THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 192

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:25
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi Đại Vi hồn, cô lắc đầu như lắc trống bỏi, luôn miệng : “Không ngại! Chị ngại !”

Nói xong, đôi mắt cô lóe sáng Tiền Nguyên Nguyên một chút, với Tô Tái Tái: “Tiểu Tái, chúng nhanh tới bệnh viện thôi.”

Tô Tái Tái đồng ý.

Khi Đại Vi nhanh qua bên đường để đón xe, cô vượt qua Tiền Nguyên Nguyên, đồng thời quên nhẹ tán dương một câu: “Tốt lắm, trẻ nhỏ dễ dạy!”

Tiền Nguyên Nguyên chỉ yên lặng vuốt vuốt cái mũi đuổi theo.

Thật việc chẳng liên quan gì tới việc thể dạy cả, chỉ đơn thuần là vì Tô Tái Tái đ.á.n.h tới sợ hãi mà thôi.

Nghĩ tới đây, Tiền Nguyên Nguyên nhịn c.h.ử.i chú út của .

Cũng chú út kéo bà cô mà đ.á.n.h tới gà bay ch.ó sủa…

Tiền Nguyên Nguyên thở dài một , xốc tinh thần nữa, đó xoay lên xe taxi.

Khi tới nơi, cũng tự giác, nhanh ch.óng thanh toán tiền xe.

khi ngẩng đầu lên, phát hiện điểm tới là bệnh viện, đó đảo mắt thấy rõ tên của bệnh viện xong, hàng lông mày của nhíu : “Cô… Đàn em, chỗ ?”

.” Tô Tái Tái gật đầu.

Lúc Đại Vi tới cửa chính của bệnh viện, thấy hai họ còn lề mề ở đằng , cô nhanh ch.óng đầu hai họ, gọi: “Đàn ! Đàn em Tiểu Tái! Hai nhanh lên nào!”

Tô Tái Tái đáp lời cùng với Tiền Nguyên Nguyên nhanh ch.óng đuổi theo Đại Vi.

Đại Vi từng với Khúc Nhiên tới đây một cho nên cô đường, ba họ vội vàng chạy tới phòng bệnh.

Bọn họ còn tới gần, thấy tiếng cãi vã quyết liệt truyền từ hành lang.

Không chỉ như thế, ngoài cửa còn bảy tám đàn ông mặc đồ tây đen, tư thế trông giống như bảo vệ.

Bọn họ sừng sững ngoài cửa giống như cọc gỗ, chẳng hề quan tâm tới tiếng cãi cọ ở bên trong.

khi thấy ba Đại Vi đến gần, bọn họ lập tức xoay qua, đưa tay ngăn cản bọn họ cho tới gần. “Đường thể , mời ba đường vòng.”

Bảo vệ còn dứt lời, Đại Vi ầm lên: “Tránh ! Chúng tới đây cùng với Khúc Nhiên!”

Vẻ mặt mấy bảo vệ khinh thường, nhưng vẫn lạnh lùng như cũ, : “Thật xin , càng thể để mấy qua, đây là chuyện nhà họ Mễ.”

“Anh! Chuyện nhà cái gì chứ? Nhà họ Mễ vốn dĩ từng thừa nhận Khúc Nhiên! Các tránh !” Đại Vi vô cùng tức giận, cô vươn tay đẩy bảo vệ .

Tay Đại Vi còn đụng tới bảo vệ thì nghiêng né tránh, đó tóm lấy cổ tay cô , dùng sức một chút, khiến Đại Vi đau tới nỗi kêu thành tiếng.

Bảo vệ hừ lạnh : “Cùng lắm cũng chỉ là một sinh viên cấp bậc của Huyền Học Viện mà cũng dám…”

Bảo vệ còn hết câu bên cạnh một cánh tay vươn , khống chế .

Tay bảo vệ mới tóm lấy thì cảm thấy cả mềm nhũn, buông Đại Vi , đồng thời cũng quỳ gối xuống đất.

Anh vươn tay tóm lấy cổ tay đối phương, nhưng chẳng chút sức lực nào cả.

Từ khi bảo vệ Tô Tái Tái đ.á.n.h tới, cảm nhận một luồng khí xuyên trong kinh mạch ,trong chớp mắt, cảm thấy tay như điện giật ! Cả cảm thấy đau nhức, tê dại, nhưng thể thoát , thậm chí còn thể la lên.

Tô Tái Tái đang nắm lấy cổ tay , từ cao xuống đối phương bên , nhẹ nhàng : “Cho dù là sinh viên cấp bậc ở Huyền Học Viện cũng thể chọc !”

Giọng điệu cô trở nên mềm mại và nhẹ nhàng hơn, hỏi : “Đã hiểu chửa?”

“Đã… Hiểu!” Anh quỳ gối mặt Tô Tái Tái, cố gắng thốt câu trả lời qua kẽ răng.

Nếu cứ tiếp tục như thế nữa, e rằng bản sẽ thành kẻ tàn phế mất.

“Ừ! Biết lời là .” Tô Tái Tái gật đầu, lúc mới hài lòng bỏ tay .

Tay của bảo vệ mới bỏ , cả xụi lơ, rạp mặt đất, ngay cả thở cũng cảm thấy mệt mỏi.

Lúc những bảo vệ khác mới giật hồn, bọn họ gần kéo đồng nghiệp của lên, nhưng tay bọn họ mới đụng đối phương thì giật nảy cả .

Chỉ ngắn ngủi hai ba phút, cả bảo vệ đều đầm đìa mồ hôi, giống như thể mới vớt từ trong giếng nước .

Thấy đồng nghiệp thật sự dậy , bọn họ chỉ thể đỡ qua một bên nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-192.html.]

Tô Tái Tái chẳng thèm ngó qua đám dù chỉ một chút, cô qua hỏi Đại Vi: “Đàn chị Đại, chị chứ?”

Đại Vi đang ôm cổ tay, kinh ngạc Tô Tái Tái, đôi mắt lóe sáng.

đang chăm chú cô, chậm mất nửa nhịp mới chậm rãi lắc đầu, giọng giống như còn đang mơ: “Không việc gì.”

Đàn em mà còn tiếp tục trai như thế nữa thì cô sẽ vứt bỏ thần tượng đàn Tiền của mất!

Tô Tái Tái gật đầu, định qua gì đó với Tiền Nguyên Nguyên chậm một nhịp, thì đúng lúc Chu Phổ và Nghiêm Thanh chạy tới.

Đi cùng với bọn họ còn Thẩm An và sư mẫu Nghiêm.

“Tiểu Tái.” Chu Phổ dẫn đầu đám nhanh về phía cô, ông hai phía một chút, đó tập trung ánh mắt lên Tô Tái Tái: “Tình hình bây giờ thế nào ?”

“Thầy Chu, thầy Nghiêm, đàn Thẩm.” Tô Tái Tái chào hỏi từng một, cô im lặng một chút, đó sư mẫu Nghiêm hỏi: “Sư mẫu Nghiêm, bác cũng tới đây nữa ?”

Sư mẫu Nghiêm gật đầu, giọng dịu dàng: “Bác cùng tới xem tình hình thế nào.”

Tô Tái Tái gật đầu, đó cô Chu Phổ, : “Thầy Chu,phiền lùi một chút , chúng cháu tình huống cần xử lý .”

“?” Chu Phổ hiểu.

Khi Chu Phổ còn đang mù mờ hiểu gì thì Tô Tái Tái qua Tiền Nguyên Nguyên vẫn luôn ở một bên, hếch cằm với : “Đàn Tiền, tới phiên .” “Dọn dẹp sạch .”

Tiền Nguyên Nguyên lời, nghiêng trái nghiêng khởi động cổ, cả chuyển động một chút, chặn ở phía lưng, trong hành lang, một đối mặt với mấy bảo vệ .

Rất khí thế của một giữ cửa khiến mười ngàn cũng thể qua.

Tiền Nguyên Nguyên dừng một chút, đầu với lưng: “Đàn em, em yêu cầu gì ?”

“À!” Tô Tái Tái nghiêng đầu, trông như thể hề để ý.

“Không c.h.ế.t là .”

Tiền Nguyên Nguyên gật gật đầu, nữa về phía đám bảo vệ của nhà họ Mễ bắt đầu hoảng loạn.

Tô Tái Tái , lấy điện thoại di động , bấm thời gian cho : “Ba phút, nếu vượt qua thời gian thì coi như tấn công phó bản thất bại.”

???

Cái gì cơ? Ba phút cái gì? Cái gì là tấn công phó bản?”

Chu Phổ và Nghiêm Thanh đều mộng mị, bọn họ còn kịp hỏi thêm, khi Tô Tái Tái “Bắt đầu”, Tiền Nguyên Nguyên nhào về phía đám bảo vệ.

Trong chốc lát, những tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng đ.á.n.h đồng thời vang lên, hai giáo sư của Luyện Đan Viện cảnh tượng mặt, chỉ thể trợn mắt há mồm. Ầy, tình hình

Cái nghĩa là phó bản hả?

Ngược , sư mẫu Nghiêm Thẩm An bảo vệ lưng hồn tiên, tay bà che miệng , :

“Đột nhiên nhớ thời gian ở Cổ Võ Viện , hồi đó bọn cũng thích chơi thế !”

Cái gì, thế ở Cổ Võ Viện gọi là chơi hả?

Ba của Luyện Đan Viện tiếp tục chấn động và kinh ngạc tới bật ngửa .

Lúc , rốt cuộc bảo vệ cũng nhớ tới việc lấy gậy baton , đáng tiếc, cây gậy mới đập xuống, Tiền Nguyên Nguyên né tránh, khi né tránh một cái gậy khác, giơ chân lên đá, khiến gậy baton trong tay đối phương rớt , đập một cái gậy baton khác.

Hai cây gậy baton một một bay về hướng Tô Tái Tái và Đại Vi.

Đại Vi dọa tới hét “Á!” một tiếng, cô đang kéo Tô Tái Tái, vẫn đang cúi đầu máy đếm thời gian, né

ngẩng đầu lên, nhưng thể chuẩn xác bắt lấy cái gậy baton thứ nhất, nhẹ nhàng đẩy một cái là lập tức đ.á.n.h trúng gậy baton đằng .

Cái gậy baton thứ hai nhanh ch.óng đổi quỹ tích, một nữa bay về hướng Tiền Nguyên Nguyên.

Tiền Nguyên Nguyên chẳng hề cơ hội để tránh thoát cả, cái gậy baton đ.á.n.h thẳng ót, nhẹ cũng chẳng nặng.

 

 

Loading...