THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 218

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:17
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chắc gần sát giờ cơm tối thầy mới về.” Ôn Liễu dịu dàng đáp lời, đó chuyển đề tài: “Nếu chiều nay em tiết, là ở chơi thêm một chút nhé?

Được thì ở ăn cơm tối luôn, đợi Chu Phổ và Tiểu An dạy xong chắc cũng thẳng từ vườn qua đây.

Phải , đến lúc đó cô sẽ bảo họ hái vài quả dưa leo tươi ngon mang về, món dưa leo trộn cho thầy và em ăn, ngon lắm đó.” “Dạ.” Tô Tái Tái gật đầu, tạm dừng vài giây hỏi: “Thầy Chu và đàn Thẩm đang lên lớp hả cô? Ngoài vườn ạ?”

“Ừm.” Ôn Liễu đáp: “Em qua đó xem thử ? Cô tin nếu em đồng ý qua dự thính, thầy Chu của em sẽ vui như mở cờ luôn cho xem.”

còn hết câu, Tô Tái Tái vội vàng lắc đầu nguầy nguậy: “Em vẫn nên ở đây tâm sự với cô thì hơn, chứ … e là đợi tới lúc thi, em sẽ thêm một bài kiểm tra phân loại thảo d.ư.ợ.c mất.”

“Ơ? Sao em ?” Ôn Liễu kinh ngạc với Tô Tái Tái.

Đương nhiên chứ, công sức hồi đó cô hề lãng phí nhé.

Có điều Tô Tái Tái tính chuyện cho nên chỉ nhún vai với Ôn Liễu một cái chủ động đổi đề tài, bắt đầu với bà về hạt giống mà cô đưa cho bà ban nãy.

Đương nhiên, cô còn quên dặn dò Ôn Liễu những việc cần chú ý khi tự trồng trọt nó.

Một bên khác, Bạch Ngữ Dung mới chọn xong một đôi giày chân , cô vui mừng “a” một tiếng xoay lấy, tầm mắt giả vờ vô ý đảo qua đám cây cối đặt ở chỗ thấp ít khác để ý đến.

từng thấy loài cây trong quyển sách chỉnh ở nhà họ Hứa, cho nên đó là “Ôn Phục Tử”, là một loại d.ư.ợ.c liệu thể tăng độ định của hiệu quả t.h.u.ố.c

cũng như tăng xác suất luyện đan thành công.

âm thầm giật , khi chợt nhớ tới “đan d.ư.ợ.c cấp thấp”

dùng cách cũng thể luyện thì một ý tưởng lập tức nảy lên trong lòng cô .

mà…

Bạch Ngữ Dung len lén Thẩm An đang phía một cái, tạm nén ý định trong lòng xuống, cô xách giày xoay về phía Thẩm An, vẻ nũng nịu với : “Đàn ơi, đôi chân em nè.”

“Ừ, cô mau ngoài...” Mang .

Thẩm An còn kịp xong thì Bạch Ngữ Dung cắt ngang lời : “Không cần phiền toái như , em đổi giày ở đây luôn là .”

Nói xong, cô lập tức khom lưng xách đôi giày lên chuẩn . Hôm nay cô mặc váy tới đây, cũng là cố ý vô tình mà theo động tác nhấc chân, phần cổ tay của cô cọ trúng làn váy lộ hẳn một khúc đùi trắng nõn.

Hiện giờ da dẻ cô trắng mịn như mỡ dê, cho nên khi lỡ để lộ da thịt như thế thì khỏi khiến trái tim của đối diện thổn thức trong giây lát.

Thẩm An cũng ngoại lệ, nhưng chỉ nhíu mày một cái vội vàng xoay lưng về phía Bạch Ngữ Dung, chỉ cái ghế nhỏ đặt ở bên cạnh : “Cô thể ở đó giày.” “À, ạ.” Bạch Ngữ Dung đang đợi cơ hội .

Thẩm An xoay là cô lập tức nhanh tay cắt ngang gần phần gốc của cây “Ôn Phục Tử” nhét trong quần áo. Làm xong những chuyện , cô mới chậm rì rì đổi giày, đến mặt Thẩm An - đang đưa lưng về phía .

Bạch Ngữ Dung chắp tay lưng cúi về phía : “Đàn ơi, em giày xong .”

“Ừ.” Thẩm An vui cho lắm, ngay lúc đang định đầu kiểm tra đồ đạc trong nhà kính thì Bạch Ngữ Dung nhanh tay kéo : “Đàn , chúng mau ngoài thôi.”

Thẩm An vội đầu , nhanh ch.óng tránh thoát khỏi bàn tay của cô .

Anh mím môi một cái bước nhanh ngoài. Tuy Bạch Ngữ Dung nắm hụt nhưng cô ngại chút nào, bởi vì mục đích của cô thành.

Bạch Ngữ Dung đắc ý rút tay về, cô khẽ một tiếng quanh nhà kính cuối, khi thấy xung quanh còn cây t.h.u.ố.c nào quý giá hơn cây “Ôn Phục Tử” ban nãy thì cô mới chắp tay lưng theo Thẩm An ngoài.

Có thứ , đan d.ư.ợ.c cấp thấp của cô cơ hội thành công !

Bạch Ngữ Dung mừng thầm trong lòng.

Năm giờ chiều, nhà họ Nghiêm.

Nghiêm Thanh xào rau trong phòng bếp, Ôn Liễu thì đang chọn một chậu cây mà ưng ý để trồng hạt giống mà Tô Tái Tái cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-218.html.]

Tô Tái Tái băng ghế đặt ở một bên, cô tùy tay bẻ một cọng cỏ đuôi ch.ó, một tay chống má một tay dùng nó chơi đùa với bé mèo con.

Bầu khí đang ấm áp thì Nghiêm Thanh đột nhiên bước từ trong phòng bếp, ông gấp gáp tới mức còn quên cởi luôn cái tạp dề đang mang eo.

Thấy sắc mặt ông nghiêm túc như thế, hai Tô Tái Tái khỏi về phía ông .

“Sao thế?” Ôn Liễu hỏi.

“Ôn Phục T.ử của sư trộm mất .” Nghiêm Thanh cau mày trả lời.

“Cái gì?!” Ôn Liễu kinh ngạc thốt lên.

Đó là cây d.ư.ợ.c liệu quan trọng mà Chu Phổ tỉ mỉ chăm nom bấy lâu nay, chuẩn đưa cho Thẩm An dùng khi luyện đan để tham gia hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c năm nay đấy!

Nhìn bóng lưng vội vàng của Nghiêm Thanh, Tô Tái Tái đặt bé mèo con lên đùi của Ôn Liễu, khi một câu “sư mẫu Nghiêm, để em xem thử” xong thì nhanh chân đuổi theo ông .

So với Nghiêm Thanh đang mím môi cau mày vội vàng bước , Tô Tái Tái trông vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều: “Thầy ơi, chỗ thầy Chu camera giám sát ạ?” Tô Tái Tái hỏi .

Nghiêm Thanh lắc đầu, ông dừng một chút mới mở miệng giải thích: “Trước chỉ trồng một ít cây ăn trái và cây t.h.u.ố.c bình thường thôi, thứ gì đặc biệt cả, hơn nữa khu biệt thự cũng an , cho nên cần thiết lắp camera gì.”

Tô Tái Tái gật đầu.

Nghiêm Thanh qua cô một cái, dường như đang lo Tô Tái Tái sẽ hiểu lầm nên vội bổ sung thêm: “Về em cho sư cỏ Vọng Bắc Đông và một hạt giống khác thì sư cũng ý định lắp, nhưng mà…

Trước giờ lắp mà bây giờ lắp thì sẽ dễ khiến kẻ trộm nhòm ngó, cho nên sư quyết định cứ giữ nguyên như cũ.

Trong thời gian Tiểu An đều ngủ trong nhà kính để canh chừng đấy.”

“Em ạ.” Tô Tái Tái gật đầu đáp.

ngờ thứ mà tùy tay tặng khả năng gây họa cho đám Chu Phổ như thế.

Là do cô suy nghĩ thấu đáo chuyện .

Chờ hai đuổi tới nơi, họ phát hiện Chu Phổ đang xanh mặt bên ngoài nhà kính, rõ ràng là đang cực kỳ tức giận.

Thẩm An cũng nóng ruột, nhưng khi thấy Chu Phổ như thế thì cũng dám thêm gì nữa, ngược còn ngừng khuyên nhủ Chu Phổ vì sợ ông giận quá ngã bệnh.

“Sư !” Nghiêm Thanh thấy Chu Phổ như thì vội vàng tới, chuyện đầu tiên là bắt mạch cho ông , đó mới trầm giọng : “Bình tĩnh .”

Đáng tiếc Nghiêm Thanh còn hết câu thì Chu Phổ tức giận cắt ngang lời ông : “ dạy bao nhiêu học sinh nào xảy chuyện như thế , ngờ cô tới ngày đầu tiên mà ...!”

Chu Phổ đến đây thì chợt nhớ tới chuyện gì đó, ông sang Tô Tái Tái một cái im tiếng, điều vẫn nhịn phát một tiếng “ôi” đầy thổn thức.

Thấy Chu Phổ phản ứng như thế, Tô Tái Tái chỉ ngẩn trong chốc lát là hiểu ngay, cô về phía Thẩm An, hỏi: “Bạch Ngữ Dung từng tới đây ?”

Chu Phổ quan hệ giữa cô và Bạch Ngữ Dung, thêm quan hệ giữa cô và Luyện Đan Viện, trừ ba mặt thì cũng quen ai khác, cho nên việc khó đoán chút nào.

Thẩm An im lặng một bên nãy giờ thế thì về phía Tô Tái Tái, cau mày : “Đều do cả, đáng lẽ lúc cô đổi giày thì nên sang chỗ khác mới đúng.”

“Chuyện liên quan đến đàn ạ, nếu bọn trộm nhòm ngó, cho dù cảnh giác một thì cũng thể cảnh giác suốt .”

Tô Tái Tái lên tiếng an ủi , cô dừng một chút : “Đều do suy xét thấu đáo.”

Kiểu xem ... cử vài “vệ sĩ” tới đây .

Tô Tái Tái xoa xoa cằm, nhớ đến ba hạt ngọc quỷ mà dùng tới.

Cô vốn định bóp nát chúng chất dinh dưỡng nuôi cỏ Vọng Bắc Đông, nhưng theo tình hình bây giờ thì... lẽ dùng chúng nó chuyện khác .

 

Loading...