THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 191

Cập nhật lúc: 2025-12-25 02:41:24
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6fawO0me9o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , bà nội Bạch thấy mềm lòng, cẩn thận ngắm ba viên đan d.ư.ợ.c để trong hộp gấm, ngẩng đầu Bạch Ngữ Dung, : “Sao bà chê chứ, đồ cháu đích tặng, chắc chắn bà sẽ cất giữ thật kỹ. Ngữ Dung , cảm ơn cháu, cháu đúng là đứa trẻ ngoan.”

Nghe bà tán dương , Bạch Ngữ Dung để lộ dáng vẻ vui mừng pha lẫn thẹn thùng, hổ cúi gằm mặt, qua một lúc ngẩng lên , nhỏ giọng : “Bà nội ơi, cuộc đối thoại ban nãy giữa bà và luật sư Lôi… cháu vô tình thấy mất …”

Dứt lời, thấy biểu cảm mặt bà nội Bạch lạnh như tiền,Bạch Ngữ Dung lập tức xua tay giải thích: “ bà cứ yên tâm, cháu tuyệt đối sẽ chuyện cho ba ạ.”

“Ồ? Thật ?” Bà nội Bạch chằm chằm Bạch Ngữ Dung, rõ ràng là mấy tin tưởng.

cái của bà , Bạch Ngữ Dung tỏ vô cùng ngây thơ và vô tội.

“Vâng!” một tiếng, đồng thời liên tục gật đầu.

Trên mặt của cô lộ vẻ cảm kích: “Bởi vì cháu ngờ bà vẫn còn nhớ đến cháu. Vốn dĩ… vốn dĩ cháu tưởng rằng cháu gì cả.”

Bạch Ngữ Dung cúi đầu, điều giây tiếp theo giọng điệu phấn chấn hẳn lên, ngẩng đầu bà nội Bạch bằng ánh mắt sáng rực, mở miệng : “ cháu ngờ trong lòng bà nội vẫn còn cháu, cháu thật sự vui.”

Lúc bà nội Bạch mới thả lỏng , hài lòng Bạch Ngữ Dung, tiếp đó chậm rãi gật đầu: “Ngữ Dung , cháu thể nghĩ như .”

Dừng một lát, bà bắt đầu với cô vài lời thật lòng: “Giờ cháu Huyền Học Viện , hơn nữa Tần Nhã cháu còn thông qua đ.á.n.h giá "cấp thấp". Tương lai của cháu chắc chắn sẽ vô cùng sáng lạng, tuyệt đối chỉ là ở nhà họ Bạch thôi .”

“Bà cũng ba cháu luôn với cháu cái gì mà khiến nhà họ Bạch và nhà họ Hứa nở mày nở mặt. thật từ đến nay, bà vẫn tán thành cách giáo d.ụ.c đó, điều họ là ba của cháu, nếu bà tùy tiện can thiệp quá trình họ giáo d.ụ.c cháu thì cũng , cho nên chỉ thể ở một bên âm thầm khuyên nhủ cháu mà thôi.”

Bà nội Bạch đến đây, chủ động đưa tay nắm lấy tay của Bạch Ngữ Dung, nhẹ nhàng vỗ về vui mừng gật đầu: “Tuy cháu bọn Văn Liên nuôi dạy nên mắc một vài thói hư tật , nhưng may là cháu vẫn một tấm lòng lương thiện. Hiện tại cháu còn trẻ, còn thể sửa từ từ. Sau … nếu cháu bằng lòng thì chuyện gì thể tự giải quyết, thể đến tìm bà nội.”

“Bà luôn sẵn lòng giúp đỡ cháu.” Vẻ mặt của bà nội Bạch vô cùng thành khẩn, mỗi một câu đều xuất phát từ tận đáy lòng.

Bạch Ngữ Dung cũng cảm kích , trịnh trọng gật đầu: “Bà nội ơi, những lời mà bà cháu đều nhớ ạ. Cảm ơn bà.”

“Cháu gái ngoan.” Bà nội Bạch vỗ nhẹ tay của cô : “Đi nghỉ ngơi , buổi tối bảo nhà bếp nấu mấy món mà cháu thích ăn .”

“Dạ bà nội, cháu về phòng ạ.”

ngoan ngoãn cúi đầu, chờ khi bà nội Bạch gật đầu, cô mới xoay rời .

khi rẽ khúc ngoặt, rời khỏi tầm mắt của bà nội Bạch thì vẻ mặt ngoan ngoãn lúc nãy lập tức biến mất, chỉ còn khuôn mặt lạnh lùng và độc ác.

nắm c.h.ặ.t t.a.y, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt về phía , trông là đáng sợ.

Bà. Già. C.h.ế.t. Tiệt.

tìm đường c.h.ế.t đây mà!!

Sau khi Bạch Ngữ Dung đưa quyết định ở trong lòng thì khẩy một tiếng.

tự cho rằng ai thấy dáng vẻ của ,nhưng khi cô rời , nữ quỷ chậm rãi bay từ trong tường , khoanh tay gục đầu im vài giây, cổ vặn vẹo một cách lạ thường, phát tiếng kêu “răng rắc”, đó kỳ quái theo hướng Bạch Ngữ Dung rời .

Đôi mắt chỉ mỗi tròng trắng che khuất đằng mái tóc đen ướt át , trông cực kỳ u ám.

Mọi thường quỷ đáng sợ, nhưng thực tế con còn đáng sợ hơn quỷ nhiều.

Nữ quỷ Đồ Ăn Vặt âm thầm than thở một câu, vặn vẹo chiếc cổ của vài cái tiếp tục núp tường, biến mất thấy bóng dáng.

nghĩ xem nên với chủ nhân như thế nào đây.

Cùng lúc đó, Tô Tái Tái ngoài, chuẩn mang dưa hấu cho Khúc Nhiên thì thấy cô đột nhiên mở cửa ký túc xá, chạy ngoài như điên.

Đại Vi xỏ giày chạy theo gọi cô : “Khúc Nhiên chờ tớ với!”

“Đàn chị Đại ơi, chị ?” Tô Tái Tái hỏi.

“Tiểu Tái .” Sau khi đầu thấy Tô Tái Tái, Đại Vi nhanh ch.óng giải thích: “Mẹ của Khúc Nhiên xảy chuyện !”

Dừng một chút, Đại Vi cau mày mắng: “Chắc chắn là do con nhỏ Mễ Nhã giở trò chứ ai hết! Từ lúc Khúc Nhiên rèn khí vật thành công đến nay, cô vẫn luôn ưa !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-191.html.]

, Tiểu Tái !” Dường như Đại Vi chợt nhớ điều gì đó, đầu về phía Tô Tái Tái, vẻ mặt nôn nóng cầu xin cô giúp đỡ: “Em… em cách gì thể giúp Khúc Nhiên ?” “Chị đừng gấp mà.” Tô Tái Tái xong, mở miệng an ủi Đại Vi, thảy dưa hấu trong lòng cô .

“Để em gọi điện thoại.”

Suýt nữa thì Đại Vi tiếp nó, lảo đảo lùi về hai bước mới thế vững vàng ôm lấy.

ngơ ngác trái dưa hấu, ngẩng đầu Tô Tái Tái đang gọi điện thoại, nên lời.

Đàn em, ngờ em khoẻ như đấy!

Tô Tái Tái ở một bên gọi điện cho Chu Phổ: “Thầy Chu, em thể nhờ thầy và thầy Nghiêm giúp em một chuyện ạ?” Sau khi Chu Phổ xong và hứa sẽ lập tức chạy qua ngay thì cô mới lời cảm ơn cúp máy.

Cô cầm điện thoại ngẫm nghĩ một lúc, tiếp đó gọi cho Tiền Nguyên Nguyên.

[Cô giáo.] Tiền Nguyên Nguyên bắt máy.

“Gọi là đàn em.” Tô Tái Tái nhắc nhở, dừng một lát, híp mắt : “Bây giờ tập hợp ở cổng trường, dẫn đ.á.n.h phó bản.”

“?”

Đại Vi thở hồng hộc đuổi theo đằng Tô Tái Tái.

Trong lòng Đại Vi thầm cảm thấy kỳ quái, từ khi cô Huyền Học Viện, thể năng hơn bình thường nhiều.

Bây giờ cô lưng Tô Tái Tái, rõ ràng cô chạy khá chậm, nhưng dù thế nào cô cũng đuổi kịp, cô vẫn như cũ đằng , vẫn dáng vẻ ung dung thường ngày, giống như thể Tô Tái Tái chẳng chút sức nào vẫn nhanh hơn Đại Vi vài

bước .

Chuyện thật là kỳ lạ!

Đại Vi nhịn sự tò mò trong lòng, cô tính hỏi xem đàn em mấy môn võ công đặc biệt kiểu như “Đua như bộ nhẹ nhàng” thì cổng trường ở ngay mắt.

há miệng, còn kịp câu nào, thấy Tô Tái Tái giống như thể gặp ai đó, vẫy vẫy tay tới chào hỏi đối phương.

Đại Vi tò mò, theo hướng của Tô Tái Tái.

Tới khi cô thấy rõ đó là ai, đôi mắt mở to, lời tới miệng cũng đổi, nhanh ch.óng thốt với âm lượng cao tới kinh ngạc: “Đàn Tiền?”

Tiền Nguyên Nguyên ngó qua Đại Vi một chút, lập tức nhớ tới Tô Tái Tái ký tên chính là vì cô , thế nên gật đầu với Đại Vi, “Chào cô” xong thì Tô Tái Tái.

Tiền Nguyên Nguyên cung kính đang chuẩn gọi một tiếng cô giáo, ai ngờ chữ “cô” còn thấy Tô Tái Tái nhíu mày , giống như cũng giống như .

Dáng vẻ cô lúc chính là : “Anh dám gọi danh xưng đó ngoài thì sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t .”

Cho nên một Tiền Nguyên Nguyên lúc đấu quyền đen, khi đối mặt với đối thủ hung ác nhất cũng cảm thấy sợ hãi…

Hiện tại, ánh mắt nghi ngờ của Đại Vi, mặt Tiền Nguyên Nguyên biểu hiện gì khác lạ, giọng cũng chút gợn sóng, cho hết câu của .

“… Cô gọi ngoài gì thế?”

Đàn ông co dãn , huống chi cũng đ.á.n.h thắng cô, đúng ?

Tiền Nguyên Nguyên cụp mắt tự an ủi bản , cũng lén lút hoạt động tay, chân bỗng dưng cảm thấy đau nhức.

Thế còn tạm !

Tô Tái Tái nữa, cô qua Đại Vi đang bên cạnh , vẻ mặt khiếp sợ nghi ngờ, cô : “Đàn chị Đại Vi, em sợ hai chúng nên mới nhờ đàn Tiền tới giúp đỡ. Chị ngại chứ?”

Ngại ?

Sao cô ngại chứ? Cô vui vẻ tới c.h.ế.t luôn đây !

 

Loading...