THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 208
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:32:47
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ cô còn ngược hướng ánh mặt trời.
Cuối cùng, Đồng Nhược Thiến rời tiếng gầm gừ của mèo trắng nhỏ và mắt chăm chú của Tô Tái Tái.
“Sao thế cháu?” Bà nội Bạch Đồng Nhược Thiến xa qua hỏi Tô Tái Tái: “Hai cháu thích hả?”
Nếu thì trông Đồng Nhược Thiến vẻ chật vật thế ?
Nếu là như thế thật thì thôi coi như bà rút lời mới .
Đồng Nhược Thiến đừng nghĩ bước chân nhà họ Bạch.
“Dạ?” Tô Tái Tái xong thì đầu về phía bà nội Bạch, nghĩ đôi chút trả lời vô cùng nghiêm túc: “Chắc là từng ạ.”
Cơ mà là do cho đối phương thấy thoải mái mà thôi.
Đồng Nhược Thiến hả?
Cô cửa thế. Cơ mà…
Tô Tái Tái nghĩ cúi đầu bé mèo trắng nhỏ xinh, thấy nó vẫn đăm đăm về hướng Đồng Nhược Thiến, móng vươn còn thu thì bế nó lên vác lên vai, v**t v* nhẹ nhàng
phần cổ như đàng dỗ trẻ con.
Cô vuốt lông cho nó : “Không , , tương lai còn dài. Kiểu gì chị cũng sẽ xử cho em nhé?”
Bé mèo trắng tới đây mới bớt xù lông lên, tai cụp xuống phát tiếng “grừ” như là tủi , nghiêng đầu tựa lên vai Tô Tái Tái.
Trông vô cùng tủi .
Bà nội Bạch thấy thế thì cũng đoán đôi phần.
Bà v**t v* bé mèo trắng hỏi Tô Tái Tái: “Sao thế?
Con bé Đồng Nhược Thiến từng bắt nạt bé Meo Meo nhà chúng ?”
"Ôi..." Bà nội Bạch nhíu hàng lông mày , đau lòng mà ôm lấy bé mèo trắng, dỗ dành : "Meo Meo, đừng giận nữa nhé, chúng cho cô nhà nữa nha?"
Bé mèo trắng dụi bả vai bà nội Bạch, tiếp tục kêu những tiếng "Meo…" ấm ức.
Bà nội Bạch dỗ dành nó trong chốc lát, đợi đến lúc bà về phía nữa, Tô Tái Tái mới tươi mở miệng: "Bà nội, con cho quét dọn nhà cũ , chúng về đó chứ ạ?"
"Ừ." Bà nội Bạch gật đầu. Trong lòng cảm thấy ngọt ngào.
Vốn dĩ lúc Tô Tái Tái bảo sửa sang nhà cũ của nhà họ Bạch để bà nội Bạch ở, bà cũng quá quan tâm đến.
Hơn nữa, đến thủ đô trong ngày hôm nay là ý định bất chợt của bà , sớm hơn dự định ban đầu vài ngày.
Với khi bà đến cũng báo với Tô Tái Tái, ngờ rằng cháu gái ngoan của bà sớm dọn dẹp nhà cũ của nhà họ Bạch sạch sẽ .
Nhẩm tính thời gian thì hẳn là khi bà gọi điện thoại chuẩn ngay .
Thật sự chu đáo.
Bà nội Bạch ở bên ngoài cửa nhà họ Bạch, mỉm quan sát ngôi nhà cũ, thấy ngay cả tấm biển hiệu cũng sạch bóng thì hài lòng gật đầu, đó đầu về phía Tô Tái Tái, hờn dỗi:
"Con đứa nhỏ , thật thà quá đấy, ngay cả biển hiệu mà con cũng lau qua ?"
"À." Tô Tái Tái giật , nghĩ ngợi trả lời: "Chắc là lau ba ạ."
Dù là Tiền Nguyên Nguyên lau, cô cũng rõ lắm.
"Đứa nhỏ ngốc nghếch ." Bà nội Bạch lắc đầu, khi đưa tay lên dí nhẹ trán của cô thì mới qua phía luật
sư Lôi đang ở một bên khác trò chuyện: "Nhìn , đứa nhỏ thật thà như thế bảo che chở nó hơn một chút đây?"
Luật sư Lôi gật đầu, ngừng một chút tiếp: "Mặt của cô Tô khiến nhớ tới ông cụ Bạch."
Bà nội Bạch thở dài, gật đầu: "Ai đây?" "?" Tô Tái Tái.
... Không , đang hiểu lầm chuyện gì đó ?
Tô Tái Tái khuôn mặt tươi đầy vui mừng của hai lớn thì chớp chớp mắt thắc mắc.
Những chuyện đều do một Tiền Nguyên Nguyên mà.
để cô kịp giải thích, bà nội Bạch lên tiếng : "Được , những chuyện nữa. Tái Tái, mau mở cửa , chúng nào."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-208.html.]
"Dạ." Tô Tái Tái gật đầu, tạm thời ngậm miệng , định khi nào tìm cơ hội giải thích thỏa với bà nội .
khi cô đưa tay chạm đến ổ khóa cửa thì dừng động tác của , ngước mắt lên cái ổ khóa bằng đồng:
"... Hả?"
"Sao thế?" Bà nội Bạch ở lưng cô hỏi: "Không mang chìa khoá theo ?"
"Không gì ạ, chỉ là con đến đây nên rõ cách mở của ổ khóa ." Tô Tái Tái mở cửa , cùng đỡ bà nội Bạch với luật sư Lôi qua cửa.
"Thì là như thế." Bà nội Bạch , bước qua ngưỡng cửa bảo: "Do con đến đây nhiều, đến thường xuyên hơn thì sẽ quen thôi." Tô Tái Tái gật đầu, nở nụ .
luật sư Lôi khi dìu bà nội Bạch đầu thoáng qua ổ khóa bằng đồng của cửa lớn với vẻ nghi ngờ.
Đó là ổ khóa cửa thông thường ? Không rõ cách mở?
Luật sư Lôi nén sự nghi ngờ của trong lòng, khi đóng cánh cửa lớn mới trong cùng với hai .
Trên đường , Tô Tái Tái tươi đáp lời trò chuyện với bà nội Bạch, nhếch mắt lên quan sát xung quanh.
Một lúc , cô cụp mắt , xác nhận suy nghĩ trong lòng.
… thật sự lẻn đây.
Hơn nữa, còn là kẻ trộm cắp thông thường.
Tô Tái Tái nghĩ , liếc về phía hướng nhà thủy tạ, chỗ rìa hành lang vẫn còn sót một ít âm khí màu đen vẫn kịp tan biến hết.
... Rõ là động thổ đầu Thái Tuế, chỗ nào cũng dám đột nhập .
Tô Tái Tái thôi nữa, vẻ mặt thản nhiên suy nghĩ.
Một bên khác, Đồng Nhược Thiến khi về ký túc xá, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn quyết định gọi điện thoại cho Bạch Ngữ Dung, kể chuyện cô thấy bà nội Bạch ở cổng trường cho Bạch Ngữ Dung .
"Tớ ." Bạch Ngữ Dung nhẹ giọng thì thầm, tiếp với Đồng Nhược Thiến ở đầu dây bên : "Cảm ơn nhé, Đồng Đồng."
[Không gì , chúng là bạn bè mà Ngữ Dung.]
Giọng điệu của Đồng Nhược Thiến ở phía bên như tủm tỉm, cô ngừng một chút thử hỏi thăm dò: [ ...
Ngữ Dung , tớ thể luyện một loại t.h.u.ố.c thể chăm sóc nhan sắc, ?
Không ... Nếu khi nào , tớ thể ưu tiên để mua một chút ?]
Bạch Ngữ Dung thế : “Như , chúng là bạn bè mà, tớ thể lấy tiền của chứ?”
Dừng một chút, cô : “Như vầy , ở chỗ tớ vẫn còn năm viên, đợi lát nữa mời ăn cơm sẵn đưa cho luôn nhé.”
Đồng Nhược Thiến vui mừng khôn xiết, ngừng cảm ơn Bạch Ngữ Dung.
Tiếp tục với cô thêm vài câu thì nhận thấy cô lơ đãng, thế là Đồng Nhược Thiến nhanh trí lời tạm biệt, hẹn cô lát nữa gặp, đó cúp máy.
Bạch Ngữ Dung cầm điện thoại do dự vài giây, bấm gọi . Một lúc , đầu bên của điện thoại bắt máy, Hứa Tần Nhã vô cùng vui vẻ : [Alo, Ngữ Dung!]
“Mẹ.” Bạch Ngữ Dung lên tiếng chào bà xong thì hỏi: “Mẹ bà nội ạ?”
Cô dứt lời, giọng điệu của Hứa Tần Nhã còn vui vẻ như khi nãy nữa: [Làm mà bà chứ,
chắc là thấy mặt của con nên về căn biệt thự ở quê sống một thời gian cũng nên.]
Nói đến đây, Hứa Tần Nhã dừng vài giây, đổi thành giọng điệu vui vẻ : [ y da, đừng đến bà nữa, Ngữ Dung , uống viên t.h.u.ố.c mà con đưa , đúng là làn da hơn nhiều đó nha! Các chị em liên tục hỏi dạo gần đây thoa đồ gì nữa đấy.]
Hứa Tần Nhã vô cùng đắc ý che miệng , dừng một chút tiếp đó : [Ngữ Dung nè, con xem nếu con tài năng ở mảng , thế tại chúng mở một cửa hàng nhỉ?
Chắc chắn sẽ mua may bán đắt cho mà xem.]
“Mẹ .” Thấy Hứa Tần Nhã càng nghĩ càng xa, Bạch Ngữ Dung đành lên tiếng ngắt lời bà : “Bà nội đến thủ đô , vả bà tới là để gặp Tô Tái Tái đấy.”
Dừng một chút, Bạch Ngữ Dung híp mắt , ánh mắt tràn đầy hung ác, cất lời: “Hơn nữa, con ... bà đến là để chuyển nhượng tám chục phần trăm cổ phần của tập đoàn nhà họ Bạch cho Tô Tái Tái đó ạ.” [Cái gì?!]
Tiếng hét ch.ói tai của Hứa Tần Nhã từ đầu dây bên truyền đến.
Bạch Ngữ Dung nhanh ch.óng để điện thoại xa một chút, đợi khi Hứa Tần Nhã bình tĩnh phần nào thì cô mới bắt đầu kể đầu đuôi câu chuyện cho bà .