THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 216
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô nữa ngước đầu lên, thẳng về phía Tần Trác Thắng, thành thật trả lời: “Thưa thầy, con là đúng theo lời dặn của thầy .”
Dừng một chút, cô thêm: “Thầy quên ? Lần đầu tiên chúng luyện bán thành phẩm mà.”
Cô thế khiến vẻ mặt Tần Trác Thắng dịu một chút, nhưng lông mày ông vẫn nhíu c.h.ặ.t như cũ: “Thế thì tại đó nào cũng thất bại, rốt cuộc nguyên nhân ở ?” Bạch Ngữ Dung Tần Trác Thắng đang lẩm bẩm một , trong lòng cô thật đoán một phần nguyên nhân.
… Cô thể nào chuyện với Tần Trác Thắng .
Nếu cô sẽ mất giá trị ngay lập tức.
Lúc Bạch Ngữ Dung còn ở cấp thấp, cô bí mật dựa nửa quyển sách còn sót của nhà họ Hứa và luyện thành công một hai viên đan d.ư.ợ.c.
Tuy chỉ là căn bản, nhưng cũng hiếm khó tìm.
Có điều từ khi cô lên cấp “F”, thử tinh luyện thì phát hiện ngay cả những viên đan d.ư.ợ.c mà lúc đầu cô thể luyện …
Giờ cũng thất bại bộ.
Cho nên , nhân lúc về thành phố C, cô cũng cầm theo nửa quyển sách rách đó về.
Vốn dĩ cô còn tưởng rằng bản nhớ nhầm liều lượng, nhưng đó phát hiện cái gì cũng đều đúng cả, chí điều… Không nào thể luyện thành công!
Bạch Ngữ Dung lấy tinh thần, ngẩng đầu qua Tần Trác Thắng vẫn đang tự rầu rĩ ở đằng , cô dịu dàng :
“Nếu như thật sự … Hay là chúng cầm thành phẩm thành công ở thí nghiệm đầu tiên dự hội đ.á.n.h giá đan d.ư.ợ.c. Thầy xem… Thế ?”
“Cầm cái đó ?” Tần Trác Thắng dừng bước, về phía Bạch Ngữ Dung, nhíu mày định từ chối, nhưng khi nghĩ tới phó viện trưởng Tôn, ông do dự.
Lần vì để Bạch Ngữ Dung thể thuận lợi luyện “đan d.ư.ợ.c cấp thấp”, phó viện trưởng Tôn cho ít nguyên liệu , ngay cả thẻ d.ư.ợ.c liệu của bản , phó viện trưởng Tôn cũng giao cho ông .
Nếu kết quả cuối cùng khiến lòng, phó viện trưởng Tôn…
Quan trọng nhất là, chuyện Bạch Ngữ Dung thể thành công cũng liên quan trực tiếp tới tiền đồ của ông .
Trước đủ kiểu vấn đề, Tần Trác Thắng lộ vẻ do dự. Một lúc , ông : “Con để thầy suy nghĩ .”
Ông dừng , Bạch Ngữ Dung một chút : “Không lát nữa con còn lớp của Chu Phổ ? Nhanh chuẩn .”
“Vâng.” Bạch Ngữ Dung gật đầu: “Vậy thưa thầy, con đây?”
Tần Trác Thắng đang bận lo nghĩ chuyện khác, tùy tiện gật đầu.
Ông phát hiện khi Bạch Ngữ Dung ngoài, khi đóng cửa , cô lướt qua ông một cái.
Ẩn ánh sáng lờ mờ rõ, khóe miệng cô cong lên thành một nụ khinh bỉ.
==
Tô Tái Tái nhận điện thoại từ bên chuyển phát nhanh thì ngoài nhận hạt giống của cỏ bờm ngựa do Tô Hồng Bảo gửi cho cô.
Vừa mở cửa thì tiếng động ồn ào bên phòng của Khúc Nhiên.
Cách một cánh cửa mà Tô Tái Tái vẫn thể tiếng của Đại Vi chạy đuổi theo Nhện Mặt Quỷ kêu: “Em đừng chạy nữa.”
Không Nhện Mặt Quỷ phá gì Đại Vi nữa.
Tô Tái Tái nghĩ ngoài.
Vừa mới ngang qua cửa phòng Khúc Nhiên thì “Rầm!” một tiếng, cửa phòng mở từ bên trong, Nhện Mặt Quỷ nhảy khỏi phòng, đầu đang đội một cái mũ len hình con ếch, kéo theo mấy cuộn len vẫn còn dính dây ở mũ.
“Á! Tiểu Tái, cẩn thận.” Đại Vi ngờ lúc Tô Tái Tái đúng lúc đang ở cửa, cô bụm miệng kêu lớn,mắt thấy Nhện Mặt Quỷ đang nhảy về phía cô, chuẩn đập cô.
Sau đó cô thấy Tô Tái Tái nhanh ch.óng ngửa phía , đầu cúi xuống, vô cùng thuận lợi mà tránh cái ‘ám khí’ đột nhiên nhảy .
Đại Vi thấy thế thì: “Quao!” một tiếng. Sao tự nhiên thấy Tiểu Tái ngầu quá .
“Ồ… Này là vì em sắp qua cho nên nhân cơ hội vờ tạo tình huống vô tình nhưng thực là đ.á.n.h lén em đấy ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-216.html.]
Tô Tái Tái đưa chân lên tâng một cuộn len lên trung, đó đưa chân đá nó một cái tạo một đường chuyền cong về phía Đại Vi.
Lực đạo và chiều cao đúng để cho Đại Vi thể bắt lấy dễ dàng.
Vừa về phía Nhện Mặt Quỷ, khiến cho nó giật một cái, nó nhanh ch.óng chạy tới chỗ một cuộn len khác, dùng chân nhện đ.â.m , cuối cùng dơ bốn cái chân kèm bốn cuộn len lên đầu lạch bạch bò ngang như cua trong phòng.
Trông vẻ ngoan, chẳng giống kẻ nhảy lung tung trong phòng lúc nãy tí nào.
Hai tay Đại Vi ôm cuộn len, ánh mắt sáng ngời và ngưỡng mộ Tô Tái Tái, một lúc thì cô một giật mới bĩu môi : “Tiểu Tái, em trêu chị .”
Đại Vi dừng mới chỉ Nhện Mặt Quỷ : “Chị chỉ nghĩ là lâu đồ thủ công, định đan cho Diện Diện một bộ quần áo hình con ếch, chờ tới mùa đông thì nó còn đồ mặc cho ấm.
ngờ nó chẳng điều gì cả, chẳng những ơn chị mà còn chạy nữa.”
… Hứ! Bà đừng nghĩ là tui nhận bà đang âm mưu biến tui thành b.úp bê để bà chơi đồ hàng nhé.
Nhện Mặt Quỷ chỉ chỉ cái mũ hình con ếch nhảy qua trái qua , dường như đang mắng c.h.ử.i Đại Vi.
Thế nhưng khi thấy Tô Tái Tái về phía nó thì nó lập tức biến thành một bé nhện hiền lành ngoan ngoãn.
“… Trông cũng dễ thương đấy.” Tô Tái Tái theo hướng chỉ của Đại Vi mà về phía Nhện Mặt Quỷ .
“Dễ thương mà, đúng ?” Đại Vi nhận sự tán thành thì vô cùng đắc ý, ánh mắt kiêu ngạo Nhện Mặt Quỷ, đó b.úng lên đầu nó một cái: “Chỉ em là gì thôi.”
… Hừ! Không cho phép bà đụng lên đầu tui. Nhện Mặt Quỷ nhảy sang một bên, tránh né tay Đại Vi.
Lúc bọn họ đang trêu chọc thì Tô Tái Tái về một đống ruy-băng, cuộn len, kim chỉ kéo các loại lung tung rối loạn ở bàn, cô : “Giờ em mới đàn chị Đại còn sở thích đấy.”
Tô Tái Tái cầm lên con b.úp bê mà Đại Vi mới một nửa, cảm thấy khá thú vị.
“Dễ thương nhỉ?” Đại Vi : “Nếu em thích thì chị sẽ một cái tặng em.”
“Được ạ.” Tô Tái Tái cũng khách khí với Đại Vi, nghĩ tới giấy nhỏ thì đưa tay đo một kích thước cho Đại Vi xem : “Có thể một con lớn nhỏ cỡ chị?” “Chuyện nhỏ.” Đại Vi vỗ vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Cô dừng một chút Tô Tái Tái gượng : “Tiểu Tái, em sẽ khinh thường chị vì chị mấy thứ giống khác đấy chứ?”
Tô Tái Tái thế thì khá ngạc nhiên: “Sao thế ạ? Em thấy chị giỏi luôn á.”
Nói tới đây thì Tô Tái Tái dừng một chút, chỉ về phía con b.úp bê mới một nửa tiếp: “Dù cho chỉ là một con b.úp bê nhỏ thì cũng thể là một khế ước với quỷ mạnh đó.”
“Thật ?” hai mắt Đại Vi tỏa sáng, cô lập tức vui vẻ với Tô Tái Tái: “Chị giống với Khúc Nhiên, thích máy móc, còn chị thì thích mấy thứ nhỏ nhỏ xinh xinh như thế , thậm chí còn …”
Cô dừng về cây kim may ở bàn : “Nếu như chị thể rèn một bộ kim may cho thì quá , như thế thì chị thể may nhiều thứ xinh xắn hơn nữa.”
Người vô tâm, ý, Đại Vi xong thì trong đầu Tô Tái Tái đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô: “…A.” một tiếng,“Em thế?” Đại Vi thế thì vội hỏi.
“… Không gì ạ, tại tự nhiên em nghĩ tới một việc thôi ạ.”
Tô Tái Tái gãi gãi cằm nghĩ một lát, đó cô mới ngẩng đầu Đại Vi hỏi: “Đàn chị Đại, chị sợ quỷ con nít ?”
Đại Vi Tô Tái Tái thế thì mặt một chút cảm xúc nào chỉ chỉ về phía Nhện Mặt Quỷ đang cố gắng thoát khỏi cái mũ ếch.
Tự nhiên nhắc tới khiến cho Nhện Mặt Quỷ dừng một chút.
Sau đó nó lập tức trừng mắt Đại Vi.
… Gì đó? Gì mà chỉ đó hả?
“Em xem , ngay cả Nhện Mặt Quỷ mà chị còn sợ thì thể sợ quỷ con nít chứ.” Đại Vi tỏ vẻ chả gì sợ cả.
???
Ý bà là gì hả? Bà tin tui c.ắ.n bà đó.