THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 185
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:13
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pXwtzay12
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
... À?
Tô Tái Tái chớp mắt.
Bất kể như thế nào cô cũng ngờ rằng thầy giáo khen chữ của ?
Đừng bảo là Tô Tái Tái ngờ , ngay cả mấy viện trưởng Lý còn chẳng ngờ tới.
Nhất là Chu Phổ, ánh mắt của ông trợn tròn.
Sư của ông dễ thì là nghiêm cẩn nhưng khó thì chính là soi mói.
Ông thật sự khen khác, mấy lời ?!! Thật đáng kính ngạc.
Thầy ơi, sư vì mà hy sinh vô cùng nhiều.
Chu Phổ cảm thấy nhất định nhớ kỹ chuyện , cơ hội thì sẽ kể cho phó viện trưởng Quách .
"Cảm ơn?" Người đầu tiên tỉnh táo là Tô Tái Tái, cô lời cảm ơn, dừng một chút thêm một câu: "Thầy, phong thái của thầy cực kỳ định, là ." Tô Tái Tái gặp ai cũng khen "là ".
Ngô Lục Lục khen quá nhiều , ông tỏ quá quen với lời khách sáo .
hiển nhiên Nghiêm Thanh điều .
"Thật ?" Ông gật đầu tưởng thật, thẳng vấn đề chính: "Vậy bạn học Tô, em hứng thú đến Luyện Đan Viện của chúng học tập ?"
Nói thẳng đến mức khiến tất cả ngạc nhiên hình.
Mà Thẩm An đang ở một bên ngơ ngác chớp mắt, thầm thành câu kịp nghĩ xong …
… Lúc đối thủ hổ, bất kể lấy lý do gì cũng đều vô ích. Trừ khi bạn còn vô liêm sỉ hơn đối phương.
Ví dụ như sư bá ngay giờ phút .
Nghiêm Thanh hề cái mác của trong lòng Thẩm An đổi từ "nghiêm cẩn nghiêm khắc" biến thành "vô liêm sỉ" .
Sự chú ý của ông đều dồn hết lên Tô Tái Tái.
Sau khi kết thúc lời , Nghiêm Thanh dừng một chút mới liếc cái bánh bao cô ăn xong đang cầm trong tay, trong mắt hiện lên chút đau lòng, ông tiếp: "Đến lúc đó, sẽ giúp em xin trợ cấp, như thế thì em thể tiêu xài một ít tiền, cũng cần ăn những thứ mãi."
Nghiêm Thanh chỉ chỉ cái bánh bao tay Tô Tái Tái mà .
… Ông cho rằng gia cảnh Tô Tái Tái bần hàn, vì cố gắng học tập chỉ thể ăn bánh bao.
Nhìn xem, mua một nhiều như thế, chắc chắn là vì cảm thấy mua nhiều sẽ giảm giá nên mới .
Giáo sư Nghiêm bỗng nhiên càng quý mến em học sinh Tô Tái Tái , thế nên khi dừng , bắt gặp cô vẫn đang ông , hình như đang sững sờ thì thêm: "Sau cuối tuần em thể tới nhà để cải thiện bữa ăn, sư mẫu nấu ăn ngon đấy."
"???!" Viện trưởng Lý, viện trưởng Ngô và đám khác.
... Không , gọi là sư mẫu chứ?!
"Ông xem thường quà do tặng..." Ngô Thẩm Văn thì thào, cảm thấy bản tổn thương.
Để nhiều bánh bao như , bọn họ chạy mấy nơi liền mới gom đủ một trăm cái đấy!
Mà cảm thấy tổn thương sâu sắc nhất vẫn là viện trưởng Lý.
"Một hai các ..." Sau khi ông khó khăn lắm mới hồn từ tư thế "kinh ngạc ngã ngửa ", lập tức chỉ đám xa xung quanh dám cướp ngay mặt : "Coi Luyện Khí Viện ai hết hả?!"
Nói xong thì mấy “ lắm” liên tiếp, đầu về phía Khúc Nhiên: "Khúc Nhiên!"
"À !" Đột nhiên gọi tên nên Khúc Nhiên vô thức ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c thẳng.
"Gọi điện cho các giáo sư của Luyện Đan Viện, gọi bọn họ đến đây ngay!" Viện trưởng Lý mặt mũi tối sầm , .
Sau khi nghỉ một chút, ông xung quanh khẩy: "Hôm nay cho các đây mới là địa bàn của ai!"
"..." Viện trưởng, trong Huyền Học Viện thể tụ tập đ.á.n.h .
Khúc Nhiên ngơ ngác, dè dặt nhắc nhở một câu. Có thể xem cuộc chiến giữa các viện trưởng, giáo sư ?
Đương nhiên thể xem .
Nhất là khi còn là viện trưởng, giáo sư của Huyền Học Viện.
Đến lúc của Lục Bộ đến, đối diện với các sư phụ của ,đừng bảo bọn họ tay bắt , chừng đối phương chỉ cần trừng mắt, cần thêm câu " cửa !",cũng thể dọa các thành viên ngày thường vốn uy phong lẫm liệt của Lục Bộ chạy trối c.h.ế.t .
Cho nên khi các trưởng bối thể khiến khác bớt lo, đám thanh niên phận là hậu bối đành tự lực cánh sinh, cố gắng hiểu chuyện một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-185.html.]
Ví dụ như Ngô Hạo và Thẩm An.
Hai họ vất vả lắm mới khuyên ngăn nhóm giáo sư, cũng đồng loạt khiến họ sít gần nhất thể, khi trong phòng việc của Chu Phổ thì vô cùng mệt mỏi.
Khúc Nhiên còn tiết học, nên rời , thể theo.
Cho nên giữ ở ngoài cửa chính là quản gia Ngô.
Những còn thì ở trong phòng việc chuyện cho rõ ràng.
Ngược là vị trí trung tâm của vòi rồng - Tô Tái Tái là rảnh rỗi nhất.
Cô cầm bánh bao tựa cửa sổ, ngắm chậu hoa lan đang nở rộ, thưởng thức vẻ của nó lắng nhóm viện trưởng Lý bàn chuyển qua chỗ khác đấu tiếp.
Thẩm An mệt c.h.ế.t , nhân lúc nghỉ giữa hiệp thì nhờ Ngô Hạo lên sân khấu điều tiết khí, còn bản thì lui ngoài nghỉ ngơi, đặng lát nữa lên cho Ngô Hạo.
Thấy Tô Tái Tái đang ngắm chậu hoa , mở miệng hỏi: “Hoa nở nhỉ?”
“Ừm, lắm.” Tô Tái Tái gật đầu.
“Hoa lan vốn khó trồng, huống hồ chi là loại lan rừng .”
Thẩm An nghỉ, chuyện phiếm với Tô Tái Tái: “Lần , thấy nó vẻ sống bao lâu nữa nên tính vứt , cuối cùng thầy thấy, đó tiện tay cầm về, để thầy chăm thử xem . Không ngờ thầy chăm nó nở hoa luôn.”
Thẩm An , vươn tay chạm nhẹ cánh hoa lan, tạm ngừng vài giây mở miệng: “Nhắc mới nhớ, thầy thích trồng mấy thứ đó, chỉ cần là thực vật, dù sắp tàn úa thì thầy vẫn thể chăm bẵm nó sống . Có lẽ đó cũng là nguyên nhân mà thầy thường xuyên rừng tìm các loại thảo d.ư.ợ.c cũng như nghiên cứu và đặc tính của thực vật.”
Nói tới đây, Thẩm An khẽ liếc mắt Tô Tái Tái, ngay lúc định thêm điều gì thì phát hiện trông cô vẻ đăm chiêu lắm, bèn thuận miệng hỏi: “Sao thế?”
“Không gì.” Tô Tái Tái lắc đầu, ngoái đầu nhóm viện trưởng Lý vẫn còn tranh cãi ngừng, thở dài móc lỗ tai, bằng giọng bất lực: “Đàn Thẩm , các thầy còn tính cãi
bao lâu nữa ?”
“Chắc là… lát nữa mới xong lận.” Thẩm An hướng mắt theo cô, thấy dáng vẻ sứt đầu mẻ trán như sắp chống đỡ nổi của Ngô Hạo thì thở dài thườn thượt, thẳng dậy, : “ lên đàn Ngô của em đây.”
Ngay lúc định …
“Phiền phức thật đấy, thể chọn luôn cả hai hả?”
Hả?!
Thẩm An ngạc nhiên Tô Tái Tái, trợn tròn mắt ngó cô cả nửa ngày mới lắp bắp mở miệng: “Đàn… đàn em , ý của em là…?”
Tô Tái Tái nghiêng đầu , hỏi: “Không hả? Cứ coi như học nhiều thêm vài môn tự chọn thôi mà?”
Vậy thì nào cũng phần, cần giằng co với nữa, đúng ?
Thẩm An vỗ đùi cái bốp, đó hiệu cho Tô Tái Tái chờ một chút, vội vã bước về phía nhóm viện trưởng Lý.
Tô Tái Tái dáng vẻ hớn hở của thì lắc đầu bất lực, đó ngoái đầu chậu lan rừng , vu.ốt ve lá của nó, nhỏ giọng với đám lệ quỷ và giấy nhỏ: “Chị kiến thức về những ngành khác nhỉ.”
thế!
Người giấy nhỏ gật đầu, kiêu ngạo hếch cằm.
Tái Tái nhà lợi hại như đấy! Sau đó thì ?
Sau đó Tô Tái Tái trở thành sinh viên duy nhất từ lúc Huyền Học Viện thành lập tới nay học song song nhiều viện một lúc.
Có điều cô vẫn lấy Luyện Khí Viện là ngành chính, Phù Lục Viện là ngành phụ, còn Luyện Đan Viện… bàng thính thôi là đủ .
“Đàn em , Luyện Đan Viện bọn chỉ danh bàng thính ?” Thẩm An các thầy đùn đẩy cho trách nhiệm hỏi thăm Tô Tái Tái.
“Bởi vì ở Luyện Đan Viện mấy thích lắm.” Tô Tái Tái nghĩ ngợi nhún vai: “Không thấy mặt họ chút nào.”
Ờ thì, lý do …
Thật sự phản bác nổi.
Ba Thẩm An trố mắt , tuy trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ, nhưng thật cực kỳ hài lòng với kết quả hiện tại .
“Không , nếu em gặp thì để thầy dạy riêng cho em cũng mà.” Nghiêm Thanh đáp: “Cuối tuần em cũng thể đến nhà thầy dùng cơm.”
Ông tạm dừng vài giây, : “Thầy sẽ hấp cho em một đĩa bánh bao thật lớn.”