THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 194
Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:27
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Xem cách nào khoan dung độ lượng . Lúc Đại Vi đang bận đau buồn xót thương, và sư mẫu Nghiêm đang chăm chú đằng , ai chú ý tới Tô Tái Tái đang bấm bàn phím tách tách nhắn tin wechat.
[Chú hai Bách. (đáng yêu, đang yêu)]
[Làm thế?] Bách Trúc nhắn gần như ngay lập tức. [Cháu hỏi chú một chuyện. (đáng yêu, đang yêu)]
Bách Trúc Tô Tái Tái gửi nhiều biểu tượng đáng yêu, khỏi cảm thấy mát lạnh sống lưng.
Mỗi cô gái nhỏ gửi vẻ mặt thế tới thì đều cảm thấy ai đó sẽ gặp xui xẻo.
[Cháu ?]
[Nếu ông cụ Bách và ông già họ Mễ đ.á.n.h một trận thì ai sẽ thắng?]
[???]
Cái quái gì thế?
Vẻ mặt Bách Trúc hoang mang.
Tại ba đ.á.n.h với ông già họ Mễ thối tha ? Lúc Tô Tái Tái đang cúi đầu gửi tin nhắn wechat thì ông cụ nhà họ Mễ - Mễ Ôn Thành , đỡ ông ngoài là con trai của ông , ba của Mễ Nhã – Mễ Nghĩa Văn.
Sau khi ông ngoài cửa thì lập tức về phía Tô Tái Tái với ánh mắt .
ông còn kịp về Tô Tái Tái thì sư mẫu Nghiêm bước lên một bước, đúng lúc chặn tầm mắt của Mễ Nghĩa Văn.
Mễ Nghĩa Văn thấy là bà thì giật một cái, dường như ngạc nhiên vì bà ở đây.
ông sang bên cạnh thấy Nghiêm Thanh cũng đang ở đây thì nhíu mày một cái, mặt kiểu ‘thì là ’.
“Ông Mễ.” Chu Phổ chủ động chào hỏi, ông và Nghiêm Thanh cùng khom lưng cúi chào Mễ Ông Thành, đó mới :
“Thật xin , ngờ chỉ là chuyện mấy đứa nhỏ cãi khiến ông mặt.”
“Ồ, là thầy Chu đấy .” Mễ Ông Thành híp mắt một lúc lâu mới như chợt nhận Chu Phổ là ai, ông ha hả gật đầu: “ .”
Sau đó Mễ Ông Thành về phía Nghiêm Thanh : “ cũng kể về thầy Nghiêm, điều…” ông kéo dài tiếng, đầu về phía con trai ha hả : “Là chuyện từ lâu . Hình như là lúc các vẫn còn đang học ở Huyền Học Viện nhỉ?”
Ông xong chỉ tay về phía sư mẫu Nghiêm : “Tiểu Liễu thì rõ. Haiz, đáng tiếc, lẽ là do ông trời ghen tị nên mới .”
Mễ Ông Thành dừng một chút, nhin Ôn Liễu một cái Nghiêm Thanh vẻ vui mừng : “ mà bây giờ thấy sắc mặt của cô tồi, chắc mấy năm nay cô sống nhỉ, so với mấy c.h.ế.t trong nhiệm vụ năm đó thì cô may mắn hơn nhiều. Cô cũng cần tự trách bản , chuyện đó đều là ngoài ý , liên quan gì tới cô cả.”
Sư mẫu Nghiêm tên là Ôn Liễu, bà Mễ Ông Thành mấy câu như cầm d.a.o đ.â.m thẳng tim, nụ mặt của bà miễn cưỡng hơn so với lúc nãy nhiều.
bà vẫn nghiêm chặn mặt Tô Tái Tái, tủm tỉm trả lời: “Đã qua nhiều năm như , ông Mễ vẫn như xưa, chả chút đổi nào.”
Coi như là đáp lời của ông .
Lúc qua thì đám vệ sĩ của nhà họ Mễ cố nhịn đau mà bò dậy từ đất, cả đám ôm chỗ thương lui lưng Mễ Ông Thành.
Vẻ mặt phục đám Tô Tái Tái.
Mà lúc Mễ Ông Thành cũng ha hả phất tay với Ôn Liễu một cái, như ‘Thôi đừng nhắc tới chuyện ngày xưa’ : “Có đổi chứ, mà đổi chứ.”
Ông dừng một chút, khuôn mặt già nua nhăn nheo, đôi mắt đục ngầu chằm chằm Ôn Liễu, mãi cho tới khi bà cảm thấy sởn tóc gáy thì mới ha hả : “Nếu như đổi gì…”
Mễ Ông Thành chầm chậm nhấn mạnh từng chữ một: “Ngày hôm nay sẽ dám ồn ào ở mặt ông già .”
“ thế đúng hả? Thẩm An, ấm nhà họ Thẩm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-194.html.]
Lời chuyển một chút chỉ hướng về phía Thẩm An nãy giờ vẫn im lặng ở một bên, còn cơ hội gì.
Thẩm An giật một cái khổ ở trong lòng.
Anh vội vàng nghiêm , cúi đầu chào Mễ Ông Thành một cái, đồng thời cung kính gọi một tiếng: “Ông Mễ.”
Trong lòng nhịn mà thở dài một tiếng. Chuyện ngày hôm nay… chỉ sợ là thể như ý .
ít thì cũng đảm bảo thể bình an mà thoát khỏi nơi .
Thẩm An nghĩ tới đó thì thầm hít một thật sâu mới ngẩng đầu về phía Mễ Ông Thành, đang định gì đó thì ông vẫy tay một cái ngăn .
“Được , . Không cần chào hỏi nhiều như thế.” Hai tay ông nắm lấy cây trượng, chà xát tạo tiếng cho cảm thấy rùng , ha hả : “Tiểu Liễu, mau tránh để cho xem thử…”
Ông dừng một chút hỏi tiếp: “Ban nãy, là cô gái nào chuyện với Tiểu Nhã nhà ở cửa thế?”
Vừa ông hỏi như thế, ai nấy đều giật , trong lòng thầm hô “thôi tiêu ”.
Đại Vi càng phiền muộn hơn, đưa tay sang nắm lấy cánh tay của Tô Tái Tái, nhưng ngay khi cô hít sâu một ngẩng đầu, chuẩn gánh tội cho Tô Tái Tái thì bên cạnh vỗ nhẹ lên tay.
Đại Vi sửng sốt thôi, cô đầu về phía Tô Tái Tái, ấp úng : “Đàn em...”
Tô Tái Tái với Đại Vi, đó nhẹ nhàng gạt tay cô cũng như đẩy nhẹ Ôn Liễu đang che mặt , trong tiếng hô“Tiểu Tái” của Chu Phổ, cô thẳng đến đằng , đó xuống chiếc ghế đối diện với Mễ Ông Thành.
Như thể thấy ánh mắt hung tợn của Mễ Nhã, cô thẳng về phía Mễ Ông Thành, lười biếng trả lời: “Là .”
Mễ Ông Thành chằm chằm Tô Tái Tái, ông nhíu mày,cặp mắt mưu mô khỏi lập lòe, dường như đang đ.á.n.h giá xem chỗ dựa của Tô Tái Tái là gì mà cô hề sợ , thậm chí còn dám mặt và tỏ thái độ kiểu “ông gì nào” như thế.
Con nhóc … rốt cuộc thế như thế nào?
Thấy Tô Tái Tái kiêu ngạo như thế, Mễ Ông Thành do dự vì còn hiểu rõ thông tin cụ thể của đối phương.
Trong lúc ông đang trầm ngâm suy nghĩ thì Mễ Nhã chỉ Tô Tái Tái sang lớn tiếng mách lẻo với Mễ Ông Thành: “Ông nội ơi! Cô là cháu thương hồi nãy đó!”
Mễ Nhã xong thì đột nhiên gào lên một tiếng vô cùng t.h.ả.m thiết, cô vội rụt ngón tay chỉ về phía Tô Tái Tái ban nãy, nắm lấy nó xoa xoa giật trừng mắt cô,như thể thể ngờ rằng cô dám đ.á.n.h cô ngay mặt Mễ Ông Thành .
Tô Tái Tái lắc lắc cây gậy nhặt mặt đất, cô bắt chéo chân ở đó, huơ huơ cây gậy với Mễ Nhã: “Dùng ngón tay chỉ mặt khác là một chuyện thiếu lễ phép, bộ nhà chị ai dạy chị chuyện đó ?”
Cô dứt lời thì chỉ Mễ Nhã mà ngay cả Mễ Nghĩa Văn- đỡ ba , vẫn luôn im lặng gì -cũng lạnh mặt chằm chằm Tô Tái Tái.
Sự âm u trong đôi mắt của ông khiến đám Chu Phổ đều cảm thấy hoảng sợ.
Trong lúc họ còn tính gì đó để dịu bầu khí thì thấy Tô Tái Tái tủm tỉm Mễ Nhã: “Không , nếu khi còn nhỏ ai dạy chị thì khi lớn lên sẽ khác dạy chị thôi.”
Cô dừng một chút, thậm chí chẳng buồn để ý tới sắc mặt khó chịu của Mễ Ông Thành mà chỉ chằm chằm Mễ Nhã: “Nếu chị mà còn dám dùng tay chỉ mặt thì sẽ băm nát tay chị đấy!”
Tô Tái Tái chậm, nhưng từng câu từng chữ đều chép thái độ ban nãy của Mễ Ông Thành khi đang tạo áp lực với Ôn Liễu.
Thẩm An mới đến bao lâu thấy cảnh thì lập tức bày biểu cảm “trời đất ơi”.
Nếu khác mà như thế thì chẳng khác nào cục đá chèn hố xí, cứng đầu tính, nhưng đàn em Tô của thì là… viên kim cương trong lò luyện chứa trăm loại độc - những tính tình cứng mà cái mỏ cũng hỗn thôi !
Không khí đột nhiên sượng trân hẳn, đám Chu Phổ và Nghiêm Thanh cũng hiểu vấn đề, xem Tô Tái Tái kiên quyết chịu giảng hòa .
Cô nghiền nát và giẫm đạp lên mặt mũi của nhà họ Mễ ngay mặt của Mễ Ông Thành mà!