THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 187
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:15
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thầy Chu, bộ bác mới dắt đàn Thẩm cấy mạ về ạ?” Tô Tái Tái tại chỗ, chờ hai đến gần mới hỏi đùa.
Thẩm An khổ lắc đầu.
Nhà họ Thẩm hạng xoàng ở thủ đô, Thẩm An là chủ của nhà họ Thẩm thì gì những thứ .
Thậm chí khi cấp ba cũng từng phòng bếp nhà nào.
Ai mà khi theo thầy Chu, chẳng những học cách phân biệt ngũ cốc mà còn học cả cách cấy mạ nữa.
So với học sinh đang khổ, Chu Phổ “ha ha” thật to,bộ dáng của ông khác hẳn với phong cách nhã nhặn gò bó bình thường, ngược cảm giác thả lỏng và thư thái hơn nhiều.
“Cũng xem như là cấy mạ đó cháu.” Chu Phổ dẫn Tô Tái Tái đến nhà của Nghiêm Thanh chuyện phiếm với cô: “Bác mua một miếng đất, đang tính dùng nó vườn d.ư.ợ.c liệu và trồng một ít cây t.h.u.ố.c bình thường dùng trong đó, rảnh rỗi thì dẫn học sinh tới học nhận diện cây t.h.u.ố.c luôn, thể dùng chế t.h.u.ố.c thể dùng để dạy học, một công đôi việc.”
“Vâng.” Tô Tái Tái gật đầu, đó lấy một cái túi vải bố nhỏ đưa cho ông : “Vậy cháu tặng bác cái .”
Chờ Chu Phổ nhận lấy xong thì cô mới bổ sung: “Nếu trồng thì hai chia phần, bác ba cháu bảy.”
“Là gì thế?” Chu Phổ tò mò mở túi vải , thấy bên trong mười mấy hạt giống, qua chẳng khác gì mấy hạt gạo cháy đen. “Là hạt giống ạ.” Tô Tái Tái trả lời: “Cháu xem thử xem bác thể trồng bao nhiêu.”
Mỗi năm sư phụ đều sẽ dẫn cô và bé ngỗng gieo hạt, nhưng tỷ lệ sống sót của chúng chỉ hai phần mười mà thôi.
Mấy ngày khi thấy chậu Lậu Lô* trong văn phòng của Chu Phổ, cô nảy sinh ý định để Chu Phổ thử sức xem .
(*) Lậu Lô: Còn tên khác là dầu ma, phong lan hoang dã, gai dầu. Bộ phận dùng t.h.u.ố.c là phần rễ, tác dụng chính là thanh nhiệt, giải độc, giảm sưng, tăng tiết sữa.
“Hạt giống ... Nói thật bác từng thấy qua bao giờ.” Chu Phổ thích việc trồng trọt, ông đổ vài hạt giống tay, khi ngửi kỹ thì phát hiện mấy “hạt gạo cháy” mùi t.h.u.ố.c đậm, bởi vô cùng tò mò cầm nó nghiên cứu hồi lâu.
Thẩm An quá quen với hành vi của ông cho nên chỉ lắc đầu, về phía Tô Tái Tái, Chu Phổ giải thích với cô: “Thầy là đó, đụng tới mấy thứ là
còn quan tâm gì nữa hết.”
Tô Tái Tái để bụng, chỉ gật đầu tỏ vẻ .
Ba tiếp tục về phía , Tô Tái Tái vô tình thấy một hầu đẩy xe lăn đang chậm rãi con đường mòn.
Bởi vì góc độ của hai bên cho nên xe lăn che khuất, cô chỉ mơ hồ thấy một bàn tay gầy đến mức da bọc xương đang yên lặng đặt đùi mà thôi.
“Gia đình đó ở đây từ lâu lắm .” Thẩm An thấy Tô Tái Tái về phía đó thì giải thích cho cô: “Hình như là họ Trình, lúc trẻ đó gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ cho nên cho đến giờ luôn. Thầy
lòng từng khám cho nọ, nhưng còn thấy chính chủ thì hầu cản , họ tính tình chủ nhà khó chịu lắm, thích để khác gần.”
Thì là thế.
Tô Tái Tái gật đầu, cô tiếp tục về phía , chỉ là lúc ngang qua thì khỏi liếc nọ một cái mới thu ánh .
Sau khi đến nhà họ Nghiêm, mở cửa chính là vợ của Nghiêm Thanh.
Bà hơn bốn mươi tuổi, mặc dù lúc thì khóe mắt chút sương gió của tháng năm, nhưng hề hốc hác chút nào, trái còn tăng thêm vẻ thướt tha.
Khí chất vô cùng .
Đây là sự đằm thắm mài giũa theo thời gian.
điều khiến Tô Tái Tái để ý cũng chuyện , khi cô quan sát kỹ hàng lông mày của sư mẫu thì mới cụp mắt , cũng trở nên ngoan ngoãn lễ phép hơn ngày thường.
Chu Phổ vẫn đang còn chuyên tâm nghiên cứu hạt giống “hạt gạo cháy” mà Tô Tái Tái cho, ông nhíu chặt lông mày ngửi suy nghĩ. Thế nên việc giới thiệu tất nhiên thuộc về học trò cưng Thẩm An của ông .
mà để Thẩm An kịp gì, sư mẫu Nghiêm chủ động mỉm gật đầu với Tô Tái Tái, bà nhỏ nhẹ mở lời: "Là Tiểu Tái đúng ? Nghiêm Thanh nhắc về em từ với cô ."
"Em chào sư mẫu ạ." Tô Tái Tái gọi theo Thẩm An, gật đầu.
Ngay lúc mắt cô lướt qua tay của sư mẫu Nghiêm, cô hờ hững liếc ngẩng đầu lên, nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-187.html.]
"Đừng ở đây nữa, mau nhà ." Sư mẫu Nghiêm liên tục gật đầu, nhiệt tình tiếp đãi ba nhà, thêm: "Thầy Nghiêm của các em bận rộn trong bếp từ sáng sớm để chuẩn cho em một đĩa bánh bao lớn như thế nè."
Sư mẫu Nghiêm đến đây cũng thể nhịn nữa, khẽ lắc đầu thở dài giống như ý " thật là...".
Vừa tình cảm của vợ chồng họ ngày thường .
Tô Tái Tái gật đầu , chỉ là thầm liếc mắt với Thẩm An đầy nghi ngờ khi cùng bước qua cửa ở lưng bà .
… Không bảo tay nghề nấu ăn của sư mẫu Nghiêm giỏi ?
Sao bây giờ là giáo sư Nghiêm loay hoay trong bếp ?
Có lẽ Thẩm An đoán Tô Tái Tái đang suy nghĩ gì, lúc đang định lặng lẽ với cô thì đúng lúc sư mẫu Nghiêm đầu, bà trông thấy, mở miệng giải thích rõ ràng: "Có Nghiêm Thanh cũng với Tiểu Tái cô nấu ăn ngon đấy?"
Chờ đến khi Tô Tái Tái gật đầu bà mới mở miệng: "Ông gặp ai cũng như nhưng mà thật thì cô..." Sư mẫu Nghiêm nén , trong mắt ngập tràn sự ngọt ngào: "Chỉ dùng nồi cơm điện nấu cơm mà thôi, chuyện xuống bếp trong nhà đều do ông cả." À ~~
Tô Tái Tái giật , : "Nhà em cũng thế."
Lúc sư bế quan thì cũng do nấu nướng.
Sư mẫu Nghiêm thì che miệng , ánh mắt cong cong tiếp: "Vậy Tiểu Tái, ba của em chắc hẳn thương yêu ."
... Hả?
Tô Tái Tái nghiêng đầu, mặc dù cô sư mẫu Nghiêm hiểu nhầm nhưng giải thích thì quá phiền toái nên cũng dứt khoát gật đầu, trả lời lấp lửng: "... Có lẽ ạ."
Thẩm An sự thật, liếc Tô Tái Tái, im lặng nữa, dự định sẽ chuyện riêng với sư bá mẫu .
Còn về phần Chu Phổ, ông vẫn luôn ở đó nghiên cứu hạt giống, ngay cả đến khi ăn cơm cũng quan tâm, thỉnh thoảng nhíu mày ngừng đũa, dường như đang chăm chú suy nghĩ gì đó.
Cho đến khi Tô Tái Tái rời , một lúc ông mới tỉnh táo ngẩng đầu lên, muộn màng tìm .
Vừa lúc sư mẫu Nghiêm đưa dưa hấu cắt , thấy dáng vẻ của ông thì hiểu rõ và ném cho Chu Phổ một cái khinh thường, bằng giọng dịu dàng: "Đừng tìm, Tiểu Tái về từ sớm ."
"Về ?!" Chu Phổ kinh ngạc, tỏ biểu cảm " em đến ?! Sao ".
Vừa khéo, lúc Nghiêm Thanh rửa xong bát đĩa, kịp tháo tạp dề thì thấy ông như , tức giận kéo lấy cái bàn nhỏ bên cạnh ông , xuống : "Đó là chuyện của hai tiếng rưỡi ."
"À?!" Chu Phổ kinh ngạc, ngã ngửa .
Một biểu cảm như "Thời gian tàn nhẫn trôi qua trong lúc hề gì".
Nghiêm Thanh trét dưa hấu đang cầm trong tay mặt Chu Phổ.
mà dưa hấu ngọt nên đừng lãng phí, đợi lát nữa dùng vỏ dưa trét là .
Nghiêm Thanh cúi đầu miếng dưa hấu chỉ c.ắ.n hai , khi nghĩ thông thì tiếp cúi đầu ăn dưa.
Đứng lúc Thẩm An tiễn Tô Tái Tái ngoài về, cửa sư mẫu Nghiêm giờ tay chào hỏi với :
"Tiểu An, mau tới ăn dưa hấu ."
"Vâng ạ." Thẩm An gật đầu, nhanh chóng bước đến đó xuống.
"Tiễn Tiểu Tái lên xe ?" Sư mẫu Nghiêm hỏi đưa dưa hấu cho Thẩm An: "Đã cất dưa hấu nhỉ? Nếu con bé thích, mấy hôm nữa em tặng một ít ."
Chu Phổ chính là một cao thủ trồng trọt, ngoại trừ vườn d.ư.ợ.c liệu , ông còn trồng một ít trái cây hàng ngày. Dưa hấu cũng là Chu Phổ trồng.
Năm nào cũng ăn hết đưa đến Huyền Học Viện để tặng cho các giáo sư bình thường quan hệ thiết.
Có đôi lúc cũng tặng cho học sinh, món quà tuy quý nhưng cũng tấm lòng.