THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 201
Cập nhật lúc: 2025-12-26 03:12:45
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật ?
Đám lệ quỷ hóa mấy cái vòi màu đen tròn trịa, chậm rãi di chuyển gần giấy nhỏ, trái , nhẹ nhàng chọt chọt nó một cái.
Giống như thể bọn nó đang nghiên cứu giấy nhỏ thông minh ở chỗ nào?
Hành động khiến giấy nhỏ tức giận tới nỗi hai tay vung lên tạo cơn gió lớn, đẩy cái đám quỷ sứ đáng ghét dám chất vấn nó xa.
Tô Tái Tái ở bên cạnh thì nhịn thành tiếng.
Ngày hôm , mới sáng sớm tinh mơ, Tô Tái Tái tìm Chu Phổ.
Chu Phổ đang bận bịu với đống đất, ông ngẩng đầu lên ,lập tức thấy Tô Tái Tái đang bên cạnh bờ ruộng ông vẫy tay hì hì.
Trong tay cô ôm một cái túi nhỏ, kỹ thì… Bên trong một ít đất.
Chu Phổ cũng vẫy tay chào Tô Tái Tái, ông đầu qua trợ thủ của là Thẩm An, để đón đàn em.
Có điều đợi Thẩm An qua, Tô Tái Tái tới chỗ ông .
Chu Phổ thấy thế đành căn dặn: “Tiểu Tái, mới tưới nước, cháu cẩn thận bờ ruộng trơn trượt.”
Tô Tái Tái dấu ý bảo cứ “yên tâm”, đó nhẹ nhàng tới gần.
Sau khi tới mặt ông , cô để tạm cái túi nhựa lên bờ ruộng, xổm tại chỗ, Chu Phổ và Thẩm An bận rộn. Nhìn một lát, cô ngó qua rau củ bên cạnh : “Thầy Chu, dưa leo bác trồng trông thật mọng nước.”
Chu Phổ , lập tức hiểu ý, qua với Thẩm An: “Đi nào, em hái cho đàn em ít dưa leo .”
Thẩm An đáp lời, chỉ hái dưa leo mà còn hái thêm cả hai quả cà chua nữa. Anh rửa sạch, dùng lá khoai môn
rửa sạch gói , đưa cho Tô Tái Tái.
Động tác Thẩm An nhanh nhẹn và thuần thục, gì giống chủ cao quý của nhà họ Thẩm chứ.
Tô Tái Tái cảm ơn, cô bẻ dưa leo , cầm nửa quả trong tay, chậm rãi ăn.
Chu Phổ rửa tay sạch sẽ mới gần, xuống bên cạnh Tô Tái Tái, cầm một nửa quả dưa leo còn , ăn hỏi cô: “Cháu việc gì ?”
Bây giờ ông xem như hiểu rõ, nếu việc gì cô gái nhỏ sẽ chạy tới chỗ .
“À, cũng việc gì.” Tô Tái Tái nhún vai, dừng một chút : “Chỉ là nhớ tới mấy ngày cháu cho bác vài hạt giống, chúng nó thế nào ạ?”
Hì hì, tới chuyện ông trở nên phấn khích hơn.
Chu Phổ vỗ đùi một cái vô cùng thích chí với Tô Tái Tái: “Đều nảy mầm . Đi, nào, bác dẫn cháu xem bọn nó.”
Ông dậy với Tô Tái Tái: “Tiểu Tái, hạt giống cháu cho bác là loại gì thế? Mới mấy ngày mà nó mọc mầm , so với các thảo d.ư.ợ.c khác bác đang trồng thì hơn nhiều, lời.”
Chu Phổ tới đây mới phát hiện Tô Tái Tái gì, ông đầu cô, thấy đôi mắt cô tập trung, ông nghi ngờ gọi thêm một tiếng: “Tiểu Tái?”
Giống như thể ông hiểu rõ vẻ mặt cô lúc . Tô Tái Tái?
Tô Tái Tái thẳng mắt Chu Phổ, vẻ mặt kỳ lạ, đó cô yên lặng lắc đầu, “Cháu ” với ông , lúc mới chống đầu gối dậy, ngọt ngào với Chu Phổ: “Thầy Chu, chúng nhanh thôi nào.”
Thái độ , giọng điệu so nhiệt tình hơn lúc nãy nhiều.
Tô Tái Tái khiến Chu Phổ chẳng hiểu gì cả, ông xoa xoa cái ót, cô kỳ lạ, đó đáp lời đồng ý, , tiếp tục dẫn Tô Tái Tái xem tình hình sinh trưởng của mấy hạt giống .
Còn về cái túi nhựa cô tùy tiện để bờ ruộng, nó đang đó đợi chung với hai quả cà chua.
Thẩm An qua thấy thế liền gọi với theo Tô Tái Tái: “Đàn em, còn đồ trong túi nhựa của em thì ?”
“À, đàn giúp em mở cái túi , đừng kín khí là ." Tô Tái Tái trả lời qua loa.
Thẩm An Tô Tái Tái thế thì bên trong chắc là một mầm cây nào đó, cô cứ thế ném nó đó, thế là lắc đầu, nhanh ch.óng tìm một cái chậu hoa bằng nhựa tới để đổi mầm cây trong chậu mới .
Tô Tái Tái xách nó tới đây thì chắc là cô chẳng còn kiên nhẫn để chăm nó , nên mới đưa tới cho Chu Phổ giúp đỡ chăm sóc.
Thẩm An suy nghĩ cẩn thận mở túi nhựa . Anh thoáng qua, khỏi kêu lên “Hả?” một tiếng.
Cái mầm cây … Hình như từng thấy ở thì ? Thẩm An mầm thảo d.ư.ợ.c tay, nhíu mày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-201.html.]
Ở một bên khác, Chu Phổ dẫn Tô Tái Tái trong nhà kính, hào hứng dẫn cô thẳng tới một cái giá đỡ, ông hiệu: “Tiểu Tái, cháu , bọn chúng ngoan ?”
Tô Tái Tái gần mười mấy mầm cây trong chậu bắt đầu nhú lên, chồi non màu vàng nhạt yếu ớt, lộ mầm cây vô cùng đáng yêu thì khỏi sửng sốt, ngây . Đây mà gọi là ngoan hả?
Cái gọi là đặc biệt ngon mới đúng đấy!
Tất cả đều thuận lợi nảy mầm ?
Tô Tái Tái ngơ ngác mầm cây nhỏ xíu, bắt đầu suy nghĩ, cô và sư phụ cẩn thận bật sáng kỹ năng đại loại như “trồng cây nào cây đó c.h.ế.t” ?
Nếu thì tại những hạt giống ở trong tay bọn họ, cùng lắm cũng chỉ mọc ba mầm thảo d.ư.ợ.c là nhiều? “Thầy Chu!” Tô Tái Tái những mầm thảo d.ư.ợ.c đầy trông mong, chậm rãi : “Bác thật sự là cao thủ trong ngành trồng trọt.”
“Đương nhiên .” Chu Phổ chống nạnh, vô cùng kiêu ngạo: “Nhà họ Chu bác bao đời buôn bán thảo d.ư.ợ.c đấy!”
Đây là kỹ năng do tổ tiên truyền !
“Vậy…” Tô Tái Tái xong thì đầu hỏi ông : “Thầy Chu lên núi trồng thảo d.ư.ợ.c ?”
Cô giúp sư phụ ôm một cao thủ trồng trọt về.
“?” Chu Phổ.
Sau khi Tô Tái Tái và Chu Phổ chuyện thêm một lúc nữa thì khỏi nhà kính, dọc đường , bọn họ tới Mễ Y – của Khúc Nhiên.
Thông qua Chu Phổ, Tô Tái Tái mới tình trạng của Mễ Y khi rời khỏi bệnh viện nhà họ Mễ thì hơn nhiều.
Tuy rằng bà vẫn còn thể xuống đất, nhưng tay sức lực hơn nhiều, thể tự cầm chén nước lửng.
Nói tới đây, Chu Phổ lập tức qua Tô Tái Tái, tay xoa xoa, cô “Hì hì” nó: “Tiểu Tái , cháu xem…”
“?” Tô Tái Tái ông , chẳng hiểu gì cả.
“Cháu thể cho bác thêm một viên A g*** h**n nữa ?” Chu Phổ hí hửng.
Tô Tái Tái ngẫm nghĩ gật đầu, Chu Phổ vui mừng kinh ngạc, còn kịp thêm gì thấy cô tiếp: “Có điều thầy Chu cũng giúp cháu một việc.”
“Chuyện gì đấy? Cháu cứ .” Chu Phổ vỗ n.g.ự.c cam kết: “Chỉ cần là chuyện bác thể , bác nhất định từ chối.”
Nghe thế Tô Tái Tái nhịn bật : “Làm gì khoa trương như thế chứ, cháu nhờ bác nuôi giúp cháu một chậu cây mà thôi.”
“Chuyện đơn giản!” Vẻ mặt Chu Phổ như đang thể “Chuyện nhỏ”, ông : “Cháu mang tới đây, bác cam đoan sẽ nuôi nó thật .”
“À, cháu mang tới .” Tô Tái Tái gật đầu. Lúc hai họ tới bên bờ ruộng, cho nên cô chỉ về hướng của Thẩm An, : “Cháu lười chuyển cả chậu cho nên bỏ nó trong túi nhựa.”
Bỏ…
Mặc dù Chu Phổ vẫn tới mức hít thở thông, nhưng ông vẫn lời nào.
Có điều vẻ mặt hiển nhiên của Tô Tái Tái lúc khiến ông đoán cô từng trông hoa cỏ bao giờ, chỉ đành bất đắc dĩ :
“Tiểu Tái, nếu cháu chuyển thì gọi điện cho bác, bác sẽ bảo Tiểu An chuyển cây về, cháu đừng tùy tiện bứt nó như thế, sẽ dễ cây tổn thương.”
Ông xong thấy Tô Tái Tái qua , vẻ mặt như bừng tỉnh nhận chân lý mới: “À! Thì là thế ?”
Thật sự khiến Chu Phổ cũng nên gì cho .
Hai tiếp tục về phía thì thấy Thẩm An đang ôm chậu cây nhựa đó ngẩn , đang suy nghĩ gì. “Tiểu An? Sao thế?” Chu Phổ hỏi thăm học trò.
Lúc Thẩm An mới hồn, qua Chu Phổ, ngẩn ngơ gọi một tiếng: “Thầy…”
Anh gì đó, nhưng vẻ chắc chắn.
Thế là dứt khoát qua Tô Tái Tái, hỏi: “Đàn em, mầm cây của em…”
Anh thôi, còn dứt câu Chu Phổ cướp lời: “Sao thế? Bị tổn thương ? Đưa thầy xem thử nào.”
Ông nhanh ch.óng tới, nhận lấy chậu cây từ trong tay Thẩm An, đôi mắt tỉ mỉ đ.á.n.h giá…