏ việc gần hết, bởi hiện giờ trong nhà chỉ còn một chị chăm sóc cho chủ mà thôi.
Cũng may căn biệt thự là tài sản riêng của cả, nếu , chừng hai họ ngoài đường ở .
Thôi, tạm gác chuyện sang một bên .
Chị Thịnh thầm lắc đầu, đó vực dậy tinh thần với trai đang xe lăn: “Cậu cả , mua một con cá móm tươi lắm, một nửa dùng để nấu canh còn một nửa thì đem kho, bảo đảm xương cá cũng mềm tan luôn...”
“Chị Thịnh.” Trình Hồng Huy chờ chị Thịnh xong cắt ngang lời chị : “Tháng nhà họ Trình gửi tiền cho chúng đúng ?”
Tuy là câu hỏi nhưng giọng điệu của vô cùng chắc chắn khiến chị Thịnh sững sờ tại chỗ.
Một hồi lâu chị mới sực tỉnh, đó hoảng loạn sang chỗ khác, giơ tay vén tóc vành tai lắp bắp :
“Làm… gì chuyện đó, cả đừng nghĩ lung tung chứ.” “Chị Thịnh.” Trình Hồng Huy bình tĩnh gọi chị một tiếng, chờ chị Thịnh về phía thì mới bảo: “ chỉ tàn phế chứ ngu.”
Chị Thịnh nhạo bản như thế thì lập tức trừng mắt quát: “Phế cái gì mà phế, cả , nhất định sẽ khỏe thôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-220.html.]
Trình Hồng Huy gian nan lắc đầu, chờ động tác xong thì càng thêm cảm thấy tự khinh thường bản .
Một ngay cả việc lắc đầu cũng khó khăn như thì gì dám mơ mộng viển vông cơ chứ.
“Thôi… Giờ suy nghĩ về mấy chuyện cũng ý nghĩa gì cả.”
Trình Hồng Huy trầm ngâm một lát bảo: “Chị Thịnh, chị về phòng tìm thử tủ đầu giường , tạo một tài khoản tiết kiệm bằng tên của chị, trong đó còn một ít tiền đấy, chị hãy dùng nó để trang trải cuộc sống của chúng .”
“Cậu ?!” Chị Thịnh kinh ngạc Trình Hồng Huy.
Tuy rằng Trình Hồng Huy tàn phế, nhưng nhà họ Trình vẫn vờ vẻ là sẽ bạc đãi đứa con trai cả tàn tật, cho nên mấy năm qua bọn họ thuê tận mười mấy hầu chăm sóc cho .
Trình Hồng Huy và chị Thịnh đều rõ, trong những hầu , hơn phân nửa là tai mắt do bà Trình nhỏ cài c*m v** để giám sát hành động của Trình Hồng Huy.
Bởi vì bà sợ sẽ tìm cơ hội lật ngược tình thế.
Chị Thịnh cũng biện pháp nào, cho nên mấy năm qua chị chỉ thể ráng chăm sóc cho Trình Hồng Huy thật chu đáo, giúp đỡ chịu thiệt thòi chút nào chút .
Mà hiện giờ con quỷ cái cho hầu nghỉ việc hết, cũng cắt đứt nguồn kinh tế của bọn họ, trắng là do bà xác định Trình Hồng Huy thể lật kèo cho nên mới quyết định để cho tự sinh tự diệt.
Chị Thịnh định bụng là cùng lắm thì chị sẽ lén ngoài thêm để kiếm tiền, nhưng nào ngờ Trình Hồng Huy còn một lá bài tẩy như thế ?!
Chờ chị tìm quyển sổ tiết kiệm phủ đầy tro bụi, cũng thấy con một triệu bên trong, chị lập tức mừng như điên, thế là ba chân bốn cẳng chạy về phòng khách tìm Trình Hồng Huy: “Cậu cả, giỏi quá mất!”
Trình Hồng Huy : “Đó là tiền mà lén lên mạng đầu tư nhân lúc còn thể miễn cưỡng hoạt động .”
Anh dừng một chút : “Nếu tiền chảy tài khoản của thì sẽ họ phát hiện ngay, cho nên âm thầm mượn danh nghĩa của chị để tạo một tài khoản tiết kiệm. Mong
chị đừng trách tự tiện nhé.”
“Làm gì ?! Bây giờ đây trở thành tiền cứu cánh cho còn gì.”
Chị Thịnh vui sướng cầm cuốn sổ tiết kiệm, thở phào một nhẹ nhõm: “Giờ sẽ rút tiền ngay, đó mua chút đồ ngon về cho ăn, mấy ngày nay chịu khổ nhiều .”
Chị Thịnh xong, đang chuẩn ngoài thì Trình Hồng Huy gọi về, chị hoang mang đầu thì thấy bảo: “Chị chờ buổi chiều hãy mua đồ ăn, như bình thường chị vẫn .”
Chị Thịnh định hỏi vì , nhưng nghĩ một chút là hiểu ngay, bởi gật đầu đáp: “ hiểu .”
Bên , lúc Tô Tái Tái khiêng nguyên một cây trúc trở về, Nghiêm Thanh tâm trạng nào mà kinh ngạc vì sức trâu của cô nữa.
Ông chằm chằm Ôn Phục T.ử xẻng nhỏ, mở miệng hô lớn với Tô Tái Tái: “Tiểu Tái ơi! Nó biến thành màu đen !”
Lúc sự thối rữa của Ôn Phục T.ử lan từ phần rễ chùm xung quanh đến phần rễ chính.
“Xong ngay thôi.” Tô Tái Tái cầm cây trúc lắc lắc thử,
khi thấy bên trong tiếng nước róc rách thì cô vội c.h.é.m đốt trúc đó xuống, khi đục một lỗ thành thì cầm ống trúc đó nhanh tới.
“Thầy Nghiêm, thầy phủi sạch đất bộ rễ giúp em, đó bẻ những phần rễ thối đặt sang đây.”
Nghiêm Thanh vội vàng theo, chờ đến khi xong và đặt cái xẻng nhỏ xuống thì ông mới bệt ghế và thở phào một .
Nghiêm Thanh phủi tay Tô Tái Tái đang bỏ ống trúc chứa Ôn Phục T.ử một cái ống trúc khác lớn hơn, đó đẽo gọt một cái nắp che bên , đến khi đảm bảo chút ánh sáng nào thể lọt thì cô mới đặt nó trong một góc.
Chờ Tô Tái Tái xong hết và dậy, Nghiêm Thanh mới dùng ánh mắt sáng rỡ đầy mong chờ cô: “Tiểu Tái, phương pháp của em... sẽ giúp Ôn Phục T.ử mọc lá non mới ?” Tô Tái Tái lắc đầu: “Nó chỉ giúp bảo đảm rễ của Ôn Phục T.ử thối rữa mà thôi, như chờ đến khi đàn Thẩm chuẩn luyện đan thì thể dùng đến nó .”
Lời của cô Nghiêm Thanh sửng sốt thôi, ngay cả hành động phủi đất tay cũng khựng .