THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 198

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:31
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ngừng một chút cảm thán: "Ông cụ Tô , Tiểu Tái quả thật giỏi đó."

“Đương nhiên.” Cũng thử đó là đồ của ai.

Dáng vẻ như chuyện dĩ nhiên giống hệt Tô Tái Tái, khiến Bách Tán Quốc xong mà trợn mắt lên.

… Ông Tiểu Tái học theo ai . Đây là kế thừa từ sư phụ của nó mà!

"Đi , chẳng với ông nữa. Tắt đây." Bách Tán Quốc tức giận.

Không để ông kịp giơ điện thoại xa khỏi tai, thì ông âm thanh truyền đến từ đầu dây bên : “Này?! Đừng nóng vội! Bây giờ còn sớm mà, khi ông về thì chúng bàn tiếp ở mạng, chờ ông…”

Chữ "nhé" còn kịp thốt , thì cuộc gọi ông cụ Bách nhanh ch.óng cúp máy.

Nếu cứ tiếp tục thì ông sẽ tức giận đến mức tối nay thể ngủ nổi mất!

"Chậc... Tính khí tệ thật." Điện thoại cúp máy, ông cụ Tô điện thoại một chút, tỏ vẻ hiểu, cũng quyết định chơi cờ với Bách Tán Quốc cũng sẽ nương tay với ông chút nào hết!

... Hừ. Thật sự là tức c.h.ế.t ông già như ông .

Vừa nghĩ như , ông cụ Tô chắp tay lưng, về nơi mà nhị đồ đang bế quan.

Đi theo phía ông là hai hình nhân bằng giấy, bọn nó mang theo cái rổ nhảy hết cái đến cái khác lưng ông .

Bây giờ là tám giờ tối, đêm mùa hè nên trời cũng tối muộn hơn nên vẫn còn tia sáng lấp ló.

Nếu lúc núi , sẽ trông thấy từ đằng xa một ông già, lưng còn hai con hình nhân bằng giấy nhảy như cương thi.

Hoàng hôn hiu hắt, thêm cá ngọn gió núi khiến cho cảm giác rùng rợn nhân thêm gấp đôi, cam đoan ai thấy cũng sẽ dọa đến tè quần, lăn thẳng từ núi xuống.

Cũng may ngọn núi bình thường cũng ai thể lên .

Ông cụ Tô đến chỗ Tống Khanh bế quan, tự xuống ở một bên, nhân lúc hoạt động của hình nhân giấy vẻ linh hoạt lắm mà dọn trái cây, rau trộn. Lúc đốt nến, ông chuyện với đồ qua một tấm đá dày ngăn cách.

Cũng sợ đối phương .

"A Khanh , Tái Tái gây chuyện nữa , sư phụ thấy nó như thế tới khi gặp phùng cửu sẽ nữa. Con xuất quan sớm để chuẩn thôi."

Ông cụ Tô dừng một chút thở dài: "Sư phụ quản lý nó nữa ..."

Vừa , ông liếc về phía cửa đá.

Một lúc , một giọt mực từ nền đất bắt đầu nhô lên, bay lên mặt ông cụ Tô, trơn bóng đầy đặn.

Sau đó, nó từ từ nhỏ xuống, tạo thành một tí hon màu đen, trôi bồng bềnh trong trung mấy chữ: Biết .

"Ừm, con ." Ông cụ Tô vui mừng gật đầu, dừng một chút còn : "Vậy sư phụ về ngay đây."

Đang dậy, ông thấy tí hon mấy chữ: Chờ một chút.

"Sao thế?" Ông cụ Tô dừng , mặt mũi đầy khó hiểu.

... Lần sư phụ đến, đừng bày trái cây theo mùa nữa. Bày cũng nhưng còn đốt nến.

Anh chỉ là bế quan mà thôi.

Ông cụ Tô thấy thế thì tay nắm thành quyền, khi giơ gần môi giả vờ ho một tiếng thì mới về phía cửa đá, chớp mắt:"... Con nhắc thì sư phụ cũng suýt chút quên mất con đang bế quan."

...

Lần tí hon màu đen chẳng thèm gì nữa, xoay biến thành trạng thái giọt mực ban đầu, nhỏ đất tạo nên một đợt gợn sóng vô hình.

Để ông cụ Tô ở đó phàn nàn một : "Ôi chao... Con, cái đứa nhỏ . Lúc Tái Tái đưa trái cây theo mùa tới con gì con bé?"

Con phân biệt đối xử! Sư phụ tổn thương!

Cửa đá đóng chẳng, chút động tĩnh nào.

Cũng ở bên trong đó đang giả bộ thấy, thừa nhận bản phân biệt đối xử .

"... Ối!"

Tô Tái Tái mới dẫn theo Tiền Nguyên Nguyên đến cửa nhà của nhà họ Bạch hắt một cái, cô nhận cái đầy quan tâm của Tiền Nguyên Nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-198.html.]

"Không việc gì." Tô Tái Tái xoa ch.óp mũi : "Cùng lắm là đang lưng ."

Tiền Nguyên Nguyên gật đầu, vẻ mặt như " cũng nghĩ như thế".

thì cũng từng lén ít .

Tô Tái Tái thấy thì nhướng mày, cô thấy Tiền Nguyên Nguyên vội vàng lắc đầu, hồi lâu mới nghẹn ngào thốt một lời quan tâm: "Chi bằng bây giờ mua cái áo cho cô giáo nhé?"

"Không cần . Thời gian cấp bách chúng mau ." Tô Tái Tái lắc đầu, đẩy cửa tiến nhà họ Bạch.

Tiền Nguyên Nguyên cũng ở lưng cô, hỏi: "Lần là bao nhiêu phút cô giáo?"

"Lần ..." Tô Tái Tái chăm chú nghĩ ngợi, nghiêng đầu một tiếng với Tiền Nguyên Nguyên.

Có chút vô tội. "Sống sót là ."

"???!"

Tại Huyền Học Viện.

Mễ Nhã mới bước trong cổng trường thì kêu từ đằng .

“Xin hỏi chị là… đàn chị Mễ Nhã ạ?”

Mễ Nhã tiếng thì đầu , khi thấy gọi thì mặt lộ rõ sự kinh ngạc, cô nhịn mà đưa tay lên sờ mặt một cái mới : “Cô là… sinh viên của Luyện Đan Viện?”

“Vâng ạ.” Bạch Ngữ Dung trở về từ thành phố C tủm tỉm Mễ Nhã, cô tự giới thiệu: “Em là sinh viên năm thứ nhất của Luyện Đan Viện, Bạch Ngữ Dung. Đàn chị Mễ, em về chị nhiều, em vui vì hôm nay cơ hội để chuyện với chị.”

cô.” Mễ Nhã cảm thấy nhàm chán gật đầu với cô một cái tiếp: “Ngày cô đ.á.n.h giá và xác định là ‘cấp thấp’ thì cũng mặt ở đó.”

Bạch Ngữ Dung thấy thế thì cúi đầu hổ : “Để cho đàn chị chê , so với đàn chị Mễ Nhã thì một cấp thấp như em chẳng là cái gì cả.”

Bạch Ngữ Dung tới đây thì dừng ngẩng đầu lên Mễ Nhã với đôi mắt lấp lánh: “Em đàn chị là cấp F , đó là trình độ cấp cao mà ít thể đạt , đàn chị giỏi ghê đó, em noi gương chị để học tập.”

Dù đúng sai thì nịnh nọt chẳng bao giờ sai cả, khi mấy câu nịnh hót từ Bạch Ngữ Dung thì tâm trạng của Mễ Nhã hơn nhiều.

Bạch Ngữ Dung gật đầu khen ngợi: “Cô cũng giỏi.”

Ánh mắt Mễ Nhã thấy làn da trơn bóng như lòng trắng trứng của Bạch Ngữ Dung, nụ mặt cô nhạt ít, nhịn mà sờ lên mặt .

Từ bé thì Bạch Ngữ Dung Hứa Tần Nhã dạy dỗ cách sắc mặt khác để chuyện, bây giờ thấy Mễ Nhã liên tục vô ý thức mà sờ lên mặt thì cô lập tức hiểu ngay.

nhanh ch.óng “Ủa?” một tiếng, như bây giờ mới thấy mặt của Mễ Nhã, giả vờ ân cần hỏi thăm: “Đàn chị, mặt của thế?”

“À, thương ngoài ý thôi mà, việc gì.” Mễ Nhã bỏ tay xuống, gượng kèm theo chút khó chịu : “Chờ tới thứ hai sẽ bảo mấy bạn ở Luyện Đan Viện khám và cho t.h.u.ố.c thì sẽ hết thôi mà.”

“Hay là…” Mễ Nhã xong thì Bạch Ngữ Dung lập tức kéo chuyện: “Nếu như đàn chị tin tưởng em thì em nghĩ em thể giúp chị đó ạ.”

Bạch Ngữ Dung dừng một chút, cô đưa tay lên sờ mặt : “Nhà ngoại em một quyển công thức luyện đan gia truyền, trong đó một loại đan d.ư.ợ.c giúp lưu thông tuần m.á.u và tái tạo da.

Lúc em vẫn thể thành công , nhập học Huyền Học Viện, thầy chỉ dạy thì cuối cùng cũng luyện thành công.”

“Em tự dùng thử một thời gian , thấy hiệu quả cũng khá .” Bạch Ngữ Dung tới đây thì dừng vài giây mới tiếp: “Trong phòng em còn dư mấy viên, là em đưa hết cho đàn chị nhé?”

“Sao… …” Mễ Nhã cũng .

Không một cô gái nào mà để ý tới mặt của .

Lúc đầu Mễ Nhã còn do dự, dù Bạch Ngữ Dung là cấp thấp nhưng dù thì cô cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất mà thôi.

nhắc tới thầy dạy của thì Mễ Nhã mới sực nhớ tới thầy dạy trực tiếp của Bạch Ngữ Dung là Tần Trác Thắng.

Nếu như Bạch Ngữ Dung Tần Trác Thắng chỉ dạy tận tay thì đúng là vấn đề gì.

Bạch Ngữ Dung cũng Mễ Nhã động lòng, cô lập tức tươi ngọt ngào tới ôm lấy cánh tay Mễ Nhã.

Thấy Mễ Nhã từ chối hành động mật thì trong lòng càng vui vẻ hơn, cô : “Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, em vẫn luôn ngưỡng mộ đàn chị, nếu mà chị chịu dùng đan d.ư.ợ.c do em thì em vui còn kịp chứ.”

 

 

Loading...