THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 211
Cập nhật lúc: 2025-12-30 01:20:09
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chửi xong, cô chỉnh trang biểu cảm mặt, tiếp tục hướng tới thang máy.
Đệ t.ử ở Phù Lục Viện ít hơn ba viện còn tận một nửa, thế nên nhiều phòng ở ký túc xá bỏ , điều vì cô chỉ là sinh viên trao đổi nên tư cách ở riêng một phòng.
Cuối cùng chỉ đành tạm chấp nhận sống cùng một gian ký túc xá với Viên Tuế, với Đồng Nhược Thiến mà , chuyện thật sự khó chấp nhận.
Nếu Viên Tuế chút năng lực thì cô cũng chẳng thèm để ý chút chuyện nhỏ chi, vấn đề là Viên Tuế chẳng gì hết! là một cô gái nhà quê ích lợi gì mà.
Vì , khi điều tra rõ ràng về gia cảnh của Viên Tuế, Đồng Nhược Thiến cũng chẳng thèm che giấu thái độ chán ghét cô gì nữa.
Nếu lúc cô xin Luyện Đan Viện thì , dù thể ở chung một phòng với Bạch Ngữ Dung, nhưng tính vẫn cách khá gần, dễ qua hơn nhiều, chứ như bây giờ, nắng chang chang mà vẫn cửa chứ.
nếu lấy t.h.u.ố.c mà Bạch Ngữ Dung hứa thì tính cũng tệ, còn mấy ngày nữa chương trình mới bắt đầu , chừng đến hôm đó, cô sẽ xinh hơn nữa thì ?
Nghĩ tới đây, Đồng Nhược Thiến ngắm ảnh phản chiếu của cửa thang máy, đó mỉm đắc ý.
ngay giây , một bóng đen chợt xẹt qua, còn cọ trúng chân cô .
“A!” Đồng Nhược Thiến dọa sợ, vội phắt , nhưng chẳng phát hiện điểm gì bất thường cả.
Có điều… tuy hình ảnh phản chiếu cửa thang máy mờ,nhưng cô vẫn bóng đen xẹt qua ban nãy là một con mèo.
Chẳng lẽ là thú cưng mà ai đó trong ký túc xá nuôi lén?
Đồng Nhược Thiến vỗ nhẹ n.g.ự.c, bình trái tim đang đập loạn của .
…
Cô nuốt một ngụm nước bọt.
tại lúc cái thứ đó sượt qua chân … truyền tới xúc cảm ẩm ướt, còn lạnh lẽo như băng chứ?
Đồng Nhược Thiến nghĩ, đầu xuống gót chân.
mới liếc một cái thôi, hai mắt cô trợn to vì hoảng sợ.
… Gót chân cô lúc dính đầy m.á.u mới khô một nửa, hơn nữa còn lẫn ít thịt vụn.
Chưa hết, bên trong đống m.á.u lẫn thịt đó còn thứ gì màu trắng đang ngọ nguậy, lúc tập trung kỹ thì… là giòi.
“A a a a!” Đồng Nhược Thiến trợn trừng hai mắt như sắp toét cả ngoài, miệng há lớn thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Cô điên cuồng dậm chân tại chỗ, hất rớt đóng giòi đang bám chân, uốn éo tính bò lên phía .
cô quên béng mất hiện tại đang giày cao gót, thế là gót giày vô tình đạp trúng vũng m.á.u, trượt một phát, cả té ngửa , gáy đập mạnh tường, phát âm
thanh trầm đục như thứ gì đó vỡ.
Đồng Nhược Thiến rên lên đau đớn, hàm hàm vô tình va , c.ắ.n trúng lưỡi, cơn đau thấu tim tức khắc ập tới, khiến Đồng Nhược Thiến mở choàng mắt.
Mùi m.á.u tươi lập tức tràn ngập khoang miệng, nhưng hiện tại chuyện chẳng mấy quan trọng, vì điều kinh khủng hơn là Đồng Nhược Thiến cảm giác trong miệng thứ gì đó.
Hình như… Hình như ban nãy lúc cô bất cẩn c.ắ.n trúng lưỡi chẳng may c.ắ.n rớt luôn .
Đồng Nhược Thiến ngậm nguyên một miệng m.á.u tươi, phun dám phun, vì sợ rằng bản sẽ nhổ một miếng thịt của chính thật.
lúc , từ đằng bỗng truyền tới tiếng “rắc”.
Kèm theo đó là cảm giác đau nhói, ngứa ngáy truyền tới từ vùng mắt cá chân.
Đồng Nhược Thiến đầu , phát hiện bức tường phía giòi bọ bu kín, chúng chỉ bò lên tận bên , hơn nữa còn liên tục tràn khắp bốn phía.
Trong quá trình , ít con giòi trắng nhỡn mất thăng bằng, rơi lộp độp xuống đất, la liệt quanh chân cô .
Chẳng bao lâu , chúng ngóc đầu dậy xác định phương hướng trong gian, lập tức uốn éo bò về phía Đồng Nhược Thiến.
Còn những con rơi trúng cô thì đang cố hết sức bình sinh chui trong cô .
Có vài con mới chui một nửa, nhưng cũng con lọt hẳn trong, đang vui vẻ ngọ nguậy tới lui lớp da của cô .
Đó là lý do tại ban nãy cô thấy ngứa ngáy xen lẫn nhức nhối.
Cuối cùng, khi Đồng Nhược Thiến thể dằn nổi nỗi sợ trong lòng, há miệng hét một tiếng, thì phát hiện bản chỉ thốt đúng một âm “A!”.
Dòng m.á.u đỏ rực cũng theo đó mà tuôn trào, c**n l** đ** l*** cô c.ắ.n rớt, trôi khỏi miệng, rơi xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-211.html.]
Có lẽ do mùi m.á.u tươi kí.ch thí.ch, hoặc vì trọng tâm của bức tường quá vững, tóm là trong lúc Đồng Nhược Thiến trợn trừng mắt, lắc nhẹ đầu tỏ ý dám tin thì bức tường
bám đầy giòi nghiêng dần, cuối cùng đổ thẳng xuống cô .
Chỉ trong nháy mắt, cô vô con giòi che phủ .
Lúc , Đồng Nhược Thiến bất ngờ giơ tay lên trời, nhưng bàn tay đám giòi bu kín, còn chút kẽ hở nào.
Chúng sức chui trong da thịt của cô , bằng chứng là nửa phần còn ở bên ngoài đang điên cuồng ngọ nguậy.
Chờ tới khi cô vùng vẫy thoát khỏi biển giỏi, chạy về phía ký túc xá thì gương mặt mà cô luôn lấy kiêu ngạo gặm sạch hơn phân nửa, một bên nhãn cầu rớt khỏi hốc mắt,khẽ đong đưa theo từng cử động của cô .
“Viên…!” Đồng Nhược Thiến gọi Viên Tuế, nhưng khoang miệng sớm lấp đầy, thậm chí lúc giòi bọ chui xuống tới cổ họng, gặm hư cả dây thanh quản.
Cổ họng Đồng Nhược Thiến thủng một lỗ lớn, thế nên dù chuyện thành tiếng, nhưng cuối cùng chỉ phát tiếng thổi “Ha!” “Ha!”.
Máu thịt xen lẫn giòi bọ liên tục rơi lộp bộp xuống đất, cứ một bước là cơ thể như tan một phần.
Chờ tới khi cô lết về ký túc xá, ngay cửa phòng, tài nào vặn nổi tay nắm cửa.
Vì lúc , da dẻ Đồng Nhược Thiến rơi rụng hết phân nửa, để lộ lớp thịt bên , chân cũng giòi bọ gặm thủng, cuối cùng rớt giữa đường.
Dù , cô vẫn cố chấp gõ từng cái một lên cửa, đồng thời há lớn miệng như gọi Viên Tuế mở cửa cho .
Cô , cô nhốt ở ngoài !
Viên Tuế! Cô ơn mở cửa mà! Cầu xin cô đấy, mau mở cửa ! Trước là do đúng, nên cố ý khóa cửa cho cô , cầu xin cô… xin cô đó, cho …
“Meo meo ~”
Tiếng mèo kêu ngân vang thu hút Đồng Nhược Thiến, cô chầm chậm nghiêng đầu, hướng con mắt vẫn còn về phía phát âm thanh.
Lúc thấy một con mèo con đang nghiêng ngả, lảo đảo chạy về phía , con mắt cô tức khắc trợn trừng, như sắp lòi cả ngoài.
Con mèo ... Là con mèo đầu tiên mà cô tự tay g**t ch*t! Sao thể… thể ?
Tại mày ở đây?!
Đồng Nhược Thiến sức gõ cửa.
Viên Tuế… Viên Tuế! Mau mở cửa mà Viên Tuế!
mèo con mới chạy xa vài bước xuống ngay, đó giơ chân gãi tai, trông dễ thương, ngây thơ vô đối.
Đáng yêu vô cùng.
với Đồng Nhược Thiến mà , dáng vẻ đáng yêu đó là nguồn cơn nhấn chìm cô trong nỗi sợ.
Khí lạnh thấu xương như nhấn chìm cô , cho cô bất cứ cơ hội nào để thở.
Đương lúc Đồng Nhược Thiến sợ hãi tột độ, con mèo trắng mới gặp hôm nay chợt nhấc chân, uyển chuyển tiến gần, xuống bên cạnh bé mèo con, đó giương mắt Đồng Nhược Thiến, hệt như đang thưởng thức dáng vẻ của cô .
Một lúc , bé mèo trắng hé miệng , hỏi: “Thấy ? Được tự cảm nhận thử một thú vị lắm ?”
Giọng… giọng …
Tô Tái Tái?!
Bấy giờ, cả cơ thể Đồng Nhược Thiến giòi gặm rỗng, lưng tựa cửa dần dần trượt xuống, đầu cũng ngả xuống vai, chỉ còn chút da nối liền với cổ.
Cô… cô sai thật , cô mà!
Xin cô đó… Cho thêm một cơ hội nữa …
Đồng Nhược Thiến kiềm mà ngoẹo đầu sang bên, trợn mắt bé mèo trắng.
“Cơ hội?” Bé mèo trắng giơ chân lên vuốt mặt, : “Lúc cô những chuyện đó cũng thèm cho chúng dù chỉ là một cơ hội nhỏ nhoi nào .”
“Chẳng lẽ cô thấy lạ chút nào hết ?” Bé mèo trắng hạ chi xuống, chằm chằm Đồng Nhược Thiến: “Vì con quỷ nhỏ của cô thèm cứu cô .”
Đồng Nhược Thiến sửng sốt, lúc mới nhớ tới con quỷ nhỏ nhốt trong chuông Tam Thanh.