THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 193

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:26
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chậm quá!” Tô Tái Tái ngẩng đầu lên, ghét bỏ . “…”

Tiền Nguyên Nguyên thậm chí còn tiếng nào, ngay cả việc xoa ót cũng , chỉ buồn bực tiếng nào, động tác nhanh hơn, tay cũng dùng sức hơn so với đó.

Anh đ.á.n.h cho đám bảo vệ của nhà họ Mễ kêu la t.h.ả.m thiết.

So thì… Bảo vệ đầu tiên Tô Tái Tái đ.á.n.h, tới giờ vẫn còn đang một chỗ động đậy , ngược biến thành thương nhẹ nhất.

Tô Tái Tái xoay xoay gậy baton tay, cô theo thói quen động tác như khi múa kiếm, tính bỏ nó lưng.

Lúc cô hành động , sư mẫu Nghiêm lưng Thẩm An cũng thấy, sửng sốt “Hả?” một tiếng.

“Sư bá mẫu?” Thẩm An tiếng kêu thì qua , hỏi thăm một chút.

“Không gì!” sư mẫu Nghiêm im lặng mấy giây chậm rãi lắc đầu, nhưng ánh măt bà vẫn dính lên Tô Tái Tái, trầm ngâm.

Chắc là tiếng kêu t.h.ả.m thiết của bảo vệ bên ngoài lấn át tiếng cãi trong phòng, cuối cùng, khi Tiền Nguyên Nguyên đ.á.n.h ngã hết tất cả , Tô Tái Tái bấm dừng thời gian, nhà họ Mễ mở cửa phòng bệnh . “Ồn ào cái gì đấy…” Thật ầm ĩ mà!

Mễ Nhã đám bảo vệ lăn lộn hành lang, đôi mắt mở lớn.

Sau khi kinh ngạc qua , cô liếc mắt thấy Tiền Nguyên Nguyên thì nhịn la lên: “Tiền Nguyên Nguyên? Sao ở đây?”

Tiền Nguyên Nguyên chẳng hề Mễ Nhã một chút nào, qua Tô Tái Tái, vẻ mặt chút chờ mong.

Tiền Nguyên Nguyên còn đang bận tính toán trong lòng, chỉ dùng hai phút năm mươi sáu giây để khiến cuối cùng ngã xuống.

Đáng tiếc, khi Tô Tái Tái bỏ điện thoại xuống, chỉ cho thấy cái gậy baton bay tới chỗ cô và cô tóm lấy, chậm rãi lắc đầu thở dài: “Vốn dĩ miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, thế nhưng để hai cây gậy baton bay về phía … Cho bốn mươi điểm .”

Không cần so sánh Tiền Nguyên Nguyên với sư cô, cho dù so với tiểu sư điệt Tô Hồng Bảo thì cũng còn kém xa lắm.

Tiền Nguyên Nguyên chăm chú lắng , cũng phản bác. Mễ Nhã ai để ý tới thì thẹn quá hóa giận, cô thấy Tiền Nguyên Nguyên để ý tới , lập tức qua trừng mắt với Tô Tái Tái và Đại Vi, nghiến răng nghiến lợi : “Lại là mấy , đây là bệnh viện của nhà họ Mễ, chỗ mấy thể diễu võ dương oai, cút ngoài hết cho !”

Lúc Đại Vi ló từ lưng Tiểu Tái, ưỡn n.g.ự.c, thẳng với Mễ Nhã: “Chúng tới đây với Khúc Nhiên.” Mễ Nhã trừng mắt Đại Vi, cô lọt lý do .

chỉ cảm thấy con tôm con tép dám mích lòng cô , bây giờ tìm chỗ dựa nên dám lớn tiếng hò hét với cô .

Mễ Nhã chằm chằm Đại Vi, gằn từng chữ từng chữ một đầy căm phẫn: “TÔI. NÓI. CÚT. RA. NGOÀI.”

Dừng một chút, cô uy h**p: “Hay là nhà họ Đại cô hợp tác với nhà họ Mễ nữa?”

Đại Vi thì tự chủ nuốt nước miếng một cái.

Mặc dù cô và Khúc Nhiên quan hệ , cũng qua thiết.

… Nghĩ tới đa việc ăn trong nhà còn dựa nhà họ Mễ, cô vẫn chột .

Khi Đại Vi trả lời thế nào thì Tô Tái Tái vỗ nhẹ lên vai cô .

Cô nhỏ giọng gọi một tiếng “Đàn chị Đại”, đó lên cô, Mễ Nhã : "Nói đàn chị .”

“Tô Tái Tái, cô cùng lắm cũng chỉ là một cấp thấp, lúc thấy cô tiềm năng nên mới cho cô sắc mặt một chút, cô tưởng rằng chỉ dựa điểm đó là thể chuyện với như ?” Mễ Nhã lạnh một tiếng, trợn mắt, giọng lạnh lùng với Tô Tái Tái.

nghiêng đầu, ngoáy lỗ tai một chút, giống như thế vứt những lời cô ngoài .

Cô than nhẹ một tiếng : “ sẽ khoan dung với con gái hơn một chút. nữa, chị để đàn chị chuyện với bọn , nếu chị việc gì thì chúng sẽ ngay.”

Mễ Nhã khinh thường hừ lạnh: “Cô tự cho là ai…”

Mễ Nhã còn dứt câu, Tô Tái Tái quăng gậy baton đang cầm tay về hướng cô .

Gậy baton bay sát qua gương mặt cô , chọc thủng cánh cửa lưng cắm lên đó.

“Hửm?” Tô Tái Tái thu tay , gương mặt nhẹ nhõm Mễ Nhã: “Cô gì thế? rõ?”

Có bản lĩnh thì nữa xem nào!

Mễ Nhã kinh ngạc mở to mắt Tô Tái Tái, một lát , cô cảm thấy gương mặt nhói lên, tê dại, ngứa ngáy, nhanh ch.óng cảm thấy thứ gì đó ấm áp chảy xuống cổ.

vươn tay sờ một cái, cúi đầu thử, lập tức thấy tay là một mảng m.á.u tươi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-193.html.]

kêu lên một tiếng đầy sợ hãi, ngay cả giọng điệu cũng sự đổi: “TÔ TÁI TÁI!”

Tô Tái Tái như mà cũng như , vẻ mặt dường như đang “Không cả, cô cứ tiếp .”

lúc , một giọng già nua từ trong phòng bệnh truyền , trầm giọng ngăn cản Mễ Nhã đang xúc động: “Tiểu Nhã.”

Mễ Nhã giọng của đối phương, cho dù cô đang tức giận tới run , nhưng vẫn cố gắng đè nó xuống, xoay trong, khom với trong phòng bệnh: “Ông nội!”

Uất ức và tức giận.

“Người tới là khách, cháu là chủ nhà khoan dung một chút, thể chừng mực như thế.” Lúc ông , đồng thời còn còn tiếng quải trượng cộp cộp vang lên.

Đám Chu Phổ vốn dĩ ở đằng , khi bọn họ thấy giọng già nua của ông , vẻ mặt cũng đổi.

Chu Phổ và Nghiêm Thanh một cái, sâu đó lên vài bước, chắn Tô Tái Tái và Đại Vi ở lưng bọn họ.

Cho dù thế nào bọn họ cũng nghĩ tới ông cụ nhà họ Mễ cũng mặt trong phòng bệnh.

Chuyện !

Thẩm An nghĩ như thế nên nhíu hết cả mày .

Anh nhỏ giọng với Tô Tái Tái một câu “Lát nữa em đừng gì hết” nhanh ch.óng tới bên cạnh Chu Phổ.

Còn Đại Vi sắc mặt trắng bệch đó, cần nhắc nhở, cô cũng nên gì.

Có điều… Anh cùng lắm cũng chỉ là một đứa nhóc nhà họ Thẩm, ông cụ nhà họ Mễ nể mặt .

Đại Vi cũng nhỏ giọng thì thầm với Tô Tái Tái: “Thảm , Tiểu Tái ơi, chúng t.h.ả.m , ngờ ông cụ nhà họ Mễ ở bên trong!”

“?” Tô Tái Tái qua Đại Vi, vẻ mặt vô tội hỏi: “Ai thế?” “…” Cô bốn gia tộc lớn ở thủ đô ?

Đại Vi mở to mắt Tô Tái Tái, trong chốc lát, cô nên khen cô ngây thơ vô tội là tức giận vì cô ngây thơ vô tri.

tranh thủ thời gian tóm tắt một chút, bổ sung kiến thức cho Tô Tái Tái.

Nói đơn giản thì, ngoại trừ nhà họ Phượng và nhà họ Trác, bốn gia tộc lớn của thủ đô là những sức ảnh hưởng lớn. Theo thứ tự là Bách, Tiền, Thẩm, Mễ.

Thứ tự xếp hạng cũng phân chia địa vị của bốn gia tộc .

Hai gia tộc Mễ, Thẩm thực lực tương đương , mặt ngoài vui vẻ nhưng thực tế, bọn họ thường xuyên ganh đua, cạnh tranh kịch liệt với , cho nên, mặc dù bây giờ bọn họ đàn Thẩm An đây thì đoán chừng…

“Nói cách khác tức là, những gia tộc xếp thì thể chống đối với ông già họ Mễ ?” Tô Tái Tái gật đầu hỏi.

Một từ “Ông già” của Tô Tái Tái khiến Đại Vi hít một ngụm khí lạnh, cô lo lắng thoáng qua phòng bệnh nhanh ch.óng kéo cô qua một bên, hiệu cho cô đừng chuyện nữa!

Tô Tái Tái xem thường, lúc cô đang tính gì đó nữa, liếc mắt về đằng , lập tức thấy sư mẫu Nghiêm đang đặt tay lên vai , thế nên cô gì nữa.

“Sư mẫu Nghiêm.” Tô Tái Tái và Đại Vi cùn đầu lưng, cung kính chào hỏi.

“Yên tâm .” Sư mẫu Nghiêm với hai họ: “Giao cho thầy của hai đứa xử lý là ."

Đại Vi mím môi, kiên quyết gật đầu.

Bây giờ gì còn cách nào khác nữa ? Chỉ thể còn nước còn tát mà thôi.

Chỉ hy vọng… Tâm tính ông cụ nhà họ Mễ một chút, khoan dung độ lượng dung thứ cho bọn họ một

Đại Vi còn suy nghĩ xong, cô dời tầm mắt chỗ khác thì ngay lập tức thấy vết thương mặt Mễ Nhã.

ngớ một lúc, nhịn dùng tay đập lên trán .

Đờ mờ!

 

 

Loading...