THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 195

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:28
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô gái nhỏ , bình thường thì vẻ biếng nhác tranh đoạt, nhưng mà nếu trở mặt với ai thì chịu chừa một con đường lui nào, dứt khoát tự biến thành kẻ thù truyền kiếp của đối phương luôn.

“Giỏi, giỏi, giỏi lắm.” Mễ Ông Thành lườm Tô Tái Tái bằng ánh mắt thù hằn, nhưng càng thì ông càng kinh ngạc.

Bởi vì Mễ Ông Thành phát hiện cô gái mặt đang giả vờ giả vịt mà thật sự hề sợ .

Cũng may ông lớn tuổi , trải qua bao nhiêu thăng trầm, cho nên dù ai chịu nhún nhường thì ông cũng tự tìm cách kiếm đường lui để hổ.

Sau khi ba tiếng “giỏi”, ông ha ha, sắc mặt cũng trở về như thường, thậm chí còn gật đầu Tô Tái Tái với ánh mắt khen ngợi.

là nghé con mới sinh nên sợ cọp, mấy đứa nhỏ ở Huyền Học Viện bây giờ trông vẻ táo bạo hơn các con lúc nhiều nhỉ.” Mễ Ông Thành tủm tỉm về phía con trai đang đỡ với ông .

Mễ Nghĩa Văn cúi đầu, tỏ cung kính với ba , vẫn lời nào.

lúc môi ông đang mím c.h.ặ.t , thể hiện giờ ông đang tức giận.

“Cô bé, tiểu Nhã nhà gọi cô là…” Mễ Ông Thành bộ nhớ một chút : “Tô Tái Tái nhỉ?”

Tô Tái Tái gật đầu: “ thế.”

“Họ Tô ?” Mễ Ông Thành như tùy tiện hỏi nhưng trong đầu đang nhớ hết một loạt các dòng tộc lớn, xác định họ Tô thì mới tiếp tục hỏi: “Tên Tái Tái khó thấy, cái tên ý nghĩa gì ?”

“À.” Tô Tái Tái nhún nhún vai, ánh mắt như như Mễ Nhã một cái mới về phía Mễ Ông Thành : “Đơn giản chỉ là ‘ một, hai, thứ ba’ mà thôi.” Mễ Ông Thành ngạc nhiên một lúc bật , gật đầu: “Tốt, , lắm, thật cho câu một hai thứ ba, quả thật hợp với cô.”

Ông dừng mới đầu về phía Mễ Nhã :

“Tiểu Nhã, nếu như là tới tìm em họ cháu thì cháu hãy gọi Khúc Nhiên .”

Câu của ông khiến cho Mễ Nhã ngạc nhiên ông : “Ông nội?”

đó lập tức ánh mắt của Mễ Ông Thành cho sợ hãi, cô run rẩy một cái vội vàng cúi đầu trả lời: “Vâng ạ.” Chỉ là lúc bên trong phòng bệnh vẫn quên trừng Tô Tái Tái một cái.

Một lát , Khúc Nhiên từ trong phòng bệnh lớn, chỉ thế mà cô còn đang đẩy xe lăn, xe chính là Khúc.

Khóe mắt Mễ Ông Thành giật một cái, ông trừng mắt Mễ Nhã.

Mễ Nhã trừng mắt thì thấy oan ức, cô cúi đầu nhỏ giọng : “Em họ cứ kiên quyết đẩy cô ngoài, cháu ngăn …”

“Khúc Nhiên!” Đại Vi nãy giờ vẫn luôn ở một bên vội vàng chạy tới, Khúc Nhiên một lượt từ xuống , phát hiện má của cô sưng đỏ, khóe miệng còn vết m.á.u lau sạch, cổ tay còn vết hằn do trói.

Ngay cả quần áo cũng ít dấu chân.

Dù cho thấy nhưng Đại Vi cũng đoán Khúc Nhiên ở bên trong bắt nạt như thế nào, cô hít mũi một cái, cố gắng giữ bình tĩnh cúi với Khúc một cái: “Dì ơi, chúng cháu tới đón dì ạ.”

Mẹ Khúc vẻ yếu, vành mắt đen hõm sâu trong hốc mắt, trông bà già hơn so với tuổi thật nhiều.

Khóe mắt của bà vẫn còn vết nước mắt khô, bà thấy Đại Vi thì gật đầu, cố gắng đưa tay lên định gì đó, nhưng vì quá yếu mà thể gì.

Ôn Liễu bước tới một bước, cúi Khúc khẽ gọi một tiếng: “Đàn chị.”

Sau đó : “Chúng .”

Mẹ Khúc gật đầu, để yên cho Ôn Liễu và Đại Vi đẩy bà qua một bên.

Chu Phổ và Nghiêm Thanh thấy thế thì nhanh ch.óng nhận lấy xe lăn, bắt mạch giúp Khúc kiểm tra tình huống.

Mẹ Khúc quá yếu, Chu Phổ và Nghiêm Thanh sợ tâm trạng của bà k.ích thích thì sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

Khúc Nhiên thấy thì mới thu hồi ánh mắt , đó cô về phía Tô Tái Tái, giọng chút nghẹn ngào nức nở: “…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-195.html.]

Cảm ơn.”

Tô Tái Tái lắc đầu: “Đàn chị, chị cùng với dì luôn .”

Khúc Nhiên gật đầu, định về chỗ Khúc thì Mễ Ông Thành gọi : “Chờ một chút.”

Chờ tới khi Khúc Nhiên sang thì ông mới tiếp tục :

“Tiểu Nhiên, của cháu là con gái của ông, hơn nữa còn là của nhà họ Mễ chúng , bây giờ con bé đang bệnh nặng như , nhỡ may chuyện gì ngoài ý xảy thì ?”

“Cháu đừng trẻ con như thế, mau đẩy cháu về phòng bệnh .”

Khúc Nhiên chằm chẳm Mễ Ông Thành một lúc mới dùng giọng khàn khàn trả lời: “Không.”

Từ chối dứt khoát ngay thẳng cho Mễ Ông Thành đen mặt.

Khúc Nhiên bây giờ lộ vẻ quyết tâm, ánh mắt của cô ông và Mễ Nghĩa Văn một lượt, đó dừng Mễ Nhã, chằm chằm cô khiến cho cô giật mà trốn tránh.

“Lúc ở đây, các ức h**p như thế ư?” Khúc Nhiên lạnh: “Người nhà họ Mễ, sang mồm quá nhỉ, thực chất các chỉ lấy phương pháp rèn mà và ba nghiên cứu một nửa mà thôi!”

Khúc Nhiên rống xong thì thở hổn hà hổn hển, chờ đến khi nén cơn giận xuống thì cô mới mở miệng tiếp: “Trước đây do chuyện , bây giờ thì sẽ để đây nữa !”

Khúc Nhiên xong, nhưng ngay lúc cô chuẩn xoay rời thì…

“Đứng đó!” Mễ Ông Thành tức giận mắng, ông chằm chằm Khúc Nhiên và : “Khúc Nhiên, mày suy nghĩ cho cẩn thận, hôm nay mày và mày mà dám rời khỏi đây thì cả hai bọn mày sẽ còn là của nhà họ Mễ nữa !” Khúc Nhiên lạnh, cô đầu về phía Mễ Ông Thành: “ họ Khúc, giờ vốn họ Mễ . Hơn nữa...”

Khúc Nhiên về phía Khúc, khi dừng một chút thì sang với Mễ Ông Thành: “ nghĩ cũng chẳng ham gì cái danh .”

“Lời mày thể đại diện cho nó .” Mễ Ông Thành chằm chằm Khúc Nhiên, đó chuyển ánh mắt về phía Khúc.

Ban nãy nhờ Nghiêm Thanh châm cứu giúp cho nên bây giờ trông bà sức sống hơn khá nhiều.

Mễ Ông Thành chằm chằm cô con gái Mễ Y của : “Tiểu Y, cô tự ý của .”

Mễ Y về phía con gái của , khi thấy Khúc Nhiên kiên quyết lắc đầu với thì bà mới gật đầu cố gắng mở miệng: “Cắt... đứt!”

còn hết câu thì Mễ Ông Thành trợn tròn mắt, ông chằm chằm con gái với ánh mắt căm hận, đó giơ tay chỉ Khúc Nhiên và quát: “Từ nay trở hai còn là nhà họ Mễ nữa! Ngày mai sẽ công khai tin tức ! Đương nhiên, từ nay nhà họ Mễ cũng sẽ chu cấp tiền học phí cũng như những chi phí khác liên quan đến Huyền Học Viện cho con gái cô nữa!”

Mễ Y thế thì luống cuống, bà khỏi về phía Khúc Nhiên một nữa.

Lý do mấy năm nay bà kiên cường chịu đựng áp lực mà ba và trai tạo cho chính là vì con gái của bà . Nếu bây giờ...

“Không chu cấp tiền thì nào?”

Giọng của Tô Tái Tái bất ngờ truyền đến, ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía cô, ngay cả Mễ Ông Thành cũng dùng ánh mắt hung ác “nhất định xử lý ” để cô.

Tô Tái Tái chẳng hề sợ hãi, cô thu ánh mắt đang về phía chỗ ngoặt, đó nhướng mày Mễ Ông Thành: “Với tài năng hiện giờ của đàn chị, tìm một tài trợ chuyện khó khăn gì.”

“Hừ, sẽ chống mắt lên xem ai dám đối đầu với nhà họ Mễ của !” Mễ Ông Thành lạnh.

“À thế .” Tô Tái Tái xong thì đầu về phía chỗ ngoặt, mở miệng với Bách Trúc và Bách Tùng mới tới nơi: “Ông Bách ơi, ông dám đối đầu với ông kìa.”

dứt lời thì ông cụ Bách lập tức ha ha khỏi chỗ ngoặt, bên cạnh là hai con trai của ông cụ.

“Cô nhóc , cháu hư thật đấy nhé.” Ông cụ Bách Tô Tái Tái : “ ông thích thế!”

Ông cụ dừng một chút mới sang Mễ Ông Thành, tủm tỉm hỏi: “Ông già họ Mễ , ông cảm thấy... liệu đối đầu nổi với nhà họ Mễ của ông ?”

 

 

Loading...