THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 186

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:14
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

… Cuối cùng ông cũng nhận Tô Tái Tái một cô bé đáng thương “chỉ ăn nổi bánh bao”.

Ông dứt lời, Tô Tái Tái lập tức híp mắt , gật đầu bảo: “Dạ, cảm ơn thầy Nghiêm, thầy đúng là .”

Tóm thì, tuy chút khúc chiết, nhưng cuối cùng ba viện đạt thành chung nhận thức.

Người duy nhất phần hẳn là Cổ Võ Viện nhỉ? Thế nhưng, mấy hôm , cuối tuần…

Tô Tái Tái bước khỏi ký túc xá thì chạm mặt với Tiền Nguyên Nguyên lâu gặp…

tay lúc là hai bịch bánh bao to bự.

Vừa thấy Tô Tái Tái, Tiền Nguyên Nguyên lập tức bước phăm phăm tới, đưa hai bịch bánh bao tới mặt Tô Tái Tái, nghiêm túc : “ cô thích bánh bao nên mua tặng cô nè.” Tô Tái Tái nhận, hết cúi đầu bịch bánh bao ngẩng mặt lên .

Có vẻ Tiền Nguyên Nguyên thấy sự khó hiểu hiện mặt cô nên mở miệng giải thích: “ nhờ cô giúp một chuyện.”

“Giúp?” Tô Tái Tái hỏi: “Anh là chuyện gì .”

Tiền Nguyên Nguyên Tô Tái Tái, chân thành cầu xin: “Nhờ cô đ.á.n.h .”

“?” Tô Tái Tái.

… b**n th**!

Người giấy nhỏ đang trong mũ trùm gào lên, đồng thời chuẩn leo ngoài đập Tiền Nguyên Nguyên một trận .

Nếu như là sợ giấy nhỏ rút kiếm c.h.é.m thì Tô Tái Tái cũng đang ý định ‘ hóng chuyện chê chuyện lớn’.

Cũng may là cô còn nhớ dù thì cũng là con trai duy nhất của nhà họ Tiền.

Nếu lỡ mà đ.á.n.h mạnh quá thì chỉ sợ Tiền Tam lóc tới tìm nữa.

Ủa mà…

Hình như dạo thấy Tiền Tam tới tìm nhỉ. Tô Tái Tái đột nhiên nhớ tới chuyện đó, điều cô lập tức quẳng chuyện đầu, quan tâm.

Sau khi Tô Tái Tái ấn giấy nhỏ trong mũ áo, cô gãi gãi cằm Tiền Nguyên Nguyên, mặt kiểu kỳ dị: “Yêu cầu của thể, nhưng mà…”

Tô Tái Tái dừng một lúc, tiếp như thế nào, chỉ đành thở dài một tiếng.

Cô nghĩ hình như Tiền Tam tới tìm nhờ đ.á.n.h Tiền Nguyên Nguyên .

Thì là như . Thật đúng là…

Tô Tái Tái nhịn thở dài thêm một tiếng, cô Tiền Nguyên Nguyên với ánh mắt vô cùng nghiêm túc xen lẫn theo một chút thương cảm, sợ tổn thương nên cẩn thận từng chút một hỏi: “Thật còn bắt mạch xem bệnh nữa đó, bắt mạch xem thử cho nha?”

Tiền Nguyên Nguyên thế thì nghĩ một chút mới Tô Tái Tái hỏi: “Bắt buộc bắt mạch ?”

“Tất nhiên .” Tô Tái Tái trả lời dứt khoát: “Nếu bắt mạch thì thể cho t.h.u.ố.c đúng bệnh .”

… Cũng lý ha.

Tiền Nguyên Nguyên gật gật đầu.

Anh cũng từng bạn bè ở Luyện Đan Viện về các vấn đề về kinh mạch, nếu như thể thể thông qua việc bắt mạch để xem thử đó bệnh , cần chữa bệnh , như thì cũng thể dựa bắt mạch mới thể cảm nhận kinh mạch của mạnh yếu.

Như thế thì Tô Tái Tái mới hướng huấn luyện chính xác hơn.

, chính là như .

Tiền Nguyên Nguyên nghĩ thông suốt thì dứt khoát đưa tay , Tô Tái Tái : “Cô xem .”

Ánh mắt đầy tin tưởng cho Tô Tái Tái chút cảm động, nhưng cô cũng hiểu chỉ sợ là Tiền Nguyên Nguyên cũng hết cách cho nên mới đành tìm cách chữa ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống như , chỉ hy vọng thể giúp .

Ừ, chắc là .

Tô Tái Tái cũng nghĩ thông suốt xong, cô Tiền Nguyên Nguyên, nghiêm túc gật đầu, lúc đặt tay lên cổ tay Tiền Nguyên Nguyên thì hứa với : “Anh cứ yên tâm, hứa sẽ bệnh của cho khác .”

Tô Tái Tái xong thì định tập trung xem mạch.

“?” Tiền Nguyên Nguyên ngớ một tí, đó rốt cuộc cũng nhận nãy giờ và Tô Tái Tái đang ‘ông gà bà vịt’, lập tức rụt tay thoát khỏi tay Tô Tái Tái: “Chờ …”

còn xong thì Tô Tái Tái chộp lấy tay , Tiền Nguyên Nguyên thể rút tay .

Tô Tái Tái bắt mạch : “Ôi dào, cứ yên tâm, , hứa sẽ giữ bí mật cho . Cùng lắm thì…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-186.html.]

Tô Tái Tái dừng mới chút ngượng ngùng tiếp,giọng giống như mấy cô y tá đang dụ mấy đứa bé chích kim xong thì sẽ cho kẹo: “Chờ chữa bệnh cho xong thì đ.á.n.h thêm một trận là mà.”

“???” Tiền Nguyên Nguyên hoảng sợ Tô Tái Tái.

Ánh mắt lúc tựa như ngờ cô là kẻ b**n th** như đấy.”.

Tiền Nguyên Nguyên nhanh chóng tỉnh táo , tránh thoát tay của Tô Tái Tái , nhưng đối thủ của cô, né nhiều nhưng vẫn thành công, đành vội vàng : “Ý của như cô nghĩ .”

Lời cho Tô Tái Tái dừng , cô khó hiểu về phía , để cho Tiền Nguyên Nguyên rụt tay : “Vậy ý của là gì?”

Tiền Nguyên Nguyên ôm cổ tay đang tê tê, nhíu mày, dù chút khó chịu nhưng vẫn thành thật trả lời: “ chỉ mời cô huấn luyện mà thôi.”

À!

Không chỉ mỗi Tô Tái Tái giật hiểu . Mà ngay cả giấy nhỏ và lệ quỷ cũng thế.

Sợ thật đấy, cũng may là lúc nãy Tái Tái ấn nó xuống.

Người giấy nhỏ xếp bằng ở trong mũ áo, dùng tay nhỏ vỗ vỗ n.g.ự.c bộ ‘thở phào’ một .

“À, thì ý của là thế.” Tô Tái Tái cũng thở phào nhẹ nhõm một cái: “Sao sớm, thiếu chút nữa là nghĩ sai .”

“… Chẳng lẽ là của ?” Tiền Nguyên Nguyên nhỏ giọng .

Lời còn xong thì thấy Tô Tái Tái gật đầu một cái thật mạnh : “Đương nhiên là của .”

… Được thôi, bây giờ cô là cô giáo của , cô gì cũng đúng hết á.

Tiền Nguyên Nguyên tự nhủ ở trong lòng, dù thì cũng nên tôn sư trọng đạo.

thì dù Tô Tái Tái sai thì cũng đ.á.n.h cô.

Cuối cùng thì cũng Tiền Nguyên Nguyên tìm gì, Tô Tái Tái cũng nể mặt Tiền Tam mà đồng ý với , đồng thời cũng dặn giữ bí mật chuyện .

Bây giờ cô ba Viện để ý tới , cô thêm một cái Cổ Võ Viện nữa .

Còn mấy cái bánh bao ngọt mà Tiền Nguyên Nguyên mang tới thì…

Dễ thôi mà, nửa đường tới nhà Nghiêm Thanh là đám lệ quỷ dọn sạch sẽ .

Có điều lúc đến nơi, tài xế taxi thấy Tô Tái Tái xuống xe với hai bàn tay trống trơn thì bụng nhắc nhở: “Gái ơi, quên bánh bao kìa cháu...”

Tài xế taxi gọi với theo phía , nào ngờ thấy băng ghế trống trơn, nụ của chú cứng đờ mặt, câu dang dở cũng ngừng giữa chừng.

“À, ban nãy cháu ăn hết đường .” Tô Tái Tái theo tầm mắt của chú : “Cảm ơn chú ạ.”

Nói xong lập tức khoát tay rời , để một tài xế khiếp sợ theo bóng lưng của cô.

Ăn hết ?!

Ăn hết hai túi to đùng đó luôn hả?!

Sau khi lấy tinh thần, tài xế vội lấy bộ đàm chia sẻ với đám bạn về “ lạ việc lạ” mà gặp.

Hôm nay là cuối tuần, Nghiêm Thanh mời cô tới nhà ăn cơm, sợ cô ngại nên còn rủ cả Thẩm An.

Về phần Chu Phổ, nhà ông ở sát bên nhà của Nghiêm Thanh, bởi vì thường xuyên chạy qua nhà Nghiêm Thanh ăn cơm cho nên cần mời.

Tiền lương của giáo sư của Huyền Học Viện thấp chút nào, hơn nữa bởi vì thể thường xuyên ngoài nhận lời “mời” cho nên nơi ở của họ đương nhiên sẽ tệ chút nào.

Nghiêm Thanh và Chu Phổ đều ở trong căn hộ loại nhỏ trong khu biệt thự.

Công tác xanh hóa của nơi , lúc con đường chính, Tô Tái Tái thậm chí còn thấy nhiều căn biệt thự đào hẳn một cái hồ nhân tạo diện tích nhỏ trong sân nhà

.

Đáng tiếc do họ dùng hàng rào tre bao quanh cho nên cô rõ.

Tô Tái Tái thêm một đoạn thì kêu , cô đầu thì thấy Chu Phổ và Thẩm An đang tới.

Khác với hình tượng quần áo sạch sẽ tươm tất, khí chất văn vẻ lịch sự của ngày thường, giờ phút hai họ khác gì hai bác nông dân xuống ruộng cấy mạ đó về nhà cả.

Ống quần vén lên một nửa, tay thì vác cái cuốc, thậm chí mặt và cánh tay còn vết bùn b.ắ.n lên nữa chứ.

 

 

Loading...