THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 184

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:12
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời trêu ghẹo khiến Khúc Nhiên bỗng chốc nhịn mà "Phụt" một tiếng bật .

Vừa bất đắc dĩ : “Đàn em , ý của chị ...”

“Em hiểu mà.” Tô Tái Tái gật đầu, ngắt lời cô .

Dừng một chút : “Đàn chị, ý của em là, chị cần theo bước chân của ai cả, chị thể thử con đường của .”

Khúc Nhiên những lời cho sửng sốt, nhưng đại khái hiểu ý của Tô Tái Tái, cô gật đầu chìm đắm trong suy nghĩ.

Sinh viên khi nghiệp Huyền Học Viện, ngoài Lục Bộ thì việc thể đầu quân cho một gia tộc Huyền Môn nào đó cũng là một trong những con đường dẫn tới một tương lai sáng lạng.

Dự định ban đầu của Khúc Nhiên là dựa sự nỗ lực của bản , đầu quân cho một gia tộc thể đối chọi hoặc thậm chí là thực thực mạnh hơn nhà họ Mễ, chẳng hạn như nhà họ Phượng.

bây giờ Tô Tái Tái với cô rằng cô thể thoát khỏi vòng luẩn quẩn để chính .

Thật sự... thể ư?

Khúc Nhiên d.a.o động nhưng đồng thời cũng thấp thỏm yên.

Nhiều năm , khi trở thành một bậc thầy luyện khí, mỗi khi nhớ ngày xưa, cô đều cảm thấy ơn Tô Tái Tái vì những lời mà cô với cô ngày hôm nay.

Bởi vì đàn em gieo một hạt giống trong lòng của Khúc Nhiên, giúp một vốn còn đang cảm thấy mờ mịt về tương lai như cô xác định phương hướng để nỗ lực.

Tất nhiên, đây đều là chuyện của .

Khúc Nhiên của hiện tại vẫn còn một chặng đường dài đằng đẵng phía , vẫn còn nhiều nỗi đau khổ mà bản cần tự khám phá và vượt qua.

Bên , hai ông cụ đều ấu trĩ khi khoe “thể trạng” của bản xong thì mệt lả . Cả hai chống tay lên hông thở hổn hển chỉ đối phương.

Đến khi hô hấp đều đặn trở mới mở miệng : “Được !

Để trò Tiểu Tái tự lựa chọn nơi mà trò theo học !”

Sau đó?

Sau đó, ánh mắt của đều đổ dồn về phía Tô Tái Tái. Ngay khi Ngô Lục Lục buông Ngô Thẩm Văn , nghĩ rằng hết việc của và cuối cùng thể sang một bên nền thì trai ruột lặng lẽ đá một cái.

Ngô Lục Lục đành đầu về phía Tô Tái Tái, phớt lờ ánh mắt sớm híp , vả còn mang theo sự đe dọa của viện trưởng Lý, khổ một tiếng bắt đầu lôi kéo phiếu cho Phù Lục Viện: “Tiểu hữu , là cô... thử cân nhắc đến Phù Lục Viện nhé?”

... Ông khổ quá mà!

Vừa dứt lời, viện trưởng Lý lập tức chống nạnh: “Cân nhắc cái gì mà cân nhắc, cần cân nhắc gì hết! Bạn học Tiểu Tái chính là học sinh của Luyện Khí Viện chúng !”

Nói xong, ông sang Tô Tái Tái với ánh mắt nóng rực: “Phải , bạn học Tiểu Tái?”

Đôi mắt sáng lấp lánh như “Chắc em sẽ tàn nhẫn đến mức từ chối một già , đúng ?”

Khúc Nhiên một bên xem mà hổ, cảm thấy... mất mặt .

Một viện trưởng Lý giãy giụa ở trong nước thì thôi , còn định kéo cô xuống chung nữa chứ.

Ông đầu về phía Khúc Nhiên : “Trò Khúc ,trò đúng ? Trò cũng mất đàn em Tiểu Tái nè?”

Phải hả?

Ánh mắt lấp lánh chút chói mắt khiến cho Khúc Nhiên đưa tay lên che .

"À chuyện ..." Khúc Nhiên khổ, lúc cô đang theo Ngô Lục Lục thì ép bỏ phiếu, lơ đãng lướt xung quanh thì hai mắt lập tức sáng bừng lên, ngạc nhiên mà kêu lên: "A?! Là giáo sư Nghiêm, giáo sư Chu và viện trưởng của Luyện Đan Viện, chắc hẳn bọn họ chuyện tìm mấy đấy."

thuận lợi thoát khỏi việc về phe nào, vui vẻ! Khúc Nhiên thốt lên xong khiến cho viện trưởng Lý và một đoàn ngoái đầu .

Đồng thời quan sát ba đang sải bước tới... Im lặng nheo mắt .

… Tuy rằng tất cả nhóm Nghiêm Thanh tới đây gì, nhưng… dựa theo trực giác lâu năm, dù thì họ cũng cảm thấy chẳng chuyện gì cả.

"Viện trưởng Lý." Ba Chu Phổ ngờ rằng thể gặp Tô Tái Tái một cách suôn sẻ như .

bọn họ càng nghĩ rằng ngoài cô , còn viện trưởng Lý, thậm chí cả mấy viện trưởng Ngô của Phù Lục Viện cũng ở đây.

Hơn nữa... Hình như bầu khí cũng gì đó ? Thế nên khi nhận điều , Chu Phổ lập tức giành mở lời , nở nụ chủ động chào hỏi, dừng một chút

về phía Ngô Thẩm Văn : "Viện trưởng Ngô cũng ở đây ? Thật là trùng hợp."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-184.html.]

"... Đừng chuyện nữa." Viện trưởng Lý híp mắt ba Chu Phổ, ánh mắt lướt qua lướt ba họ mới mở miệng: "Mọi tới đây... Là chuyện gì ?" À chuyện . . .

Chu Phổ cứng họng, thoáng chốc nên trả lời như thế nào.

Ông ngờ sẽ gặp viện trưởng Lý, cho nên đó cũng nghĩ cớ nào.

Cũng thể... Trả lời thẳng thừng là tới cướp của nhỉ?

Nếu can đảm như , chắc hẳn ông sẽ chịu ba đ.ấ.m mất.

Cũng may Thẩm An nhanh trí, lập tức tiến lên một bước, khi cúi chào các nhà giáo khác thì trả lời: "Quãng thời gian đây, thầy tham gia Hội đấu giá, trùng hợp gặp ông Ngô và đàn em Tô. Khi , lúc ba họ cùng ăn cơm, thầy bảo mời một dịp khác. lúc hôm nay thời gian rảnh nên mới tới tìm đàn em Tô."

" đúng đúng, chính là như ." Chu Phổ liên tục gật đầu.

Ông thầm cảm thấy vô cùng hài lòng với học trò cưng một nữa.

Đáng tiếc, kịp dứt lời thì Ngô Thẩm Văn ở một bên phát một âm thanh kéo dài "À…?".

Ông tỏ đầy nghi ngờ, liếc mắt Chu Phổ: "Thật giáo sư Chu?"

Sao ông đột nhiên tin thế? Ờm chuyện . . .

Nụ mặt Chu Phổ chút cứng đờ , vẻ mặt tương tự của hai vị viện trưởng, yếu ớt đáp : "Đương nhiên là thật chứ viện trưởng Ngô."

"Ồ." Ngô Thẩm Văn hờ hững gật đầu, cũng đầu mà đưa tay kéo Ngô Lục Lục qua : "Khéo quá, em trai cũng ở đây, thầy Chu đỡ thêm một chuyến ."

Ông xong thì đầu về phía Ngô Lục Lục: "Em trai, nhớ ăn t.ử tế nhé."

Trong lời lộ ý tứ "chú ý kỹ cho ".

Ngô Lục Lục ngoại trừ khổ gật đầu, thật sự cũng nên biểu lộ cảm xúc nào nữa.

Viện trưởng Lý thấy thế cũng lập tức học theo, đầu về phía Khúc Nhiên : "Bạn học Khúc, nãy trò bảo ăn gì ? Thầy tin rằng trò với bạn học Tiểu Tái thì thầy Chu cũng ngại vì thêm một ."

Ông dừng một chút đầu nụ ngày càng cứng đờ của Chu Phổ một nữa, chai mặt mà nhướng mày: "Thầy Chu, thêm một học sinh nữa thôi, ngại

chứ?"

Ừm chuyện . . .

Chu Phổ há miệng chút gì đó nhưng cũng nhận lúc đối thủ vô liêm sỉ thì bất kỳ cái cớ lý do nào cũng dường như bất lực.

Thế nên Chu Phổ nghĩ cách gì khác đành đầu học trò cưng của .

Tiểu An...

Thẩm An?

Bây giờ Thẩm An cũng đáp như thế nào, đành nở một nụ bất lực với thầy của .

... Không cách nào. Hiện tại, hai vị viện trưởng hổ mà!

Trừ khi…

… Ngay lúc Chu Phổ và Thẩm An đang lẫn , một chen giữa hai bọn họ, cắt ngang sự tương tác giữa bọn họ, cũng thu hút sự chú ý của lên .

"Sư ?" Chu Phổ bóng lưng của Nghiêm Thanh, gọi một tiếng.

Nghiêm Thanh phớt lờ ông , thẳng đến mặt Tô Tái Tái mới dừng , khi nhíu mày quan sát cô từ đầu tới chân thì mới liên tiếng hỏi: "Em chính là Tô Tái Tái?"

Vẻ mặt nghiêm túc, khí chất nghiêm cẩn. Cực kỳ giống thầy chủ nhiệm đang gặp mặt học sinh phạm .

... Khúc Nhiên ở bên cạnh Tô Tái Tái cũng chút chột trong lòng.

cũng kìm mà bắt đầu nghĩ ngợi dạo gần đây cô chuyện gì sai trái .

Trái , Tô Tái Tái hề cảm thấy khó chịu ánh của Nghiêm Thanh, thậm chí còn ung dung gật đầu, trả lời: "Vâng,em chính là Tô Tái Tái. Có chuyện gì thầy?"

"Ừm." Nghiêm Thanh hài lòng gật đầu, trong mắt toát sự tán thưởng, : "Quả nhiên nét chữ nết , cởi mở phóng khoáng, nhã nhặn chính trực. Là một đứa trẻ ."

 

 

Loading...