THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 196
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:29
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tất nhiên.
Tô Tái Tái ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c, tỏ " chính là ưu tú như ".
Bách Trúc tức giận đến mực nghẹn họng, trợn mắt thẳng thừng mặc kệ cô.
Bách Tán Quốc giả bọ ho một tiếng, chuyển sự chú ý của từ Tô Tái Tái qua một nữa, đó Mễ Ông Thành công khổ một tiếng: "... , chính là như ông thấy đấy."
Ông cụ Tô, đây chính là do Tiểu Tái nhà ông tự , thể trách ông .
Bách Tán Quốc nhịn thở dài ở trong lòng.
"Thì ..." Mễ Ông Thành , khi liếc Tô Tái Tái bằng một ánh mắt ẩn giấu sự nham hiểm thì Bách Tán Quốc : "Bảo thấy cô gái ngang tàng như thế, thì là ông Bách ở phía chỗ chống lưng."
Vừa dứt lời, Bách Tán Quốc lật tức khua tay vội vã giải thích: " chống lưng của con bé."
Câu khiến Mễ Ông Thành sững sờ.
Mà Bách Tán Quốc vẫn xong, ông Tô Tái Tái tiếp: " còn nhờ cô gái mà ông bảo là ngang tàng đây ."
Ông mỉm cũng là đang đùa, là tả hai chữ "ngang tàng" về cho Mễ Ông Thành.
mà mặc kệ ý của ông là gì, Mễ Ông Thành vẫn ha hả, xong thì tỏ hoà nhã dễ gần: "Cũng chỉ là đùa một chút mà thôi, nghĩ là ông Bách và cô gái sẽ chấp vặt lão già cổ hũ nhỉ?"
Ông về phía Tô Tái Tái. Dường như nãy giờ chuyện gì xảy , vẫn luôn trò chuyện vui vẻ như .
Tô Tái Tái chẳng tiếp lời của ông , khi vỗ vỗ đầu gối thì đậy, mắt mặt của Mễ Ông Thành : "Không chứ? Nếu việc gì thì chúng đây."
Tay Mễ Ông Thành đang cầm cây trượng siết c.h.ặ.t hơn một chút, chằm chằm Tô Tái Tái một hồi lâu mới gật đầu: "Không việc gì ."
Tô Tái Tái gật đầu, xoay chào hỏi nhóm Khúc Nhiên rời .
Bách Tán Quốc về phía Mễ Ông Thành ha hả : “Ông già họ Mễ , khi nào rảnh thì cùng uống nha.” cũng rời .
Đợi đám , Mễ Nhã mới hậu tri hậu giác phụ hồi tinh thần, đầu về phía Mễ Ông Thành, vẻ mặt thể tin tưởng, âm lượng cực cao gần như là thét ch.ói tai: “Ông nội, ông cứ thế để cho họ như ạ?”
“Gào cái gì mà gào?” Mễ Nhã còn gào thét xong thì Mễ Ông Thành đầu trừng mắt Mễ Nhã, ánh mắt đó cho Mễ Nhã sợ hãi, vội vã cúi đầu cụp mắt.
“Hay lắm.” Mễ Ông Thành trừng mắt Mễ Nhã, tức đến mức cầm quải trượng mà đập cồm cộp xuống đất, lạnh : “Tưởng ông già xuất hiện nên mấy đứa tiểu bối còn dám gào thét mặt ông già đúng ?”
Càng ngữ điệu càng lên cao cho Mễ Nhã co rúm cả .
Lúc Mễ Nghĩa Văn mới mở miệng chuyện cho con gái: “Ba, Tiểu Nhã ý đó ạ.”
Dừng một lát ông sang với Mễ Nhã: “Tiểu Nhã còn mau xin ông nội ?”
“Cháu xin ông ạ…” Mễ Nhã ngoan ngoan theo, dám cãi nửa lời.
Mễ Ông Thành liếc mắt sang, chậm rãi : “Ông cũng trách cháu .”
Mễ Nghĩa Văn thấy khí hòa hoãn hơn thì mới cung kính mở miệng: “Ba, tiếp theo chúng nên như thế nào bây giờ?”
Ông dừng một chút mới tiếp: “Tô Tái Tái thì chúng gì , nhưng Khúc Nhiên với Mễ Y thì thể nào quan sát hai tư hai tư , thì chúng thử xem?”
Nếu như cơ hội thì thể bắt Mễ Y về.
Dù thì giờ bà cũng còn quan hệ gì với nhà họ Mễ nữa, cũng chẳng cần để ý gì nhiều mà cứ thế ép hỏi tiền đề phương pháp rèn là gì.
“Ba con gì.” ông mới dứt lời thì Mễ Ông Thành chẳng thèm đầu đáp lời , chỉ là chút tính toán trong lòng con trai.
Dừng một chút ông mới tiếp: “Giờ đầu gia tộc nhà họ Mễ, thế nào thì Mễ Y cũng là em gái ruột của con đấy.”
Mễ Ông Thành tới đây thì chậm rãi đầu con trai, giống khuyên giống như uy h**p: “Nếu con xuống tay quá tàn nhẫn màng tới chút tình … thì con khác con, nhà họ Mễ như thế nào?”
Khóe mắt Mễ Nghĩa Văn run, ông vội ngẩng đầu về phía ba mà giải thích: “Ba! Con ý đó. Chỉ là … Con nghĩ nhiều tới thế mà thôi. Con cũng vì nhà họ Mễ…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-196.html.]
“Thôi .” Mễ Ông Thành ngắt lời con trai: “Con vì nhà họ Mễ sai.”
phần nhiều vẫn là vì bản con.
Phần Mễ Ông Thành ngoài miệng. Đức hạnh con trai thế nào ông thừa.
Ông dừng tiếp vấn đề nữa, trầm ngâm một lát : “Phải phương pháp rèn từ chỗ tiểu Y,hơn nữa khi trăm họ cùng . Chỉ là mắt thì…”
Mễ Ông Thành về phía Mễ Nhã: “Tiểu Nhã, rốt cuộc Tô Tái Tái lai lịch như thế nào ?”
Mễ Nhã lắc đầu : “Cháu chỉ cô là sinh viên chiêu sinh nội bộ. thực chất chuyện chiêu sinh nội bộ cũng là vì cô quan hệ với em trai của viện trưởng Ngô, lúc mới gia nhập Huyền Học Viện. Vốn dĩ… coi là chuyện gì đáng nhắc tới, ai ngờ…”
Ai ngờ hôm đ.á.n.h giá cô cứ thế tiến thẳng lên sơ cấp ạ?
Mễ Nhã nghĩ tới đây thì nhịn mà c*n m** d***, vẻ mặt cam lòng.
“Phù Lục Viện?” Mễ Ông Thành nghĩ một lát hỏi : “Nếu ông nhớ nhầm thì là Ngô Thẩm Văn đúng ? Em trai của ông là Ngô Lục Lục mới lâu đó lên Bạch Ngân đúng ?”
Chuyện Ngô Lục Lục tiến lên tận Bạch Ngân truyền khắp nơi. Làm cho thế gia danh môn chú ý, đoán chắc nhiều năm qua Ngô Lục Lục gặp kỳ ngộ gì đó. Trong lúc nhất thời, nhà họ Ngô yên lắng mười mấy năm nay bắt đầu trở nên náo nhiệt hơn hẳn.
Thậm chí bắt đầu tìm hiểu xem Ngô Lục Lục nhận đồ .
Đến cả Mễ Ông Thành cũng tính toán tìm cơ hội lân la quen với nhà họ Ngô.
Chỉ là ngờ nhà họ Ngô quan hệ với Tô Tái Tái ?
“Chính là ông đó ạ. Nghe quan hệ của ông với Tô Tái Tái tồi, còn thấy ông gọi cô là tiểu hữu ạ.” Mễ Nhã liên tục gật đầu đáp.
Cô mới tới đây, Mễ Ông Thành giật sang cô , lặp nữa: “Tiểu hữu á?”
Ông kinh ngạc xong mới : “Thế thì… tùy tiện hành động .”
Nói ông đầu với con trai: “Nghĩa Văn, con mau tìm tìm hiểu cho rõ ràng xem rốt cuộc Tô Tái Tái bối cảnh như thế nào.”
Mễ Văn Nghĩa gật đầu : “Dạ con hiểu .”
“Tiểu Nhã thì…” Mễ Ông Thành về phía Mễ Nhã, vết thương mặt cô : “Cháu về xử lý vết thương cho trường học , trong thời gian tập trung học hành, cần lo sang chuyện khác.”
“Ông nội?” Mễ Nhã kinh ngạc: “Thế còn Khúc Nhiên…”
Hai từ “Không chịu” còn kịp thốt ánh mắt lạnh lùng của Mễ Ông Thành dội ngược trở về, cuối cùng chỉ cúi gằm mặt xuống đất.
“Nghĩa Văn.” Mễ Ông Thành chằm chằm Mễ Nhã, mở miệng gọi tên con trai, nhưng chẳng hề đầu , tới khi thấy ông trả lời mới tiếp: “Mễ Nhã là kế thừa chức vụ gia chủ nhà họ Mễ đời kế tiếp, ngày thường dù con bận đến cũng dạy nó đạo lý “Chuyện nhỏ nhịn, mưu lớn ắt loạn” chứ, trong cuộc chơi, ai mất kiên nhẫn sẽ thua, ngay của chuyện mà cũng hiểu là hả?!”
Nghe , Mễ Nghĩa Văn lập tức vung tay tát Mễ Nhã một cái bốp,tiếng động to tới nỗi dù ngoài hành lang vẫn rõ mồn một.
Đánh xong, Mễ Nghĩa Văn khẽ xoay , cung kính khom lưng Mễ Ông Thành: “Vâng, con trai nhớ kỹ ạ.”
Nói đoạn, ông sang lườm Mễ Nhã: “Tiểu Nhã, con nhớ kỹ ?”
Mễ Nhã tát đến lệch mặt chỉ thể lặng lẽ xoay đầu trở về, đó cúi , cụp mắt, kính cẩn trả lời hệt như ba : “… Nhớ kỹ ạ.”
Mễ Ông Thành xoa trán, chiều mệt mỏi, : “Hôm nay đến đây thôi, ba mệt .”
Dứt lời, ông chống quải trưởng, cất bước rời , để hai cha con Mễ Nhã và nhóm vệ sĩ yên tại chỗ, cung kính cúi chào.
Mãi tới khi bóng dáng ông khuất khúc cua, Mễ Nghĩa Văn mới dậy, đám vệ sĩ đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, lạnh lùng : “Thu dọn sạch sẽ chỗ tự về nhận phạt .”