THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 207
Cập nhật lúc: 2025-12-26 07:32:46
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vâng… ạ!” Thư ký sợ hết hồn, ba chân bốn cẳng tông cửa chạy ngoài.
Chờ , giám đốc mới ngã xuống ghế, ông nới lỏng cà vạt, hai tay cào mái tóc rối bù, thoạt buồn rầu tả nổi.
Cùng thời gian đó, khi so sánh giữa các tấm ảnh chụp, cư dân mạng điều tra nguồn gốc của chiếc lắc tay của Kim Mẫn Nhi.
[Nè nè, thấy cái lắc tay ... giống với cái của “Tataro” ?]
Cái gì?!
Câu như một quả b.o.m siêu to khổng lồ nện lòng , cư dân mạng ngửi thấy mùi drama cho nên vội vã ùa Weibo Tataro của Đồng Nhược Thiến.
Sau khi lướt các bài đăng cũ, bọn họ tìm một tấm ảnh mà cô từng đăng.
Cái lắc tay trong ảnh giống hệt cái của Kim Mẫn Nhi, chỉ khác màu sắc mà thôi.
Phần chú thích mà Tataro cho bức ảnh là: “Hôm nay dùng bữa chiều cùng một chị gái nhà giàu trắng trẻo xinh , cái lắc tay của cô là sản phẩm của Tataro đó ~ Đẹp lắm đúng ? Nhất là viên mắt mèo nè.”
Trong phần bình luận chỉ là các bình luận như “”, “ quá”, “ cũng mua”.
nhờ lời của Tô Tái Tái trong buổi phát sóng trực tiếp, cư dân mạng dần đoán chân tướng, họ những thấy nó mà còn… cảm giác sởn hết cả gai ốc.
Có một mặt ngoài luôn vẻ ngay thẳng chính trực, dịu dàng hào phóng, nhưng thực chất sự ác độc và tàn nhẫn của họ còn kinh khủng hơn gấp mười những gì mà con thể
tưởng tượng !
[Má ơi, cái “mắt mèo” mà cô … đừng là giống với suy nghĩ của nha? Tởm quá!]
[Giờ trong mắt , ai trong giới Huyền Học cũng giống y chang vầy.]
[Lầu đừng ăn bậy bạ nha, hành vi cũng thuộc dạng đắn trong giới Huyền Học mà. Đừng thấy một con sâu rầu nồi canh xong nghĩ ai cũng là sâu chứ.]
[Hồi lúc xem phát sóng trực tiếp Huyền Linh Sư, khi thấy Tái Tái để mặc cho đám đàn em của tùy ý nuốt chửng bọn ác quỷ thì còn cảm thấy cô tàn nhẫn, nhưng bây giờ mới thấy, cô rõ ràng là một nguyên tắc á.]
[ , đúng .]
[À , mấy ní còn nhớ khi trận thi đấu, Tái Tái ngăn cản nhân viên công tác của Huyền Linh Sư khi sờ chiếc lắc tay của Đồng Nhược Thiến , còn bảo là “ nhất đừng sờ” nữa á? Càng nghĩ càng thấy ớn đó mấy ní ơi.]
[Úi, lầu mà nhắc thì cũng quên vụ luôn á!] Chẳng lẽ…
A a a! Nếu cô gái nhà giàu trắng trẻo xinh và Kim Mẫn Nhi là ác thì Đồng Nhược Thiến đúng là chúa ác luôn chứ đùa!
Vài phút , tag #“Tataro” Đồng Nhược Thiến mau cút khỏi chương trình Huyền Linh Sư!# lên hot search.
Đáng tiếc lúc Đồng Nhược Thiến vẫn còn gì cả.
Cô mới dạo phố trở về, vui tươi hớn hở xách theo bao lớn bao nhỏ xuống xe.
Đây đều là trang phục mà Đồng Nhược Thiến chuẩn mặc trong lên sóng Huyền Linh Sư vài ngày , tuy cô dám so bì với ảnh hậu Trác, nhưng những khác thì thành vấn đề.
Cô trở thành khách mời thường xuyên nổi bật nhất, về phần Tô Tái Tái... Hừ, một đứa con gái nghèo nàn lạc hậu như thế thì gì tự trang điểm cho bản .
Quan trọng nhất là, Tô Tái Tái tiền ?
Đồng Nhược Thiến hừ lạnh trong lòng, cô đang định tới cổng trường, nhưng lúc ánh mắt vô tình đảo qua một hướng và phát hiện bước xuống xe là ai thì cô lập tức yên tại chỗ, hai mắt trợn to.
Sao bà nội Bạch đến đây?!
Bà tới là để... tìm Tô Tái Tái là Bạch Ngữ Dung?!
Trong lúc còn đang khó hiểu, Đồng Nhược Thiến thấy đàn ông trung niên đang đỡ bà nội Bạch chếch về phía , nhờ đó mà cô lập tức nhận là luật sư Lôi.
Vì luật sư của tập đoàn nhà họ Bạch cũng tới đây thế ?!
Đồng Nhược Thiến hoang mang vô cùng, nhưng cô vẫn quyết định về phía bà nội Bạch Khi thấy đối phương phát hiện thì cô lập tức lộ nụ thật ngọt, đó nhiệt tình chào hỏi: “Cháu chào bà nội Bạch,cháu chào luật sư Lôi, thật ngờ thể gặp hai ở đây.”
“À, con bé nhà họ Đồng đó .” Bà nội Bạch híp mắt Đồng Nhược Thiến, khi nhận đây là ai thì gật đầu, lúc thấy thứ mà cô đang cầm tay thì hỏi: “Cháu dạo phố hả?”
“Vâng ạ, hôm nay là cuối tuần mà.” Đồng Nhược Thiến dừng một chút, đó ung dung vén một lọn tóc lên và : “Mấy ngày nữa cháu sẽ tham gia một chương trình, cho nên sẵn tiện mua vài bộ đồ mới luôn ạ.”
“Được đấy, là con gái thì trang điểm bản cho thật .” Bà nội Bạch ha hả gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-207.html.]
Đồng Nhược Thiến cũng theo, đó giả vờ như nhớ gì đó, cô “” một tiếng hỏi: “Nhìn cháu nè, chỉ lo trò chuyện với bà mà quên hỏi, bà tới tìm Ngữ Dung đúng ạ? Hay để cháu dẫn bà đến ký túc xá tìm nhé?”
“À, cần .” Bà nội Bạch lắc đầu: “Bà tới để...”
Trong ánh mắt đầy trông mong của Đồng Nhược Thiến, bà nội Bạch còn kịp xong thì giọng của Tô Tái Tái vang lên bên tai: “Bà nội tới ạ?”
Bà nội Bạch vui mừng mặt, bà đầu , khi thấy tới đúng là Tô Tái Tái thì vội vẫy tay với cô: “Tái Tái, cháu mau đây!”
Chờ Tô Tái Tái gật đầu về phía , bà nội Bạch mới qua trả lời câu hỏi ban nãy của Đồng Nhược Thiến: “Bà tới tìm Tái Tái nhà bà.”
“Tái Tái nhà bà” ư?
Nụ mặt của Đồng Nhược Thiến nhạt ít nhiều, cô kinh ngạc Tô Tái Tái - đang chầm chậm đến gần.
Lúc đang định chào tạm biệt, bà nội Bạch khom lưng trong xe, nhỏ giọng gọi bé mèo trắng: “Meo Meo ơi, Meo Meo đừng ngủ nữa, mở mắt coi đây là ai nè?”
Tô Tái Tái gọi bước tới, liếc mắt Đồng Nhược Thiến, gật đầu coi như chào hỏi nhưng chờ đối phương đáp thì cô đầu về phía bà nội Bạch : “Bà nội bà dẫn cả bé mèo trắng tới ạ?”
“ thế, lâu nó gặp cháu mà.” Bà nội Bạch , sang bé mèo trắng tỉnh dậy, đưa tay lên che mặt vẻ “bé còn tỉnh ngủ ”.
Bà vỗ hai bên đầu gối gọi: “Meo Meo mau qua đây nào.”
Bé mèo trắng vặn , dựa qua dẫm ghế da, duỗi cho thoải mái mãi xong mới “meo” một tiếng nhẹ nhàng nhảy xuống xe.
Nó thấy Tô Tái Tái đang tới gần thì mềm mại mà gần cô, cọ một vòng, thấy Đồng Nhược Thiến thì cứng đờ cả .
“Ai nha, bà nội Bạch, bà nuôi bé mèo trắng xinh quá ạ.”
Đồng Nhược Thiến : “Lông em nó còn trắng hơn cả tuyết nữa ạ.”
Tô Tái Tái nhanh nhận động tác cứng đờ của bé mèo trắng thì qua Đồng Nhược Thiến.
Như đang suy nghĩ cái gì đó.
Mà bé mèo trắng Đồng Nhược Thiến xong thì xù lông lên lấy đà lùi về , phát tiếng kêu vô cùng căm giận.
Phản ứng của nó cho chỉ Đồng Nhược Thiến ngạc nhiên mà cả bà nội Bạch cũng kinh ngạc.
Đây là thứ hai bé mèo trắng phát tiếng như thế. Lần đầu tiên là vì hộp gấm của Bạch Ngữ Dung.
“Bà, bà nội Bạch, hình như mèo của bà thích cháu lắm ạ.”
Đồng Nhược Thiến phản ứng của mèo trắng dọa sợ, vội dậy, chỉ sợ chậm một chút là mèo trắng nhảy bổ tới cào mặt.
Cô khựng một chút : “Nếu thì… con xin tạm biệt ạ?”
Nói Đồng Nhược Thiến liếc mắt sang bé mèo trắng vội rời .
… Lạ thật đó, rõ ràng chính cô cũng tự xác nhận rằng gặp con mèo trắng bao giờ nhưng mà… cảm giác vô cùng quen thuộc.
Đồng Nhược Thiến thầm nhủ trong lòng như thế.
Tự tay cô xử lý con mèo cũng loại trắng muốt mà.
“Ừa, thế qua đây chơi nhé.”
Bà nội Bạch cúi đầu mèo trắng xong mới gật đầu chào Đồng Nhược Thiến.
Đồng Nhược Thiến chào .
Nếu là bình thường thì cô chẳng thèm để tâm tới Tô Tái Tái, nhưng nay bà Bạch ở đây, ít cũng nên giả vờ đôi chút.
Ngay lúc Đồng Nhược Thiến tính “Hẹn gặp ” với Tô Tái Tái thì lời cũng ứ trong họng nụ mỉm như như của cô.
“Hoá là cô.” Tô Tái Tái .
Rõ ràng Đồng Nhược Thiến hiểu Tô Tái Tái cái gì nhưng cô âm hiểu như thế thấy lạnh tới mức lông tơ dựng ngược hết cả.