THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 197

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám vệ sĩ đồng thanh đáp , lúc , Mễ Nghĩa Văn mới sang con gái , tầm mắt hờ hững đảo qua vết thương mặt cô , để một câu “Tự giải quyết cho ”, nhanh chân đuổi theo Mễ Ông Thành…

Ông còn nhiều chuyện cần lắm.

Về phần Mễ Nhã, cô lặng tại chỗ, hai tay siết c.h.ặ.t, âm thầm đổ nỗi khuất nhục cô chịu hôm nay cũng như cái tát đau điếng lên đầu Khúc Nhiên.

! Cả ả Tô Tái Tái nữa! Mấy cứ chờ đó mà xem!

Mễ Nhã oán hận nghĩ thầm, khẩy một tiếng tức tối rời .

Đợi nhà họ Mễ xa, đám vệ sĩ mới bình tĩnh , lặng lẽ xử lý vết thương của bản , đỡ đồng nghiệp dậy, tiện thể băng bó luôn cho họ.

Một trong các vệ sĩ loanh quanh tìm cây gậy baton của , lúc ngẩng đầu mới phát hiện nó vẫn còn cắm cửa phòng bệnh.

Anh ngạc nhiên tiến gần, định rút nó .

khi dùng hết sức bình sinh mà cây gậy vẫn yên tại chỗ thì lập tức sững sờ, đó cũng cố thử thêm vài nữa mà vẫn .

Tên vệ sĩ tưởng kẹt, bèn lách sang bên vài bước, nhưng lúc ngó trong khe hở giữa cửa và vách tường, hai mắt bỗng trợn trừng, kiềm mà la lên một tiếng thất thanh: “Có quỷ!”

Tiếng la đó thu hút sự chú ý của những vệ sĩ còn , họ vội ngoái đầu hỏi “Sao thế?”, lúc thấy vẫn còn ngơ ngác tại chỗ thì tò mò gần xem thử, đợi tới khi rõ cảnh tượng thì đồng loạt hít sâu một kinh ngạc.

Cây gậy chỉ đơn giản là xuyên thủng cửa phòng bệnh, mà còn cắm sâu tường, sơ cũng nửa tấc là ít!

Sức mạnh đáng sợ thật là tới từ một thiếu nữ thế?!

Đám vệ sĩ thẫn thờ cây gậy baton chớp mắt, bỗng cảm thấy… chỉ mỗi Tiền Nguyên Nguyên đ.á.n.h thôi là may mắn lắm .

Nếu để cô gái tay…

Có lẽ hôm nay chính là ngày giỗ của họ luôn quá.

Nghĩ đến đây, nhóm vệ sĩ đồng thời rùng ớn lạnh.

***

Mặt khác, khi nhóm Tô Tái Tái rời khỏi bệnh viện nhà họ Mễ,

Bách Tùng lập tức sắp xếp cho Khúc bệnh viện của nhà họ Bách để điều trị.

Chu Phổ và Nghiêm Thanh cũng hứa với Khúc Nhiên rằng sẽ thường xuyên tới bệnh viện thăm Khúc, cũng như nghiên cứu thử xem cách nào để chữa khỏi cho bà .

Nghe , Khúc Nhiên mừng mặt, liên tục cảm hơn hai họ.

Nghiêm Thanh ngăn cản Khúc Nhiên, cau mày khuyên: “Trò Khúc , em đừng vội vàng cảm hơn bọn thầy, tình trạng bệnh của em kéo dài suốt mười mấy năm, phương pháp trị liệu của bọn thầy hiệu quả vẫn còn là một ẩn , thế nên để tránh cho em hy vọng quá nhiều thấy vọng,thầy cho em vài tin .”

“Sư .” Chu Phổ đau khổ Nghiêm Thanh, bất lực vô cùng: “Anh thể ăn uyển chuyển một chút ?”

Nghiêm Thanh hùng hồn đáp: “ chỉ đang đúng sự thật thôi, hề phóng đại gì cả.”

Biết , .

Chu Phổ lắc đầu, ngập ngừng sang Khúc Nhiên, mở miệng đỡ cho Nghiêm Thanh mấy câu như thường ngày: “Trò Khúc , tuy lời thầy Nghiêm nặng, nhưng đó là sự thật, thế nên…”

“Em hiểu mà.“ Khúc Nhiên gật đầu, ngước mắt hai , mặt vẫn giữ nguyên vẻ ơn: “Giáo sư Chu, em giáo sư Nghiêm ý nên sẽ nghĩ bậy ạ, cảm ơn các thầy nhiều!”

Dứt lời cúi đầu với hai .

Chu Phổ và Nghiêm Thanh khách sáo một phen, khi trò chuyện với Khúc Nhiên một hồi, họ xoay về phía Tô Tái Tái và Bách Tán Quốc, định chào tạm biệt cùng đưa Khúc tới bệnh viện.

Khúc Nhiên và Đại Vi cũng định cùng.

Về phần Bách Tán Quốc, ông đang trầm giọng tâm sự với Tô Tái Tái, sợ Mễ Ông Thành tìm cách trả thù: “Tiểu Tái , tên họ Mễ loại lành gì , ngoài miệng lúc nào cũng rả mấy thứ đạo lý , nhưng tính cách nhỏ nhen còn hơn cả lỗ kim. Theo ông thì lẽ hôm nay ông ghi hận cháu đấy.”

Bách Tán Quốc lắc đầu, vài giây đế thêm: “Hay là cháu dứt khoát chuyển qua nhà họ Bách sống một thời gian , đợi cơn bão qua tính tiếp?”

“Không cần ạ.” Tô Tái Tái lắc đầu, thậm chí còn mỉm đáp: “Ghi hận cháu mới , thì cháu sẽ cớ nhắm họ.”

“Cháu thật là… Hầy, , .” Bách Tán Quốc còn định thêm gì đó, nhưng lời mới một nữa lắc đầu bảo:

“Cháu tài giỏi như , nếu dám thế thì chắc chắn sẽ thành vấn đề. Có điều… Nếu cần tới ông thì cứ mở miệng nhờ, đừng thấy ngại gì cả, ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-197.html.]

“Ông Bách yên tâm ạ, cháu sẽ ngại .” Tô Tái Tái hì hì đáp.

Bách Tán Quốc gật đầu hài lòng, lơ đãng hướng mắt về phía lưng Tô Tái Tái, thoáng qua Tiền Nguyên Nguyên đang cách đó xa.

Vốn chỉ là vô tình, nhưng khi rõ khuôn mặt của ,trong lòng chợt xẹt qua một chữ “Hửm?”, đồng thời vội vàng ngoái đầu nữa, mặt mày trầm ngâm.

Chẳng ảo giác của ông cứ thấy… hình như từng gặp trai đó .

Đương lúc Bách Tán Quốc tính mở miệng hỏi thử, nhóm Khúc Nhiên bước tới, chào tạm biệt với đám Bách Tán Quốc, tiện thể rõ chân tướng chuyện.

Sau khi Khúc Nhiên nhắc sơ qua tình trạng của Khúc, Tô Tái Tái khẽ giật , như nhớ chuyện gì, vội đưa cho Khúc Nhiên một cái bình nhỏ: “Chị cho dì uống cái xem , mà trong bình chỉ mười viên thôi, để khi nào em thêm mang tới cho chị.”

“Ồ? Tiểu Tái , là gì ?” Khúc Nhiên nhận lấy, còn kịp lên tiếng thì Chu Phổ duỗi cổ , tò mò chằm chằm cái bình nhỏ tay cô .

Hiện tại, ông hình thành phản xạ, chỉ cần là đồ do Tô Tái Tái thì chắc chắn là hàng .

“A Giao Hoàn ạ.” Tô Tái Tái đáp.

“A Giao Hoàn? Cho bác xem thử với, để bác coi coi khác gì…” Chu Phổ còn hết câu thì Nghiêm Thanh một bước, túm cổ ông lôi xoành xoạch.

Vừa , Nghiêm Thanh cau mày tỏ vẻ ghét bỏ: “Bạn học Tiểu Tái là A Giao Hoàn , em còn xem gì, mau tới đây nào.”

“Đó là A Giao Hoàn do Tiểu Tái đó, chắc chắn khác với mấy thứ bày bán bên ngoài. chỉ tính một chút chứ cướp!” Chu Phổ cưỡng chế lôi phục, hiên ngang cãi .

Ông chỉ xem chút thôi mà! Còn Nghiêm Thanh?

Nghiêm Thanh thèm tin lời sư , dù chỉ nửa chữ.

Nếu phát hiện đó là đồ , còn liên quan tới Luyện Đan Viện, em sẽ cần thật ?

Không hề, chắc chắn sẽ quấn lấy xin xỏ, dù chỉ một viên… !

Nửa viên để em nghiên cứu thôi cũng .

Nghiêm Thanh còn xa lạ gì cái tính nết của Chu Phổ nữa. Nghĩ , ông khẽ khẩy một tiếng với Chu Phổ.

Thẩm An nán , áy náy giải thích với Tô Tái Tái, sang hàn huyên vài câu với Bách Tán Quốc mới rời .

Cuối cùng chỉ còn mỗi hai Tô Tái Tái và Tiền Nguyên Nguyên.

Bách Tán Quốc hướng mắt chiếc xe chở nhóm Khúc Nhiên khuất dạng, mới qua Tô Tái Tái: “Sư phụ và bạn học của cháu tệ.”

Đương nhiên . Tô Tái Tái gật đầu.

Mắt của cô lúc nào cũng chính xác cả.

“Đi , là… ông chở hai cháu về Huyền Học Viện nhé?” Bách Tán Quốc cô và Tiền Nguyên Nguyên, hỏi.

“Không cần ạ, vẫn còn một nơi bọn cháu tới.” Tô Tái Tái lắc đầu từ chối, dứt lời sang Tiền Nguyên Nguyên, vô cùng tự giác bước lề đường, chuẩn vẫy tay đón xe.

“Thôi , nhưng nhớ về sớm một chút, đừng ở ngoài muộn quá, gặp chuyện gì nguy hiểm thì .” Bách Tán Quốc dặn dò.

Nghe , Bách Tùng bên cạnh kiềm mà trợn trắng mắt xem thường.

Nguy hiểm?

Ha ha, là khác gặp nguy hiểm mới chứ?

“Vâng, cháu nhớ .” Tô Tái Tái gật đầu, khi lời tạm biệt, định rời , Bách Trúc như đột ngột nhớ tới chuyện gì, vội gọi với theo.

“Nhóc con, nhớ cuối tuần tới chương trình đó nha, ảnh hậu Trác vì cháu mới chịu nhận lời đó.”

Nghe xong, Tô Tái Tái thèm đầu , chỉ giơ tay hiệu tỏ ý , thoạt trông chút tiêu sái.

Bách Tán Quốc híp mắt theo, tới khi cô và Tiền Nguyên Nguyên lượt leo lên xe mới xoay lên xe nhà .

Chờ đến khi xe chạy định, ông gọi điện thoại cho ông cụ Tô, kể một cách khái quát những chuyện xảy trong ngày hôm nay.

 

 

Loading...