THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 214
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:12
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vết m.á.u bên ngoài thang máy dọn dẹp sạch sẽ, nhưng mùi m.á.u tươi vẫn còn biến mất .
Thời tiết bây giờ nóng bức, đợi lát nữa sẽ chuyên nghiệp tới để dọn dẹp, cam đoan sẽ để bất cứ mùi vị nào.
"Đội trưởng?" A Lai Ngô Hạo khó hiểu.
Ngô Hạo quan sát hành lang sạch sẽ, nhớ đến lời đứa bé quỷ lúc nãy, khi trầm ngâm một lát thì cuối cùng cũng đầu mà đưa tay với phụ tá: "Mắt Âm Dương."
"Dạ." A Lai lập tức lấy một cái lọ nhỏ giống như lọ t.h.u.ố.c nhỏ mắt.
… Đó là nhỏ mắt từ nước mắt trâu do Lục Bộ nghiên cứu phát minh , lúc nhiệm vụ nhỏ một giọt thì thể duy trì mắt Âm Dương trong năm phút.
Chỉ là thời gian duy trì quá ngắn, bây giờ còn tìm thứ đồ nào công dụng hơn để thế.
Vốn dĩ Ngô Hạo định nhỏ hết cả hai bên mắt nhưng khi do dự một chút thì chỉ nhỏ bên mắt .
Sau khi nhỏ xong thì đưa t.h.u.ố.c nhỏ mắt trả cho A Lai.
Đến khi hít thở thật sâu, coi như chuẩn tâm lý sẵn sàng xong thì che mắt trái , chỉ để một mắt để .
Sau khi mở mắt Âm Dương, thấy hết thảy thứ hành lang thì lập tức trợn to mắt.
Một giây , Ngô Hạo trở nên trắng bệch, cộng thêm mùi m.á.u tươi vẫn còn luẩn quẩn quanh mũi khiến cho dù cũng coi như là trải đời cảm thấy đột nhiên buồn nôn, mắc ói.
Anh vội vàng nhắm mắt che miệng, xoay sang chỗ khác, thúc giục đội viên: "Đóng cửa, đóng cửa."
"À?! Dạ!" Đội viên vội vàng theo.
Một nhóm theo lưng Ngô Hạo vô cùng nhanh ch.óng rời khỏi ký túc xá. Khi ánh mặt trời, Ngô Hạo mới thở phào nhẹ nhõm.
Dáng vẻ giống như " sống " .
Điệu bộ của khiến khó hiểu, khi họ lẫn thì cuối cùng cũng một đội viên nhịn mà hỏi: "Đội trưởng, ... rốt cuộc thấy cái gì
?"
Mà kích động như ?
"Muốn ?" Ngô Hạo hỏi. Mọi liên tục gật đầu.
"Muốn thì tự nhỏ mắt để xem ." Ngô Hạo , xoay bồi thêm: " nhớ, nếu nôn mửa thì dọn dẹp học viện khi .."
Chuyện . . .
Mọi mặt đối mặt , một giây hẹn mà cùng đuổi kịp Ngô Hạo.
Đội trưởng đến thế , còn lên cái gì? Chuồn thôi chuồn thôi.
Huyền Học Viện xử lý chuyện của Đồng Nhược Thiến nhanh.
Người nhà họ Đồng cũng vội vàng chạy tới thủ đô ngay trong đêm, chờ tới lúc bọn họ thấy xác của Đồng Nhược Thiến thì Đồng xỉu ngay tại chỗ, ba Đồng cũng vô cùng đau lòng, ông ở bên cạnh, đỡ vợ mà lời nào.
Đồng Nhược Lý thì khác, la hét ầm ĩ: “Sao thể như ? Nhất định là g.i.ế.c em gái .”
Đồng Nhược Lý xong thì đầu trừng mắt dẫn bọn họ tới nhận xác Đồng Nhược Thiến, đó bước tới định bắt nọ .
Muốn dựa hành động đó để phát tiết sự tức giận của bản .
tay Đồng Nhược Lý mới duỗi tới mặt một cô cảnh sát trẻ thì cô nhanh ch.óng lùi về một bước, đưa tay , dễ dàng ngăn cản .
Cô nhíu mày, nghiêm giọng cảnh cáo: “Thưa , nghiêm túc nhắc nhở hãy bình tĩnh , đừng vì quá xúc động mà hành động sai phạm. Nếu thì đầy đủ nghĩa vụ và quyền lợi để bắt đấy.”
“Cô…” Đồng Nhược Lý rút tay , nắm lấy cổ tay bóp đau trừng mắt cô cảnh sát trẻ.
Anh định cãi tiếp thì lúc ba Đồng đầu quát một tiếng: “Nhược Lý!”
Lúc thì Đồng Nhược Lý mới dừng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-214.html.]
“Giờ mà con còn ồn ào cái gì. Mau tới đây giúp ba một tay.”
Nói tới đây, ba Đồng dừng , đôi mắt ông đỏ hoe, trừng mắt về phía Đồng Nhược Lý còn đang ưỡn cổ cãi cố, tỏ vẻ phục, giọng nghẹn ngào đau thương: “Bây giờ nhà chúng như , con thể yên tĩnh một chút ?”
Đồng Nhược Lý ba thế thì hừ một tiếng đầu về phía ba Đồng, giúp ông đỡ Đồng xuống ở một cái ghế gần đó.
Cô cảnh sát trẻ liếc Đồng Nhược Lý một cái, đưa tay phủi phủi gì đó bờ vai.
Tên là Nhược Lý mà chẳng thấy lý gì cả.
xét thấy Đồng vẫn còn đang hôn mê, mà đồng nghiệp của cũng thì cô đành lấy một bình t.h.u.ố.c bột từ trong túi , Đồng Nhược Lý tránh một bên, đó đổ một ít bột t.h.u.ố.c từ trong bình tay. Rồi ấn lên huyệt nhân trung của Đồng.
Đồng Nhược Lý giật , quát lớn lên một tiếng: “Cô cái gì đó hả?” đó định đưa tay nắm tay cô cảnh sát trẻ để ngăn cô .
Có điều động tác của quá chậm, cô cảnh sát trẻ nhanh ch.óng tránh thoát , khi cô cất bình t.h.u.ố.c bột trong túi thì mới tức giận : “Anh tưởng định gì?
Đương nhiên là cứu , thấy ?”
“… Cô?” Đồng Nhược Lý trừng cô cảnh sát trẻ, chỉ tay mặt cô : “Thái độ việc của cảnh sát các cô là đó hả, tố cáo cô mới .”
Lúc thì cô cảnh sát trẻ cũng thèm đáp nữa, cô liếc Đồng Nhược Lý một cái thọc tay túi quần và ở một bên, lời nào.
ba Đồng nãy giờ vẫn đang quan sát tình trạng của Đồng thì quát Đồng Nhược Lý một tiếng: “Được .”
Đồng Nhược Lý đành miễn cưỡng thả tay xuống, sang Đồng.
Một lúc , Đồng tỉnh , ba Đồng vui mừng, dùng tay quạt gió cho bà , để cho bà dựa ông : “Bà tỉnh đấy ?”
Đồng Nhược Lý ở bên cạnh cũng vội vàng kêu một tiếng: “Mẹ.”
Mẹ Đồng mới tỉnh cơn sốc nên ngơ ngơ, chờ tới khi thấy chồng và con trai thì bà mới nhớ tới con gái cưng của bà c.h.ế.t , giọng bà run rẩy con trai : “Nhược Lý …”
“Mẹ, con ở đây nè .” đôi mắt Đồng Nhược Lý cũng đỏ lên, nhanh ch.óng nắm lấy tay xổm xuống mặt bà .
Đồng cảm nhận sự quan tâm của , hai mắt bà đờ đẫn, nước mắt tuôn trào: “Em gái con… em gái con c.h.ế.t …”
Câu là Đồng dùng hết sức lực để hét lên, bà dùng tay đ.ấ.m n.g.ự.c gọi tên Đồng Nhược Thiến: “Con gái ơi… con gái cưng của ơi…”
Cô cảnh sát trẻ ở bên cạnh cũng chút xúc động, cô nghiêng đầu sang chỗ khác, nhà họ Đồng.
Cô là do Lục Bộ phái tới để xử lý các vấn đề hậu cần, cho nên cô hề chút thương tình nào đối với cái c.h.ế.t của Đồng Nhược Thiến.
Dù thì khi thấy nhà của cô đau khổ vì cái c.h.ế.t của cô đến thì cũng tránh khỏi bọn họ xúc động lây, cho cô cũng .
Quả thật là ghê tởm thương cảm.
Nếu như Đồng Nhược Thiến nhà của cô sẽ đau khổ đến vì cái c.h.ế.t của cô thì cô hối hận với những gì ?
bây giờ thì cô cũng c.h.ế.t , câu hỏi ai thể trả lời .
Cô cảnh sát trẻ xoa xoa mũi, đó mới đầu về phía ba nhà họ Đồng : “Ông Đồng, xin vì cắt đứt . mà nếu như thấy vấn đề gì thì…”
Cô dừng sang lấy biên bản xác nhận từ trong tay đồng nghiệp, đưa cho ba Đồng: “Phiền ông hãy ký xác nhận biên bản .”
Ánh mắt ba Đồng dần dần kéo tới tập biên bản, đôi tay run run, định nhận lấy chuẩn ký tên lên thì Đồng Nhược Lý bật dậy, giật lấy tập biên bản xé nó tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Anh xé c.h.ử.i bới: “Cái gì mà vấn đề hả? thấy vấn đề lớn nữa là đằng khác! Người của Huyền Học Viện ?! Viện trưởng ?! Sao ai đến hết ?!
Một đang sống sờ sờ đó, thế mà khi đến trường học của mấy xong thì còn nữa, thử hỏi mà vấn đề gì ?! Chắc chắn là em gái của hại c.h.ế.t!”
Đồng Nhược Lý la hét một , tiếp đó ném biên bản xác nhận xuống đất một cái thật mạnh.
Cô cảnh sát trẻ kinh ngạc tờ biên bản xé nát, ngẩng đầu về phía , kìm nén cơn giận, :
“Anh Đồng , cho kỹ nhé! Đây là nơi mà thể giở thói ngang ngược , hơn nữa chúng xác minh qua camera , quả thực là do cô Đồng Nhược Thiến vô tình té ngã, đập đầu tường dẫn tới cái c.h.ế.t ngoài ý .”