THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 189

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Có rảnh ạ.” Tô Tái Tái thoải mái gật đầu, dừng vài giây : “Bà nội ơi, là để cháu về nhà thăm bà nhé?”

Chứ xe đường dài tới cũng mệt mỏi lắm.

“Không mà, để bà… hoạt động gân cốt một chút.” Bà nội Bạch tủm tỉm bảo: “Dạo ở mãi trong bệnh viện ngán lắm , đang tính du lịch loanh quanh đây một chút cho thư thả. , nếu bà tới thủ đô thì thể tiện đường ghé qua nhà luôn, một công đôi chuyện.”

“Dạ.” Tô Tái Tái nghĩ ngợi một lúc, : “Đến lúc đó, nếu bà thì ở trong nhà cũng .”

“Ừm, chuyện đó chờ bà tới tính tiếp nhé.” Bà nội Bạch mỉm : “Nay là cuối tuần mà, cháu chơi với các bạn , bà phiền cháu nữa.”

“Vâng, tạm biệt bà nội.” Tô Tái Tái thêm vài câu với bà nội Bạch mới chịu cúp máy.

Xong xuôi, cô xoay xoay cổ, nghĩ tới căn nhà của nhà họ Bạch.

Xem khi bà nội tới, cô xử lý sạch sẽ cái thứ trong hồ nhân tạo mới .

Phía bên , khi cúp máy, bà nội Bạch cúi đầu vu.ốt ve bộ lông trắng muốt của mèo con, miệng mỉm tâm sự với nó: “Mấy ngày nữa là chúng sẽ lên thủ đô thăm Tiểu Tái đó, con

vui nào?”

Mèo trắng “meo” một tiếng đáp lời, cái đuôi bù xù phía lắc lư qua , như đang hưởng ứng lời bà nội Bạch.

“Ra vườn hoa chơi .” Bà nội Bạch chơi với mèo trắng một lát thì thà nó xuống đất, để nó tự chơi.

Còn bà thì dậy, tính dạo một vòng hóng gió.

Người thường mèo hiếu động, ôm nhiều vài giây thôi là nó sẽ thấy khó chịu, bí bách, nhưng chú mèo trắng mà Tiểu Tái mang về cho bà cực kỳ ngoan.

Thậm chí, đôi khi bà nội Bạch cảm giác như thể nó hiểu lời .

Sau khi đặt xuống đất, bé mèo trắng rời ngay, mà cọ tới cọ lui chân bà một hồi, đó quấn đuôi quanh chân bà nửa vòng, đầu hướng về một phía nào đó “meo” một tiếng, ngẩng đầu bà nội Bạch, “meo” thêm tiếng nữa mới chịu rời .

Nó giống như đứa nhỏ trong nhà với bà “Cháu ngoài chơi nhé” khi khỏi nhà .

Bà nội Bạch tủm tỉm nó rời , tới khi hình trắng như tuyết, vô cùng linh hoạt nhảy trong lùm cây thấy nữa, bà mới qua theo hướng con mèo

trắng mới kêu “meo” một tiếng.

chỗ đó vẫn y hệt như , cái gì đúng hết.

Bà nội Bạch nghi ngờ một chút, đó bà tới phòng kính nhỏ trồng hoa để xới đất và cắt cành cho mấy chậu hoa.

Chờ bà cụ , nữ quỷ vẫn luôn cúi đầu ở một chỗ hẻo lánh, lúc ẩn lúc hiện.

Sau mấy như thế thì thấy bóng dáng nó nữa.

Khi nó xuất hiện một nữa, thì bên ngoài phòng kính nhỏ trồng hoa, tiếp tục cúi đầu ở một chỗ hẻo lánh để bảo vệ bà nội Bạch.

Cùng lúc đó, Hứa Tần Nhã xán lạn bước xuống xe.

Sau khi vững, bà trong xe, vui vẻ vẫy chào, đau lòng : “Con gầy , hôm nay nhất định nấu mấy món con thích nhiều một chút mới .”

“Mẹ, con mới bao lâu , mà gầy nhanh thế .”

yếu ớt, còn thấy , nhưng chỉ dựa giọng khiến tò mò xem đó là ai.

Ngoài Bạch Ngữ Dung thì còn thể là ai chứ?

chậm rãi xuống xe, thẳng dậy, trong chớp mắt cho dù là những giúp việc chăm non cô từ nhỏ tới lớn ở nhà họ Bạch cũng khỏi sửng sốt.

Cô chủ… Đẹp hơn ?

Bạch Ngữ Dung nét mặt sửng sốt của vì vẻ của cô , đắc ý cong môi, lúc mới vươn tay chủ động khoác tay Hứa Tần Nhã, nhỏ giọng : “Mẹ, chúng , con về thăm bà nội, về con mua đồ bổ cho .”

“Con bé , con xin phép nghỉ về nhà là món quà nhất , còn mang quà gì nữa.” Hứa Tần Nhã hờn dỗi, vỗ vỗ nhẹ lên tay Bạch Ngữ Dung, .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-189.html.]

“Con hiếu kính là chuyện đương nhiên mà.” Bạch Ngữ Dung trả lời, đầu nghiêng qua, dựa Hứa Tần Nhã.

Hành động của Bạch Ngữ Dung khiến Hứa Tần Nhã yêu thương xoa tóc cô .

Tay bà mới chạm tới tóc cô giật , yêu thích tới nỗi buông tay, đó, bà hỏi: “Ngữ Dung, con dùng dầu gội gì thế? Tóc mềm mượt như !”

Nói xong bà phát hiện chỉ tóc, mà làn da cô cũng trở nên nõn nà hơn .

Cho dù là ở cách gần thế , bà cũng thấy lỗ chân lông nào?

Hứa Tần Nhã nhớ rõ vốn dĩ làn da của Bạch Ngữ Dung cũng , bây giờ

“Làm gì dầu gội nào , con dùng t.h.u.ố.c điều chế đấy!” Bạch Ngữ Dung dừng một chút : “Bản con dùng thử thấy vấn đề gì nên mới mang về cho . Vừa đúng lúc sinh nhật bà nội, xem như là quà con tặng bà.”

“Ôi chao! Cái đúng là hơn bất kỳ món quà nào khác!” Hứa Tần Nhã làn da của Bạch Ngữ Dung, vô cùng vui mừng.

im lặng một chút ngừng cảm thán: “Thấy con tiến bộ như vui mừng. chỉ cần nghĩ tới nó…”

Hứa Tần Nhã hừ một tiếng, bộ dáng như nhắc tới.

tức giận : “Cũng may là con cho , nếu thì cũng chuyện nó lo học hành mà chạy tham gia mấy cái chương trình giải trí quỷ quí gì đó, thật sự là…”

“Mẹ!” Bạch Ngữ Dung lắc lắc tay Hứa Tần Nhã một chút, giả vờ khuyên nhủ: “Thật … Tiểu Tái như cũng . Biết em thể tạo dựng cho một mảnh trời riêng trong giới giải trí thì !”

“Nó thể tạo dựng mảnh trời riêng gì chứ? Chuyện trong giới giải trí cũng ít.” Hứa Tần Nhã xua xua tay với Bạch Ngữ Dung, bĩu môi : “Rất loạn!”

ngẫm nghĩ tiếp: “Lại còn hùa theo tổ chương trình mấy chuyện như xây dựng hình tượng. Con cứ chờ xem , khi trò mèo của nó vạch trần thì sẽ hậu quả gì!” “Có lẽ đây ý của Tiểu Tái . Mẹ cũng mà, mấy chương trình giải trí đó vì thu hút xem mà xây dựng hình tượng học sinh xuất sắc, xuất danh giá ít.”

Hứa Tần Nhã hừ lạnh một tiếng: “Mẹ chẳng yêu cầu gì cao siêu với nó, chỉ hy vọng nó đừng đem tới phiền phức gì cho con là .”

“Con sợ !” Bạch Ngữ Dung , vẻ kiêu ngạo, nâng cằm : “Bây giờ con là cấp F đấy, quên ?”

Nói tới chuyện , Hứa Tần Nhã toe toét như nứt ,bà yêu thương vỗ mu bàn tay Bạch Ngữ Dung, xúc động : “Năm đó ông hai con đặt tên cho con thật sự sai lệch chút nào. Con , con mới Huyền Học Viện bao lâu lên tới cấp F , tin con sẽ nhanh chóng vượt qua Ngạn Xương thôi.”

Bạch Ngữ Dung thấy tên Trình Ngạn Xương thì chỉ chứ gì.

Còn Hứa Tần Nhã thì âm thầm cảm thấy may mắn vì quyết định của bà và chồng.

Cũng may bọn họ chia “Bùa khóa nhân duyên” ba phần và uống hết, nếu thì cô con gái thế chứ?

Còn về Tô Tái Tái thì…

Hứa Tần Nhã khẩy trong lòng.

vốn định răn dạy con nhóc đó một trận, nhưng nếu bà nội Bạch vì cô mà trách mắng bà , vả còn ngăn cản bà dạy dỗ cô, ... xảy chuyện gì thì cũng liên quan đến bà nữa.

Tới lúc đó cứ để cho bà nội Bạch tự gánh vác .

Nghĩ đến đây, Hứa Tần Nhã chỉ ước gì Tô Tái Tái thể nhanh chóng gây sự vô cớ khắp nơi, khiến cho bà nội Bạch đau đầu nhức óc, đó hối hận vì quyết định ngu ngốc của bản

.

Vừa nghĩ tới biểu cảm sẽ xuất hiện khuôn mặt bà nội Bạch lúc thôi thì Hứa Tần Nhã âm thầm cảm thấy hả hê .

tạm thời kìm nén tâm trạng hưng phấn của xuống, mỉm Bạch Ngữ Dung: “Không tới nó nữa, thật là mất hứng. Đi nào! Chúng gặp bà nội của con thôi, bà mà thấy con trở về, chuyện con lên cấp F thì chắc chắn sẽ vui mừng cho xem.”

“Dạ.” Bạch Ngữ Dung khẽ gật đầu, cứ thế để cho Hứa Tần Nhã kéo trong nhà.

So với dáng vẻ nôn nóng, chỉ mong thể lập tức khoe khoang với bà nội Bạch của Hứa Tần Nhã, thì Bạch Ngữ Dung trông trầm tĩnh hơn nhiều.

Chỉ là nụ môi của cô tràn đầy tự tin.

 

 

Loading...