THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 199
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đàn chị, là chị về ký túc xá với em nhé, em đưa cho chị luôn nhé.”
“Được .” Mễ Nhã do dự một chút gật đầu, Bạch Ngữ Dung : “Vậy chị cảm ơn đàn em nhé.”
“Chị cứ gọi là em Ngữ Dung là .” Bạch Ngữ Dung : “Sau em còn nhờ vả chị giúp đỡ nhiều hơn nữa .” Mễ Nhã đắc ý, cô đương nhiên rõ sở dĩ Bạch Ngữ Dung như là bởi vì cô là nhà họ Mễ.
Thế nên Mễ Nhã ngẩng cao đầu lên, giọng chút kiêu căng: “Được thôi.”
Bạch Ngữ Dung mím môi , đó hai rời .
Nếu như ngoài thì còn tưởng hai bạn nhiều năm chứ.
Mà ở thành phố C.
Lúc bà nội Bạch định về phòng thì Hứa Tần Nhã gọi , bà dừng về phía bà .
“Cũng gì ạ, con chỉ nhắc là nhớ uống t.h.u.ố.c mà Ngữ Dung cho nhé.”
Hứa Tần Nhã còn chuyện bà nội Bạch đổi di chúc, thấy thái độ của bà lúc ăn cơm với Ngữ Dung vẫn còn cho nên còn tưởng là do đồ mà con gái tặng hợp ý bà .
Thầm nghĩ cuối cùng thì chồng cũng rốt cuộc ai mới là đứa cháu gái của .
Bà nội Bạch thế thì gật đầu : “Được, .”
Thấy Hứa Tần Nhã còn việc gì nữa thì bà nội Bạch mới xoay tiếp tục lên lầu. Khi bà về phòng thì bé mèo trắng sẵn góc giường chờ bà từ lâu .. Thấy bà nội Bạch trong phòng thì nó mở mắt kêu “Meo”
với bà một tiếng, cái đuôi lắc lư qua , dường như đang chào hỏi bà .
Bà nội Bạch thấy thế thì một tiếng, bà tới vu.ốt ve đầu nó : “Con chờ bà ngoan thế ?”
Bé mèo trắng “Meo” một tiếng như là đang trả lời câu hỏi của bà .
Bà nội Bạch thế thì bật gãi gãi cằm của nó vài cái mới dậy tới bàn trang điểm, tháo đồ trang sức xuống.
Bà nội Bạch định ăn t.h.u.ố.c mà Tô Tái Tái đưa cho bà như khi thì chợt nhớ tới lời nãy mà Hứa Tần Nhã dặn dò.
Tay bà dừng đổi hướng sang phía cái hộp gấm.
Mèo trắng mới nhảy lên đầu gối của bà , tiếp theo chuẩn nhảy lên bàn trang điểm như ngày, nhưng khi bà nội Bạch mở hộp gấm thì nó lập tức xù lông, đó gào lên một tiếng vô cùng ch.ói tai.
Âm thanh bàn tay cầm lấy viên t.h.u.ố.c của bà nội Bạch run lên, khiến viên t.h.u.ố.c rơi ngược trong hộp.
Trong lúc bà nội Bạch đầu hỏi “Meo Meo, con thế” thì chú mèo trắng nhanh ch.óng nhảy phốc lên bàn trang điểm, dùng đầu ủi bàn tay của bà nội Bạch sang một bên bày tư thế bảo vệ.
Nó cúi thấp đầu áp sát xuống bàn, hai mắt chằm chằm cái hộp gấm mà Bạch Ngữ Dung tặng, trong miệng ngừng phát tiếng “khè khè” đầy uy h**p.
Mỗi khi khè mấy tiếng, nó đầu ủi bàn tay của bà nội Bạch , hình như là bảo bà tránh xa một chút.
“Sao Meo Meo?!” Bà nội Bạch kinh ngạc hỏi , đó lập tức chuyển ánh mắt về phía cái hộp gấm mà Bạch Ngữ Dung tặng, khỏi trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu.
Từ khi Tái Tái tặng bé mèo trắng cho bà đến nay, nó từng gào ch.ói tai như thế bao giờ, chẳng lẽ... Viên t.h.u.ố.c vấn đề gì ?
Bà nội Bạch lấy tinh thần, quyết định trấn an bé mèo trắng .
“Meo Meo, con đừng sợ, bà ăn là mà, đúng nè?” Bà vu.ốt ve nó.
Dường như bé mèo trắng cũng hiểu tiếng , nó run run vành tai đổi tư thế, từ tư thế tấn công biến thành tư thế xoay và xổm xuống, cái đuôi cong về phía bao lấy mấy quả “măng cụt”, cuối cùng mới nghiêng đầu ngoan ngoãn “meo” một tiếng với bà nội Bạch, như thể đang “thật ạ”.
Bà nội Bạch thấy thế thì nhịn bật , tiếp tục vu.ốt ve nó nhanh miệng trả lời : “Thật mà, bà ăn , bà chỉ ăn t.h.u.ố.c mà Tái Tái tặng bà thôi. Con nè.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-199.html.]
Bà mở chiếc hộp gỗ mà Tô Tái Tái đựng A Giao Hoàn , lấy một viên bỏ miệng nuốt xuống cho bé mèo trắng xem.
Đến khi thấy bà nuốt xong viên t.h.u.ố.c, vành tai của bé mèo trắng mới run run thêm một nữa, thoạt như đang “ mới chứ”.
khi đầu và thấy cái hộp gấm , nó nhịn xù lông lên, đó bà nội Bạch kêu “meo” một tiếng thương tả nổi, thậm chí vì sợ bà hiểu ý nên nó còn giơ chân khều khều về phía mép bàn trang điểm.
Vứt nó bà ơi!
“Rồi , ngày mai bà sẽ vứt nó liền.” Bà nội Bạch nhịn phì , tiếp tục vu.ốt ve bé con bông xù, bởi vì càng càng cưng nên bà còn hôn nó một cái mới phòng tắm rửa mặt.
Chờ đến khi trong phòng ngủ chỉ còn một bé mèo trắng,nó đầu về phía cái hộp gấm một nữa, đó quyết định ngậm nó trong miệng nhảy xuống ghế dựa, cuối cùng mới đáp xuống đất lon ton ngoài cửa.
Chờ khi đến bên cạnh cửa, bé mèo trắng xổm ở đó sang bên cạnh một cái, giây tiếp theo, cửa phòng đang đóng c.h.ặ.t đột nhiên phát tiếng “kẽo kẹt” hé một khe cửa đủ để nó chui qua.
Mèo trắng chầm chậm lẻn ngoài, ngậm cái hộp gấm linh hoạt bước xuống lầu, điều nó về phía cửa chính mà bẻ cua sang phòng kính nhỏ trồng hoa.
Bé mèo trắng nhảy lên cái giá đang để một chậu hoa trống , đó há miệng quẳng cái hộp gấm của Bạch Ngữ Dung trong đó.
như thế vẫn hết, nó đầu sang một bên “meo” nhẹ một tiếng, xẻng nhỏ tự động bay lên đào phần đất trộn xơ dừa bên trong thành một cái hố chôn hộp gấm .
Lúc cái xẻng đang tự động việc, bé mèo trắng xổm ở một bên nhàn nhã phe phẩy đuôi chằm chằm, thoạt khác gì một “ giám sát” bé nhỏ đang giám sát công trình cả.
Trong phòng kính nhỏ trồng hoa đèn, nhưng nhờ ánh đèn ngoài hành lang hắt nên bức tường kính trong phòng biến thành một mặt gương, những cây cối trong phòng đều in bóng lên đó, đương nhiên cả bé mèo trắng cũng thế.
Có điều... nếu ai ngang qua và chú ý cái đuôi đang phe phẩy nhè nhẹ của bé mèo trắng trong “gương” thì sẽ phát hiện điểm bất thường ngay, bởi vì ngoài thế giới thật thì nó chỉ một cái đuôi thôi, nhưng cái bóng phản xạ lên mặt kính là… hai cái?!
Mèo trắng đầu về phía bên ngoài của phòng kính nhỏ trồng hoa, cặp mắt mèo phản xạ “gương” cũng biến thành màu đỏ tươi như m.á.u.
Vài phút , khi tiếng kêu “Meo Meo ơi” của bà nội Bạch vọng từ trong phòng ngủ, bé mèo trắng mới yên lặng len qua khe cửa chui trong phòng, cánh cửa lẳng lặng khép , tuy tiếng “kẽo kẹt” nhỏ nhưng vẫn khiến bà nội Bạch chú ý tới.
Bà đột nhiên đầu về phía cửa, lúc thấy bé mèo trắng đang ngoan ngoãn xổm ở đó, thấy bà sang thì nó lập tức “meo” một tiếng, nom đáng yêu vô cùng.
“Bé con bông xù, nãy giờ con hả?” Bà nội Bạch về phía nó, trong lúc còn quên cửa phòng với ánh mắt khó hiểu.
Ban nãy… Hình như bà thấy tiếng đóng cửa thì . Chẳng lẽ là lầm ?
Hẳn là , bà nội Bạch lắc đầu, nhưng lúc khom lưng chuẩn bế nó lên thì bà phát hiện nó dính một ít đất trộn xơ dừa, bà phủi giúp nó hoang mang: “Xơ dừa dính con là từ thế?”
Nói xong sang tay nắm cửa một cái.
Bà từng Tiểu Thái qua, nhiều chú mèo thông minh, tự mở cửa. mà...
Chẳng lẽ bọn nó mở cửa xong còn đóng cửa nữa ?
Bà nội Bạch đờ , nữa cúi đầu về phía bé mèo trắng.
Cái đuôi đang nhàn nhã ve vẩy của bé mèo trắng khựng , nó đột nhiên nghiêng xoài mặt đất, híp mắt đưa cái bụng cho bà nội Bạch .
Quả thật là nũng nịu đáng yêu khỏi bàn.
Nếu giải thích như thế nào, thôi thì cứ nũng với bà .
Bé mèo trắng cong hai chân n.g.ự.c, chớp chớp cặp mắt tròn xoe bà .
Bà ơi bà, con yêu bà lắm á~
Tô Tái Tái dẫn Tiền Nguyên Nguyên đến nhà họ Bạch “đánh phó bản” suốt ba ngày liền.