THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 217

Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhện Mặt Quỷ ngơ một lúc bắt đầu nhảy qua , nó đưa hai chân lên quơ quơ trung.

Ngon thì nhào dô một trận nè.

… Tiếc là bây giờ ai để ý tới nó cả.

“Thế …” Tô Tái Tái nghĩ nghĩ một lúc thò tay mũ áo, khi nhận cái chuông do giấy nhỏ ném tới tay thì đưa luôn cái chuông cho Đại Vi: “Thế thì cho chị cái nè.”

“Hở? Đây là cái gì ?” Đại Vi nhận lấy chút khó hiểu, cô thử lắc lắc một cái nhưng thấy chuông kêu, thế nên ngẩng đầu lên Tô Tái Tái.

“Ừm… xem như là trả tiền công cho chị.” Tô Tái Tái suy nghĩ một chút .

Tiền công?

Đại Vi Tô Tái Tái về phía cái chuông.

“Đợi vài hôm em nhờ chị giúp rèn một bộ kim châm cứu trung y. Cho nên dùng cái để trả tiền công cho chị.” Tô Tái Tái chỉ về phía cái chuông .

“Nhờ chị rèn cho hả?” Đại Vi trợn to mắt hỏi , vẻ mặt khó tin dùng ngón tay chỉ về phía .

Thấy Tô Tái Tái gật đầu thì lập tức xua tay: “Không , , chị rèn thành công nào hết á.”

“Chị đừng lo quá, đàn chị Khúc kinh nghiệm mà, chị sẽ giúp chị.” Tô Tái Tái an ủi cô . “Với cả…”

“Có em ở đây thì chị khó mà thất bại lắm.”

“…” Đại Vi.

Tiểu Tái , câu của em … oách đấy nhỉ.

***

Mặt khác, Bạch Ngữ Dung và mười mấy bạn học trong lớp đang cùng tới hiệu t.h.u.ố.c của Chu Phổ.

Hôm nay chỉ Chu Phổ, mà cả Thẩm An cũng tới, điều khiến hai mắt Bạch Ngữ Dung sáng rực lên như đèn pha, chẳng đang mưu tính chuyện gì nữa.

Có điều lúc mấy sinh viên còn đang bận đùa với Chu Phổ nên ai chú ý tới dáng vẻ của cô cả.

“Thầy Chu ơi, thầy lấy danh nghĩa dạy bọn em nhận mầm thảo d.ư.ợ.c để sai bọn em nhổ cỏ giúp thầy nữa .”

Vừa dứt lời, lập tức bật thành tiếng, tới cả Chu Phổ cũng vui vẻ theo.

Sau đó, ông giả vờ tức giận quát: “Đi mau lên.” Rồi thêm: “Thầy con đang lo mấy đứa bọn em sẽ nhầm mầm thảo d.ư.ợ.c của thầy là cỏ dại mà nhổ hết đây .”

May là ai ai cũng hiểu hai bên chỉ đang đùa giỡn mà thôi, vì thế một trận khoái trí, Chu Phổ vỗ tay thật lớn, : “Đủ ha, đến giờ các vua hề nhí nghiêm túc việc đó, mau theo thầy vườn nào.”

Mọi đồng thanh ứng tiếng trả lời, sang đùa với lưng Chu Phổ, dáng vẻ vui sướng của họ,trông chẳng giống học, trái giống đang cắm trại hơn. Thẩm An dáng vẻ mừng rỡ hân hoan của đàn em, liên tưởng đến lúc thi, bọn chúng sẽ sầu thúi ruột vì phân biệt một đống thảo d.ư.ợ.c na ná , khóe môi kiềm cong lên, nở nụ tươi rói.

… Tới lúc thi kiểu gì mấy đứa cũng sẽ đổ lệ cho xem.

Trong lúc đang nghĩ ngợi vẩn vơ, bên tai bỗng truyền tới một giọng rụt rè, pha lẫn chút yếu ớt: “Đàn Thẩm ơi…”

Thẩm An sợ ngây , vội đầu , khi thấy chẳng từ lúc nào mà Bạch Ngữ Dung ngay sát cạnh , khẽ gật đầu chào, đặng hỏi thăm: “Có gì em?”

Vừa hỏi, lặng lẽ dịch sang bên cạnh vài bước, kéo giãn cách với Bạch Ngữ Dung.

Thẩm An quen với hương hoa, hương cỏ tươi mát, hoặc là mùi t.h.u.ố.c gay mũi, nên giờ khi ngửi thấy mùi nước hoa Bạch Ngữ Dung thì bỗng chút khó chịu.

Tuy dễ ngửi, nhưng… mang tới cảm giác ngọt ngấy.

Bạch Ngữ Dung thấy lén lút tránh né thì thoáng cụp mắt, lúc ngẩng đầu lên biến trở về dáng vẻ ngây thơ lúc :

“Em hỏi đàn là… Lát nữa chúng giày đúng ạ? em…”

ngập ngừng vài giây, cúi đầu đôi giày chân , hổ tiếp: “Đây là đầu tiên em học tiết của thầy nên mang theo giày tới đây ạ.”

Nghe Bạch Ngữ Dung , Thẩm An vô thức theo tầm mắt của cô , cúi đầu xuống chân.

Lúc thấy đôi giày đế bằng lộ ngón của cô , thoáng sửng sốt.

… Không ngờ Bạch Ngữ Dung chỉ sở hữu vóc dáng xinh mà làn da cũng vô cùng mịn màng, tới mấy ngón chân cũng ưa cực kỳ.

Thẩm An vội vàng dời mắt, thẳng về phía Bạch Ngữ Dung, nghiêm túc trả lời: “Yên tâm , lúc nào thầy Chu cũng chuẩn giày mới cho sinh viên mới hết. Cỡ giày của em bao nhiêu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-217.html.]

Để lấy giúp em một đôi. Sau đó em chỉ cần tên lên là từ giờ trở , đôi giày đó sẽ thuộc về em.”

“Dạ, phiền đàn Thẩm .” Bạch Ngữ Dung mỉm rạng rỡ, hai gò má ửng hồng, đôi mắt lóng lánh nước Thẩm An chằm chằm.

Thú thật, đôi mắt to tròn, lúng liếng đó của cô thật sự .

Thẩm An chớp mắt vài cái, hoảng loạn gật đầu vội xoay nhanh như bay, mau mau lấy giày về cho Bạch Ngữ Dung.

Bạch Ngữ Dung theo bóng lưng dần xa của Thẩm An, khóe môi khẽ cong lên, để lộ ý đắc chí.

Vài giây , cô mới nghiêm mặt, khôi phục biểu cảm như bình thường, nhanh chân đuổi theo các bạn.

Sau khi đoàn đến cạnh khu vực trồng thảo d.ư.ợ.c, quả nhiên Thẩm An cầm sẵn một đôi ủng chống nước mới toanh trong tay, đưa cho cô : “Của em đây.”

“Dạ, cảm ơn đàn .” Bạch Ngữ Dung mỉm ngọt ngào nhận lấy, đó xuống chiếc ghế xếp nhỏ đặt kế bên, chuẩn đổi giày.

Tiếc là ngay lúc cô định để lộ phần mắt cá khiến Thẩm An hớp hồn ban nãy thì Thẩm An gật nhẹ đầu chào, tức tốc xoay về phía Chu Phổ đang đám sinh viên bao vây.

… Anh là học trò, cũng là trợ lý của thầy, tất nhiên theo giúp đỡ thầy .

Phản ứng của Thẩm An khiến Bạch Ngữ Dung sững sờ.

c.ắ.n nhẹ môi , để lộ biểu cảm cam tâm, thế là vội vàng xỏ chân đôi ủng chống nước, giả vờ “A” một tiếng, khiến Thẩm An ngoái đầu .

“Sao ?” Thẩm An bình tĩnh Bạch Ngữ Dung diễn kịch, cất giọng lạnh lùng hỏi.

“Xin đàn nhiều, nhưng đôi …” Bạch Ngữ Dung duỗi chân cho xem, còn khẽ c.ắ.n môi, cụp mắt, lí nhí bảo: “... Hình nhu lớn ạ.”

Thẩm An lặng yên Bạch Ngữ Dung một lúc lâu, tới tận khi Bạch Ngữ Dung bắt đầu nghi ngờ sức quyến rũ của bản , thì Thẩm An mới thở phào một tiếng, : “Vậy để dẫn em qua lều cho em tự chọn.”

Trên giàn hoa trong lều lớn treo vài chậu cỏ Vọng Bắc Đông mà đàn em Tô trồng cho thầy, ngoài còn hơn mười chậu gạo lứt lận đấy.

Tuy đậy kín và đặt ở góc khuất, nhưng Thẩm An vẫn thấy yên tâm khi để Bạch Ngữ Dung qua đó một .

Lỡ chẳng may xảy chuyện gì thật thì ?

Có điều, trong mắt Bạch Ngữ Dung thì đề nghị cùng của mang hàm ý khác.

thầm trong lòng, ngoài mặt vẫn giả vờ rụt rè, gật đầu đáp: “Dạ.”

“Đi theo .” Thẩm An một câu, lập tức xoay , thèm để ý xem Bạch Ngữ Dung đuổi kịp .

Bạch Ngữ Dung tưởng đang thẹn thùng, vội xách giày lên, yểu điệu hô một câu: “Đàn , chờ em với ạ.”

Rồi ba chân bốn cẳng chạy theo.

Cùng lúc , ở nhà họ Nghiêm cách đó xa.

Tô Tái Tái đưa cho cô Nghiêm, tức Ôn Liễu, mấy cái túi.

“Trong gì thế?” Ôn Liễu vươn tay nhận, tò mò hỏi.

“Mầm cây ạ.” Tô Tái Tái đáp, cúi đầu chú mèo con đang cọ tới cọ lui chân .

… Từ lúc cô mới bước cửa, chú mèo con lập tức lảo đảo chui từ bụi cỏ kế bên chậu hoa, đó chạy vèo vèo xuống cầu thang, tới bên chân Tô Tái Tái, sức kêu “Meo meo

meo”.

Ôn Liễu thấy Tô Tái Tái trả lời chung chung, lập tức hiểu giải thích quá rõ ràng, bèn tủm tỉm cất túi mầm , đó cúi đầu cùng cô ngắm mèo con.

Thấy nó thoải mái kê m.ô.n.g mu chân Tô Tái Tái, bà kiềm mà che miệng vài tiếng, ngẩng đầu với cô: “Xem nhóc mèo cũng em là cứu nó đấy.”

“Dạ, tính cũng ngoan lắm ạ.” Tô Tái Tái cất tiếng trả lời, khom ôm nó lên, dùng khuỷu tay một bên giữ c.h.ặ.t, tay còn thì gỡ mấy cái lá lưng nó xuống.

… Chắc là do ban nãy mèo con lăn lộn đất nên vô tình dính .

Tô Tái Tái ôm nó lòng, chơi với nó một lát mới thả xuống đất, đó dậy, hỏi: “Cô Nghiêm ơi, thầy Nghiêm bao giờ về ạ?”

 

 

Loading...