THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 219
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:18
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc Tô Tái Tái nghĩ thầm trong lòng như thế, Chu Phổ thấy Tô Tái Tái hề để ý Bạch Ngữ Dung thì lập tức kể bộ sự việc cho Nghiêm Thanh .
Nghiêm Thanh xong thì cau mày quát: “Còn nhỏ mà như thế thì lớn lên còn như thế nào nữa?!”
“Thầy Nghiêm , thật bây giờ cô cũng nhỏ gì cho cam ạ.” Tô Tái Tái một bên hì hì , qua giống đang châm thêm dầu lửa.
“Đây là hạt giống trong miệng phó viện trưởng Tôn đó hả?” Nghiêm Thanh lạnh: “ nhất định cho lẽ chuyện mới .”
Ông dừng một chút sang với Chu Phổ: “Sư , chúng thôi.”
Chu Phổ gật đầu, khi còn Tô Tái Tái một cái.
Nói thế nào chăng nữa thì nhà họ Bạch cũng ơn với ông , thêm chuyện Tô Tái Tái thường tặng đồ cho , tóm xem ý của con bé như thế nào .
Thấy Chu Phổ chằm chằm, Tô Tái Tái hoang mang một lúc mới ngộ , cô gật đầu, thản nhiên nhún vai một cái mở miệng:
“Thầy Chu, bác cần kiêng dè gì cháu . Cả nhà họ Bạch trừ bà nội thì còn ai liên quan gì với cháu hết.”
Cô tủm tỉm bổ sung: “Thậm chí còn thù oán với cháu nữa kìa, cho nên… lúc hai tới “kiếm chuyện” với cô thì đừng quên “giẫm” cô hai cái cho cháu nhé.”
Em sẽ ở đây cổ vũ cho !
Đùa chút cho vui chứ thật Tô Tái Tái chỉ để hai Chu Phổ và Thẩm An chạy đến Huyền Học Viện để bắt quả tang Bạch Ngữ Dung mà thôi, nếu bắt thì khiến cô tức ách trong bụng cũng tồi chút nào.
Còn Nghiêm Thanh thì sẽ nhiệm vụ dẫn Tô Tái Tái đến nơi đang để Ôn Phục Tử.
Nghiêm Thanh là sư của Chu Phổ, cho nên ông thể nhà kính tùy thích.
Thậm chí lúc khi Chu Phổ mới mang Ôn Phục T.ử về và lén lút khoe với ông , vị trí trồng nó cũng là do cả hai thảo luận hồi lâu mới chọn .
Hơn nữa bộ dáng ban đầu của Ôn Phục T.ử trông xám xịt và tợn, còn đặt ở một góc cho nên dù trồng lâu như thế nhưng các học sinh đến đây học tập ai chú ý tới nó cả.
nào ai ngờ Bạch Ngữ Dung phát hiện , hơn nữa còn dứt khoát cắt ngang trộm hết nguyên cây cơ chứ!
“Là chậu đây.” Nghiêm Thanh đặt cái chậu trồng Ôn Phục T.ử lên bàn gỗ cho Tô Tái Tái xem.
Nghiêm Thanh phần gốc bứt trụi ngay sát mặt đất, càng càng tức: “Con nhỏ Bạch Ngữ Dung thiếu điều nhổ tận gốc Ôn Phục T.ử luôn !”
Nói xong, ông và Tô Tái Tái còn cẩn thận quan sát hồi lâu,cuối cùng chỉ đành nhụt chí bảo: “Đến một cái lá cũng còn!”
Ôn Phục T.ử một đặc tính kỳ quái, giống những loài cây khác chỉ cần còn rễ thì dù bứt trụi vẫn thể lá non mới, Ôn Phục T.ử giống những bé thú nhỏ nhát gan hơn, nếu tổn thương thì sẽ bao giờ chịu mọc thêm lá mới nữa.
Rễ của nó sẽ dần thối rữa, cuối cùng biến thành những đốm mốc đen.
nếu Ôn Phục T.ử vẫn còn dù chỉ một chiếc lá chỉnh thì nó sẽ cố gắng sống sót vì chiếc lá cuối cùng .
Đáng tiếc bây giờ Bạch Ngữ Dung bứt trụi bộ, cho nên cây Ôn Phục T.ử thật sự hết đường cứu chữa .
“Hạt giống của Ôn Phục T.ử khó tìm, hơn nữa một tháng rưỡi là tới hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c , cho dù sư tìm hạt giống mới thì... cũng còn kịp nữa.”
Nghiêm Thanh nhíu mày, lắc đầu thở dài: “Sư bỏ ít công sức để giúp Tiểu An luyện “đan d.ư.ợ.c cấp thấp”, thế mà bây giờ ...”
Nghiêm Thanh càng càng cảm thấy ứa gan, cuối cùng quyết định lên chắp tay lưng qua trong nhà kính, dùng hành động để giảm bớt sự khó chịu trong lòng.
Bởi vì nếu thế, chỉ sợ ông đá đổ mấy chậu cây mới hả giận .
Chờ một lát, Nghiêm Thanh mới phát hiện Tô Tái Tái im lặng lâu, ông đầu cô một cách khó hiểu, lúc mới thấy cô đang cầm một cái xẻng nhỏ chuẩn đào phần rễ của Ôn Phục T.ử lên.
Nghiêm Thanh sửng sốt, vội vàng mở miệng: “Tiểu Tái , là chờ sư về hãy em?”
Tuy gốc Ôn Phục T.ử còn cứu nữa, nhưng dù thế nào thì nó cũng thuộc sở hữu của Chu Phổ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-219.html.]
ông chỉ mới dứt câu thì Tô Tái Tái đ.â.m đầu xẻng xuống xúc phần rễ dính đầy đất của Ôn Phục T.ử lên, động tác cẩn thận để tránh hư hao bộ rễ của nó.
Cô ngẩng đầu mà cứ giữ nguyên tư thế đó với Nghiêm Thanh: “Thầy Nghiêm ơi, thầy tìm giúp em một ống trúc ạ?”
“Hả? À chứ!” Nghiêm Thanh sửng sốt, đó lập tức lấy tinh thần ngay, hai mắt ông sáng rỡ, vội vàng chạy tìm ống trúc mà Tô Tái Tái cần.
Ông lòng vòng tìm một hồi mới về với Tô Tái Tái, bộ dáng luống cuống tay chân đó phần đáng yêu.
“Tiểu Tái , hình như ở chỗ của sư ... ống trúc.” Làm bây giờ!
Tô Tái Tái xong thì suy nghĩ một lát, đó đưa cái xẻng nhỏ cho Nghiêm Thanh nhờ ông cầm giúp: “Em chỗ nào , thầy Nghiêm cầm và giữ nguyên như giúp em, nhớ đừng nó rớt xuống nhé.”
“À ừ, thầy .” Nghiêm Thanh vội vàng tiến lên, cẩn thận đổi tay với Tô Tái Tái.
Thấy cô về phía bên ngoài nhà kính, lúc còn tiện tay cầm luôn cái lưỡi hái đang để tựa trong góc thì ông “ủa” một tiếng, hỏi với theo bóng lưng của cô: “Tiểu Tái, em ?”
“Em chỗ nào ống trúc.” Tô Tái Tái đầu , chỉ giơ lưỡi hái trong tay lên vẫy vẫy: “Thầy Nghiêm chờ em một chút, em sẽ ngay.”
“Ơ?” Nghiêm Thanh xong thì sửng sốt một lát mới hồn, đó đầu tập trung sự chú ý cái xẻng trong tay.
Rễ cây của Ôn Phục T.ử đang rũ xuống từ mặt xẻng, chỉ dùng mắt thường cũng thể nhận một vài cọng rễ đổi màu,từ màu trắng nõn biến thành màu xám đen. Điều nghĩa nó bắt đầu thối rễ.
Nghiêm Thanh thấy thế thì dám phân tâm Tô Tái Tái nữa, ông dùng hai tay nắm xẻng nhỏ, theo lời Tô Tái Tái giữ nguyên nó ở giữa trung dám đặt xuống.
Tô Tái Tái nhớ rõ khi ngang qua cửa nhà họ Trình mà Thẩm An từng nhắc, cô thấy nơi đó mọc năm sáu cây trúc, mỗi một cây đều to bằng cánh tay, kích cỡ như thế thể dùng để đựng Ôn Phục Tử.
Có điều hộ gia đình chịu cho cô mượn .
Tô Tái Tái vung lưỡi hái mấy cái, động tác khác gì động tác vung kiếm khi còn ở núi cả.
Động tác của cô khá lưu loát và xinh , phần lưỡi đao ngừng xoay tròn trong tay cô lập lòe ánh sáng trắng, thoạt vô cùng sắc bén và lạnh lẽo.
Ôi, việc gấp thể chần chờ, cùng lắm bồi thường tiền cho là .
Đương nhiên, trả tiền là thầy và đàn Thẩm .
Tô Tái Tái nghĩ như .
Biệt thự của nhà họ Trình ở giữa nhà kính của Nghiêm Thanh và Chu Phổ, cho nên bao lâu là tới nơi.
Tô Tái Tái xoay tròn lưỡi hái một cái chụp lấy, đó vác nó vai và ấn chuông cửa của nhà họ Trình.
Nhấn tận hai ba mà trả lời, trong lúc cô chuẩn từ bỏ thì đột nhiên một giọng nam yếu ớt truyền tới từ trong bộ đàm: [Ai đó?]
“À , chào . là...” Tô Tái Tái dừng một chút: “ là học sinh của hai hàng xóm của , tính qua đây xin một cây trúc trồng cửa nhà về dùng.”
Nói xong, Tô Tái Tái còn nhoẻn miệng với bộ đàm, đáng yêu dễ gây thiện cảm với khác.
Có điều cô quên mất còn đang vác nguyên cái lưỡi hái ở vai.
Cho nên lúc chủ nhà camera bộ đàm, đập mắt là cảnh tượng kiểu: Giờ cho hai lựa chọn, một là chủ động cho mượn, hai là động cho mượn, chọn .
[Cô cứ c.h.ặ.t .] Đầu của bộ đàm truyền tới vài tiếng ho khan thật khẽ, nọ thở hổn hển mấy xong mới mở miệng . “Cảm ơn , đúng là . Người ở hiền thì sẽ gặp lành.” Tô Tái Tái hì hì .
Đối phương đáp lời, hẳn là cũng tin mấy chuyện vớ vẩn như “ ở hiền thì sẽ gặp lành” gì đó.
Tô Tái Tái cũng thèm để ý, cô xoay về phía cây trúc, chọn một cây hợp ý nhất giơ lưỡi hái chuẩn c.h.é.m xuống.