THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 188

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả vui vẻ.

Tô Tái Tái rời , sư mẫu Nghiêm nghĩ ngay tới dưa hấu mà nãy Chu Phổ bảo Thẩm An dẫn bà ngoài, chọn lấy hai trái dưa ở trong vườn của ông .

Cho nên giờ mới hỏi như thế.

Cơ mà mới dứt lời thì thấy vẻ mặt Thẩm An lạ, thế là bà hỏi : “Sao thế? Tiểu Tái thích dưa hấu hả?”

Thế là cả Chu Phổ lẫn Nghiêm Thanh đều qua .

“Dạ, .” Thẩm An nhận lấy quả dưa hấu sư mẫu Nghiêm đưa cho , nghĩ một chút mới : “... Tiểu Tái ăn hết hai quả ạ.”

“Ồ.” Sư mẫu Nghiêm hiểu , gật đầu : “Con gái con đứa ăn hết hai trái cũng bình thường thôi.”

Dừng một chút mới tỏ vẻ hờn dỗi Thẩm An: “Cái thằng bé cũng thật là, thế mà cầm về trường cho con bé hả.”

dứt lời thì Nghiêm Thanh cùng với Chu Phổ qua Thẩm An, lắc đầu như đang phụ họa theo lời của sư mẫu Nghiêm.

… Bảo vẫn còn độc .

Thẩm An biểu cảm của ba vị trưởng bối thì dở dở : “Này thế sư mẫu.”

“Cái thằng nhóc đừng tin thế chứ.” Sư mẫu Nghiêm nghiêm túc với Thẩm An: “Con gái ai cũng thích đàn ông dịu dàng săn sóc.”

thế.” Chu Phổ chờ sư mẫu Nghiêm mới dứt lời thì gật đầu bổ sung ngay: “Tiểu An , cái em nên theo sư mẫu Nghiêm . Không thì em nghĩ tại của thầy thể cưới hoa khôi của Cổ Võ Viện cơ chứ?”

Năm đó, một sư mẫu Nghiêm dùng song kiếm, xuất hiện khiến vô cùng ngạc nhiên. Bà hằng hà sa theo đuổi. Nếu xếp thành hàng thì thể xếp hành hai vòng Huyền Học Viện.

Vừa là hoa khôi của Cổ Võ Viện, còn là một trong ít dùng song kiếm, thể Cổ Võ Viện sử dụng chiến lực mạnh nhất để bảo vệ bà .

Kết quả thì ?

Người còn nghiệp chạy trốn với tên nhóc thối bên Luyện Đan Viện !

Ông vẫn còn nhớ rõ năm đó, sư nhà ông ngày nào cũng trong Huyền Học Viện đ.á.n.h như cái bao tải.

Nếu ngày đó, sư của ông xuất hiện mặt khác mà thấy bầm chỗ tím chỗ thì quả thực là bình thường chút nào hết!

Chu Phổ nghĩ thế xong cũng nhịn mà cảm khái: “Ôi tuổi trẻ!”

Cơ mà ông còn cảm thán xong thì Nghiêm Thanh ở bên lạnh lùng cầm d.a.o chặt cái bụp: “Trước khi với học sinh của thì tự bản .”

Ơ

Chu Phổ ngẩn ngơ, chột trong chốc lát ưỡn n.g.ự.c vẻ hợp tình hợp lý lắm: “Chỉ là say mê học thuật thôi mà.”

“...” đ.á.n.h cho em một trận mất luôn học vấn lẫn nghề nghiệp bây giờ. Nghiêm Thanh lặng im liếc mắt Chu Phổ.

Sư mẫu Nghiêm ở bên cạnh che miệng . Vòng tay bằng ngọc đeo ở cổ tay trượt xuống để lộ vết sẹo từ lâu.

Tuy lâu lâu nhưng vẻ xí của vết sẹo thì thể thấy năm đó hung hiểm tới mức nào.

“Tiểu An đừng bọn họ linh tinh.” Sư mẫu Nghiêm đầu Thẩm An, một nữa chuyển về chủ đề cũ: “Em còn xong lời đang dở đó.”

“À .” Thẩm An xong thì đợi ba xong mới mở miệng: “Đàn em Tô lấy hai quả ạ, em … lấy bốn quả cơ.”

“?” Nghiêm Thanh, Chu Phổ.

“Hơn nữa.” Thẩm An khổ : “Hơn nữa em cũng cần em giúp… em còn nhanh hơn em nữa.”

Chuyện bất ngờ tới mức cho sinh cảm giác “Trời ơi vô dụng ghê ”.

Sư mẫu Nghiêm thấy thế thì chớp mắt, khỏi cảm khái: “Tốt thật nha…”

Giọng như đang nhớ , tay tự chủ mà mân mê, đang nghĩ tới cái gì.

Nhìn bà thế cho Nghiêm Thanh đang bên với Chu Phổ trêu chọc. Nghiêm Thanh đầu về phía vợ , nhấp môi cầm lấy tay bà .

Sư mẫu Nghiêm hồn, thấy chồng như thế thì nở nụ trấn an. Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay ông , nhẹ giọng : “ . Chẳng qua nghĩ tới chút chuyện cũ

ngày xưa mà thôi.”

“Ừm.” Nghiêm Thanh ậm ừ đáp chứ gì nhiều nữa mà chỉ nắm tay bà như cũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-188.html.]

Chu Phổ thấy thế, vội nháy mắt hiệu với Thẩm An, ha hả về đếm xem còn nhiều dưa hấu nhanh chân kéo học sinh của rời , để gian riêng cho vợ chồng bọn họ.

Cho tới khi cách nhà họ Nghiêm một thì Thẩm An mới tò mò mở miệng: “Thầy ơi, sư bá mẫu… chuyện gì ạ?”

Chu Phổ thấy thế thì chỉ khẽ thở dài: “Sư bá mẫu của em năm đó mới nghiệp Huyền Học Viện, là phó đội trưởng của đội hai Lục Bộ.”

Ông mới tới đây Thẩm An ngạc nhiên: “Vừa mới nghiệp ạ?”

Thế thì chứng tỏ sư bá mẫu cũng bản lĩnh lắm đó!

thế.” Chu Phổ khổ : “Cũng là do ông trời đố kỵ tài do vận khí của sư bá mẫu em . Lần đầu tiên nhận nhiệm vụ gặp ác quỷ vô cùng khó giải

quyết. Đội của bọn họ t.ử thương hơn nửa. Kinh mạch hai tay của bà … cũng ác quỷ c.ắ.n nuốt.”

“Cái …” Thẩm An hít khí lạnh. Không còn kinh mạch, thì khác gì phế nhân ?

“Nhờ sư sức chữa trị bỏ cuộc, cộng thêm điều dưỡng suốt nhiều năm trời thì chị mới thể khôi phục về như bình thường. Có điều… xách vật nặng, càng thể đụng tới kiếm.”

Nói đến đây, Chu Phổ tạm dừng vài giây, hướng mắt xa, cảm thán: “Chắc em năm , song kiếm của sư bá mẫu của em thanh thoát, mỹ miều đến cỡ nào.”

Có điều… sẽ còn thấy nữa…

Chu Phổ thở dài, đó tiếp tục dẫn học trò trở về.

Phía bên , ánh mắt khiếp sợ của tài xế taxi, Tô Tái Tái thoải mái xách một bốn trái dưa hấu lên, mãi đến khi thấy cô cất bước nhẹ nhàng tiến đại học Đế Đô, hề chút dấu hiệu mệt mỏi quá sức nào, tài xế mới vội vàng cầm bộ đàm lên chia sẻ với đồng nghiệp.

“Chao ôi, các bạn ơi, hôm nay gặp chuyện lạ lắm đó!”

… Chẳng lúc họ phát hiện hai vụ việc kỳ lạ đều do cùng một kỳ nhân gây thì sẽ để lộ biểu cảm gì nữa.

╮(╯▽╰)╭

***

Mặt khác, khi Tô Tái Tái về đến ký túc xá, cô để cho Khúc Nhiên và Đại Vi một quả dưa hấu, ba quả còn thì giao hết cho giấy nhỏ, để nó phụ trách chia cho đám lệ quỷ.

Sau đó cô cầm di động lên, gọi điện cho Tô Hồng Bảo.

Chưa đến một giây thì đầu bên bắt máy, lúc thấy ba chữ “Tiểu sư thúc!” Rõ là phấn khích nhưng vẫn cố vẻ điềm tĩnh của , Tô Tái Tái kiềm mà bật .

Cô “ừm” một tiếng, hỏi xem và sư tôn sống thế nào, một hồi hàn huyên việc nhà thì mới nhắc tới mục đích của cuộc gọi : “Ngỗng con , trong nhà còn hạt giống của cỏ bờm ngựa ? Nếu còn thì con đưa một chút cho Tiền Tam, nhờ ông gửi lên cho sư thúc nhé.”

“Dạ còn, giờ con lấy ngay cho sư thúc đây.” Tô Hồng Bảo lên tiếng trả lời, tạm dừng vài giây : “Có điều chắc con sẽ tự lên thành phố gửi cho sư thúc, chứ hiện tại Tiền Tam ở đây.”

“Ồ…” Khó trách dạo thấy ông tới quấy rầy . Tô Tái Tái ngạc nhiên nghĩ thầm, gật đầu bảo: “Vậy con bớt chút thời gian tới đưa cho sư thúc ha?”

“Dạ.”

Hai trò chuyện thêm dăm ba câu, đương lúc Tô Hồng Bảo báo cho Tô Tái Tái thời điểm lên đưa đồ, điện thoại quả cam của cô bỗng rung lên.

Cô xoay kiểm tra, hóa là bà nội Bạch gọi tới.

“Ngỗng con, gọi cho sư thúc, sư thúc cúp máy , khi nào rảnh sẽ gọi cho con.”

“À, .” Tô Hồng Bảo nuốt câu còn kịp thốt về, ngoan ngoãn gật đầu chờ Tô Tái Tái cúp máy, đó thẫn thờ điện thoại của một lúc, khẽ nhún vai, xoay lưng đưa điện thoại trong tay cho một giấy, còn thì gỡ kiếm đeo lưng , rút kiếm luyện tập tiếp.

… Bỏ , đợi khi nào lên tới thủ đô thì gọi báo tiểu sư thúc .

Tô Hồng Bảo – sắp đại diện trường cấp hai của tới thủ đô tham dự cuộc thi toán học, hờ hững nghĩ.

Mặt khác, khi Tô Tái Tái bắt máy, sang sảng gọi một tiếng: “Bà nội.”

“Cháu ngoan.” Bà nội Bạch tủm tỉm, Tô Tái Tái màn hình điện thoại, hiền từ hỏi: “Tiểu Tái , mấy ngày nữa cháu rảnh ? Bà nội tính đến thủ đô thăm cháu.”

 

 

Loading...