THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 209
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:32:48
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có điều cô giấu chuyện lén, đó rằng Đồng Nhược Thiến thấy và cho cô .
“Mẹ ơi, con thì cả. ...” Bạch Ngữ Dung lên tiếng với giọng điệu vô cùng đáng thương: “ mà ba và đây? Con là lo lắng.”
[Con đừng lo.] So với sự kích động , lúc Hứa Tần Nhã bình tĩnh trở .
Thậm chí là bình tĩnh một cách lạ thường.
“Con yên tâm , sẽ để con nhỏ đó lấy một đồng xu nào của nhà họ Bạch .” Hứa Tần Nhã gằn từng câu từng chữ một.
[Dạ, ... con nên giả vờ như gì ?] Bạch Ngữ Dung bày vẻ .
“Ừm, con cứ coi như .” Hứa Tần Nhã trả lời, dừng một lát bổ sung: “Với chuyện hai con , đừng với ba con.”
[Việc ...] Bạch Ngữ Dung đắn đo: [Không lắm thì ?]
“Ngữ Dung , con cứ lời .” [Dạ .]
Bạch Ngữ Dung ngoan ngoãn đáp: [Mẹ ơi, nếu còn chuyện gì khác thì con cúp máy nhé? Con thử quyển sách mà ông ngoại tặng cho con ạ.]
“Ừ, con .” Hứa Tần Nhã lạnh lùng , khi cúp điện thoại, bà nhịn mà thấp giọng mắng: “... Bà già c.h.ế.t tiệt!”
Cái bà già c.h.ế.t tiệt giao gần hết cổ phần cho Tô Tái Tái ?!
Sao bà thể lú lẫn đến mức đó chứ?!
Ngày xưa khi ở thủ đô, Hứa Tần Nhã gả nhà họ Bạch nhiều năm như , bà nội Bạch từng nặng bà một lời nào.
Không ngờ chỉ vì bà giúp Ngữ Dung lấy hai quyển sách mà ông hai Bạch để thôi, thế mà bà nội Bạch vì con khốn đó, kêu bà cút về.
Bà những điều còn vì tương lai của nhà họ Bạch ?!
Hứa Tần Nhã càng nghĩ càng tức, càng nghĩ trong lòng càng oán hận.
Ở nơi mà bà thấy, những đường gân ẩn da từ từ lộ và phồng lên, trông vô cùng dữ tợn.
Hơn nữa luồng khí đen liên tục bay khỏi cơ thể của bà , cũng cực kỳ đáng sợ.
Hứa Tần Nhã hề để ý tới điều , bấy giờ bà đang dồn hết nỗi hận của lên bà nội Bạch.
Cái bà già c.h.ế.t tiệt ,... bà c.h.ế.t sớm cho .
Hứa Tần Nhã với vẻ dữ tợn. Bên , biệt thự nhà họ Bạch.
Sau khi Tô Tái Tái hiểu dụng ý của bà nội Bạch thì lắc đầu: “Bà nội ơi, ý của bà cháu xin nhận, nhưng mà…”
Dừng một chút, cô thoáng qua tờ giấy chuyển nhượng cổ phần mà luật sư Lôi đang cầm tay, chỉ cần chữ ký của cô nữa là lập tức hiệu lực, đó : “Cháu thể nhận nó ạ.”
Tô Tái Tái dứt lời, đừng là bà nội Bạch, mà ngay cả luật sư Lôi cũng sửng sốt, nhịn một câu: “Cô Tô ,đây là tám mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn nhà họ Bạch lận đấy.”
“Cháu , chính bởi vì nên cháu càng thể nhận.”
Tô Tái Tái đầu về phía bà nội Bạch lên tiếng: “Bà nội ơi, đây là tâm huyết của bà mà, cháu hề đầu óc kinh doanh, ngay cả năng lực giữ vững cơ nghiệp của cũng .
Cho nên nếu tập đoàn nhà họ Bạch rơi tay cháu thì chẳng những thể lớn mạnh hơn, mà chừng sẽ càng trở nên sa sút nữa ạ.”
“Có điều…” Tô Tái Tái dừng một chút, nên gọi cha ruột danh nghĩa của - Bạch Văn Liên như thế nào, vì thế dứt khoát bỏ qua và tiếp: “Bây giờ tập đoàn nhà họ Bạch đang phát triển , cần thiết thêm một biến là cháu.”
“Bà nội ơi, ý của bà, cháu cảm nhận . Sau bà chỉ cần cho cháu nhiều tiền tiêu vặt hơn một chút là , còn về cổ phần …”
Tô Tái Tái , tờ giấy chuyển nhượng cổ phần một cái, : “Vẫn nên để cho thành tích xứng đáng thì hơn.”
Luật sư Lôi còn thêm điều gì, nhưng kịp mở miệng thì bà nội Bạch giơ tay ngăn . Ông thấy , im lặng lùi sang một bên.
Bà nội Bạch về phía Tô Tái Tái, ánh mắt lộ ý , hỏi: “Tái Tái , cháu nghĩ kỹ chứ?”
Tô Tái Tái ung dung trả lời, thật sự khiến khác yêu thích:
“Chuyện cần nghĩ nữa ạ, ý của cháu chính là như .”
Ngay cả luật sư Lôi cũng lộ vẻ tán thưởng.
Đối mặt với một khối tài sản khổng lồ như thế, ai cũng thể như Tô Tái Tái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-209.html.]
“Được.” Bà nội Bạch liên tục gật đầu, trong lòng vô cùng vui mừng: “Tái Tái, bà nội vui.”
“Thật ạ? Vậy thì…” Tô Tái Tái bày dáng vẻ “Tuy rằng ngượng miệng nhưng mà cháu vẫn lấy hết can đảm để ”: “Chi bằng tháng bà cho cháu nhiều tiền tiêu vặt hơn một chút nhé? Xem như là khen thưởng cháu.”
Bà nội Bạch và luật sư Lôi đều đờ trong giây lát, đưa mắt đồng loạt bật thành tiếng.
Dừng một lát, bà nội Bạch mới gật đầu : “Được , tháng bà chắc chắn sẽ cho cháu nhiều tiền tiêu vặt hơn.”
Tô Tái Tái mỉm , khẽ đảo mắt thoáng qua phòng sách một cái.
——Nơi đó nhiều khí đen tích tụ nhất, xem là… nhắm đồ vật mà ông hai Bạch để khi c.h.ế.t?
… đó vị trí bí mật mà ông cất giữ chứ?
Tô Tái Tái suy nghĩ một hồi tạm gác chuyện , dự định lát nữa dán thêm hai lá bùa trắng chỗ đó.
Lần là do cô sơ suất nên mới lẻn , nếu tùy ý nữa.
Cô dám bảo đảm những về!
Chỉ là mắt… còn một việc cần ngay.
Tô Tái Tái ngẫm nghĩ vài giây, về phía bé mèo trắng.
Lúc bé mèo trắng đang xổm hành lang, cố ý rũ chiếc đuôi của xuống chạm mặt nước.
Chờ khi một con cá lặng lẽ nổi lên mặt nước há miệng định đớp, bé mèo trắng lập tức vươn móng vuốt vớt cá lên hành lang và c.ắ.n c.h.ế.t.
Lặp lặp như vài , ở xung quanh nó vài con cá c.h.ế.t .
Bà nội Bạch chuyện với luật sư Lôi xong, đầu , nương theo tầm mắt của Tô Tái Tái thì thấy cảnh bé mèo trắng đang nghịch ngợm.
Bà thốt lên “Ôi trời” một tiếng, đó vội vàng dậy đến chỗ nó.
Vừa : “Meo Meo , con đang gì đấy. Con bắt mấy con cá lên ăn, như lãng phí lắm đó.”
Tô Tái Tái và luật sư Lôi cũng theo bà cửa, Tô Tái Tái xong : “Không ạ, đợi chút nữa chúng ngoài ăn cơm, cháu sẽ mang theo mấy con cá , nhờ chủ quán chế biến thành mấy miếng cá khô, như thì lãng phí nữa .”
…?!
Bé mèo trắng cử động hai tai, giống như hiểu lời của Tô Tái Tái, nó há miệng , con cá còn đang giãy giụa trong miệng theo đó rơi xuống đất, vùng vẫy vài cái nhảy trong hồ. Chớp mắt biến mất thấy tăm .
… Con cá khó ăn như , nó thèm .
Bé mèo trắng ngoắc tai, ngoái đầu bà nội Bạch, yêu kiều “meo” một tiếng, hệt như đang nũng rằng: “Bà ơi, bà xem Tái Tái bắt con ăn cái gì kìa, khó nuốt lắm luôn.”
Bà nội Bạch v**t v* đầu bé mèo, mắng yêu: “Ai bảo con nghịch ngợm, c.ắ.n c.h.ế.t nhiều cá tới chứ? Đống sẽ là đồ ăn vặt của con trong mấy ngày tới đấy.”
Đâu là nó thích cá khô nhỏ, nhưng cá trong hồ …
Bé mèo trắng cụp hai tai xuống, quyết định chuyển đối tượng nũng, đó trợn đôi mắt lóng lánh, uất ức Tô Tái Tái.
… Chị hiểu em mà, ?
Tô Tái Tái mỉm, đáp .
Lúc , luật sư Lôi cạnh góc cua hành lang tò mò ghé ngó xuống hồ, nhưng dù quan sát kỹ vẫn thấy con cá tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t ngoại trừ mặt hồ phẳng lặng lấy một gợn sóng.
Ngoài còn hình ảnh phản chiếu gương mặt ngạc nhiên của bản mặt nước.
“Hồ cũng sâu lắm đúng ?” Sau một thoáng sững sờ, luật sư Lôi lui về , đầu về phía Tô Tái Tái và bà nội Bạch, hỏi.
Lúc , trái tim ông nảy lên thình thịch, nghĩ thầm màu nước của hồ trông đậm thế nhỉ?
Hệt như đổ nguyên xô mực xuống .
“Chắc thế…?” Bà nội Bạch thả bé mèo trắng xuống đất, đó đến khúc cua, nghiêng xuống mặt hồ.
Khi thấy đúng là hồ nước vẻ sậm màu hơn bình thường, bà khó hiểu bảo: “Trước chú hai từng dặn đừng đá động gì đến cái hồ , thế nên trong đợt sửa nhà , cũng dặn thợ đừng đụng gì đến nó.”