THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 183
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:51:11
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“...”
Trời ạ, viện trưởng Ngô, thầy thật sự nghề môi giới bất động sản đúng ?
Không chờ Khúc Nhiên thầm khinh bỉ xong, viện trưởng Lý rống to: “Lão Ngô! Sao ông dám cướp học trò của hả!”
Viện trưởng Ngô sửng sốt, khi đầu và thấy bạn của thì ông lập tức trưng vẻ mặt “ ông tới nhanh dữ ”, thậm chí còn ghét bỏ “chậc” một tiếng rõ to.
Viện trưởng Lý thấy thế thì giận càng thêm giận: “Ông còn dám “chậc” với ?!”
Hôm nay ông đây nhất định cho ông , sức vóc của viện trưởng của Luyện Khí Viện hạng !
Ôi...
Khúc Nhiên đần mặt ở một bên viện trưởng của Phù Lục Viện và viện trường của Luyện Khí Viện - hai giờ luôn thiết với - lúc đang xắn tay áo, bởi vì khác cản cho nên chỉ thể huơ chân đạp lung tung trong khí nhổ nước bọt về phía đối phương. Cô thậm chí còn tưởng là đang mớ ngủ.
Tô Tái Tái thò qua đưa một cái bánh bao nhân cho cô : “Đàn chị, ăn bánh bao ?”
Khúc Nhiên yên lặng đầu về phía Tô Tái Tái, mặt mũi vẫn khờ câm như cũ.
Tô Tái Tái hai vị viện trưởng tuổi cộng mới quá một trăm, thấy họ ngừng chỉ trích đối phương là “đồ thiếu đạo đức” thì khỏi nghiêm túc than thở: “Tình cảm của hai vị viện trưởng ghê ha chị...”
Khúc Nhiên: “???”
Đàn em nè, em thiệt đó hả?
Chu Phổ xoa tay , tới lui tại chỗ, thỉnh thoảng dừng bước về một hướng nào đó, nếu vẫn thấy bóng dáng của Nghiêm Thanh xuất hiện, ông sẽ thở dài một tiếng, lo lắng tới lui.
Sau vài như , Thẩm An cũng chóng hết cả mặt, vội nhắm mắt một lúc mới mở mắt , nhanh tay đưa cho ông một điếu thuốc, đồng thời khuyên nhủ: “Thầy , là xuống rít
một nhé?”
Thầy ơn đừng lắc lư tới lui nữa, học trò của thầy choáng lắm á.
“Hầy, hút, hút.” Chu Phổ điếu thuốc, lúc vươn tay tính nhận thì ngập ngừng rút về, phẩy tay .
Ngay lúc ông tính nhấc chân tiếp thì vô tình liếc thấy Nghiêm Thanh .
Hai mắt Chu Phổ sáng lên, hô một tiếng “sư ” chạy tới nghênh đón.
Đang lúc chuẩn mở miệng hỏi kết quả thì ông tinh mắt phát hiện biểu cảm của Nghiêm Thanh nặng nề, thế là tâm trạng cũng chùng xuống: “Ông chịu ?”
Nghiêm Thanh gật đầu, dừng vài giây : “Ông bảo bên Luyện Đan Viện cũng ít hạt giống , cần thiết qua các viện khác đào , còn gì mà hiện tại, trọng tâm
của bên đó là đào tạo nhân tài trong viện .”
“Thật là…!” Chu Phổ tức đến nổ phổi: “Ông xem hai tờ giấy mà mang theo ?”
Nghiêm Thanh chầm chậm lắc đầu: “… Anh để bàn việc , còn chuyện xem …” Ông ngập ngừng, khổ : “Chắc chỉ ông mới .”
“ là vô trách nhiệm.” Chu Phổ giận thất vọng, vài giây cảm thán: “Nếu phó viện trưởng Vạn ở thì sẽ thành thế .”
“Hay là…” Nghiêm Thanh cau mày, bảo: “Để gọi thử cho phó viện trưởng Vạn?”
Chu Phổ gật đầu, nhưng ngay giây uể oải rũ vai, : “Có gọi thì sớm nhất cũng mười ngày nữa mới gặp .”
Hiện tại phó viện trưởng Vạn đang tham gia hội nghị Huyền Học, khi tiến hội trường bỏ bộ vật dụng cá nhân ở ngoài, hơn nữa phép liên lạc với thế giới bên ngoài, đây cũng chính là lý do tại dù Nghiêm Thanh chẳng gặp phó viện trưởng Tôn cũng bóp mũi mò tới cửa.
Thẩm An bên cạnh yên lặng lắng , khi thấy dáng vẻ như hết đường xoay xở của thầy và sư bá, bèn kiềm mà mở miệng: “Phó viện trưởng Tôn đồng ý thì thôi, thầy , là chúng cứ cướp… khụ khụ, trao đổi với đàn em Tô ? Đợi khi nào phó viện trưởng Vạn về chúng sẽ báo cáo , chừng sẽ thông qua thì ?”
… ! Rất lý!
Chu Phổ và Nghiêm Thanh bốn mắt , mặt hiện rõ vẻ ngạc nhiên.
Sau khi hồn, Nghiêm Thanh đưa mắt Thẩm An, hài lòng gật gù, bảo: “Vẫn là đầu óc của trẻ tuổi như em nhạy bén hơn mấy ông già . Sư , học trò của em tệ chút nào.”
Chứ , đây là niềm tự hào của ông đó - Chu Phổ kiêu ngạo nghĩ thầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-183.html.]
Sau vài giây điều chỉnh biểu cảm, ông nghiêm túc sang với Nghiêm Thanh: “Sư , là giờ chúng qua bên Luyện Khí Viện luôn? lúc vẫn dịp lời cảm ơn đàng hoàng với Tiểu Tái.”
“Ừm, .” Nghiêm Thanh gật đầu.
Phía bên , viện trưởng Luyện Khí Viện và viện trưởng Phù Lục Viện vẫn còn đang mắng như trẻ con.
Nội dung đại khái của cuộc đối thoại giữa hai như : “Ông đúng là trẻ con!”, “Ông mới trẻ con đó! Cực kỳ trẻ con luôn á” và “Đồ trẻ trâu!”
Tô Tái Tái bên cạnh, yên lặng gặm bánh bao tròn mắt vô tội hai , trong lòng nghĩ thầm thật cả hai chẳng ai trưởng thành hơn ai cả.
Thỉnh thoảng, nhân lúc ai chú ý tới, Tô Tái Tái sẽ đút cho giấy nhỏ một miếng bánh bao, ngay lúc cô định vươn tay lấy thêm một cái bánh cho đám lệ quỷ thì trong một phút vô tình ngước mắt , phát hiện Khúc Nhiên bên cạnh vẫn còn thẫn thờ nổi hồn.
Cô tạm thời thu tay về, gọi một tiếng “đàn chị”, kéo Khúc Nhiên đang chìm đắm trong cảm xúc của bản , để ý trời trăng mây đất gì đó về mặt đất.
“Hả?” Khúc Nhiên ngạc nhiên, sang ngó phía Tô Tái Tái.
Lúc mắt đối mắt với cô, Khúc Nhiên thoáng giật , vô thức giơ bánh bao trong tay lên, miễn cưỡng mỉm : “Chị vẫn ăn xong cái của mà.”
“…” Em định hỏi chị ăn nữa .
Tô Tái Tái cô chằm chằm, một lúc mới từ tốn mở miệng hỏi: “Đàn chị , chị ?”
“Chị…” Khúc Nhiên do dự, ngước mắt Tô Tái Tái, khẽ c.ắ.n môi, đó mới hít sâu một , hạ quyết tâm thẳng mắt cô: “Xin đàn em nhiều.”
“?” Tô Tái Tái hiểu gì cả.
Khúc Nhiên cụp mắt giải thích: “Đến tận lúc , chị vẫn cảm thấy những vinh dự mà chị nhận từ đến giờ… hẳn thuộc về em. Nếu nhờ ngọc quỷ mà em cho, chị cũng sẽ chẳng thể luyện thành Diện Diện, thế nên… xin em.” Cô , trịnh trọng cúi đầu tạ tội với Tô Tái Tái.
Lát , giọng xen lẫn ý của Tô Tái Tái vang lên: “Hóa là vì chuyện .”
Thấy thái độ của cô bình thản như , Khúc Nhiên ngạc nhiên, ngước mắt lên, khi phát hiện mặt cô hề chút biểu cảm bất mãn gì với thì vội ngóc đầu dậy, khó hiểu hỏi:
“Đàn em , em … giận chị thật hả?”
Tô Tái Tái nhún vai, gật đầu đáp: “ là vì em đưa cho chị hạt ngọc quỷ nên chị mới thể rèn khí vật thành công.
...”
Cô dừng một chút tiếp: “Trong chuyện , cùng lắm là chị chiếm một chút lợi ích từ chỗ em thôi. Bây giờ chị thử nghĩ , nếu phương pháp rèn của chị sai, cho dù em đưa chị đồ đến thì cũng vô dụng thôi nè?!”
Khúc Nhiên khẽ mở to hai mắt, Tô Tái Tái với ánh mắt lấp lánh.
Sau đó chỉ thấy cô mỉm : “Cho nên Nhện Mặt Quỷ quả thật là thành quả mà chị tự đạt đấy.”
Tô Tái Tái Khúc Nhiên: “Chị cảm kích em, thành vấn đề, nhưng chị thể vì thế mà phủ nhận sự nỗ lực của bản .”
——“Nó là khí vật của riêng chị, chị cần cảm thấy day dứt .”
Hơn nữa, khi đó cô đưa hạt ngọc quỷ cho Khúc Nhiên,... thật là bởi vì tìm một gánh tội mà thôi.
Nếu thật sự đến chuyện lương tâm c.ắ.n rứt... thì cũng là giấy nhỏ mới đúng!
Tô Tái Tái cực kỳ dứt khoát đổ trách nhiệm lên đầu của nó. Khiến giấy nhỏ đang trong mũ trùm gặm bánh bao hai trò chuyện, im lặng gật đầu, đột ngột khựng .
... Gì??!
Liên quan gì tới nó hả?
Đột nhiên bắt gánh tội, giấy nhỏ tức giận đến mức suýt nữa thì chọi chiếc bánh bao đầu của Tô Tái Tái.
“Đàn em...” Khúc Nhiên cảm động Tô Tái Tái, kìm nén sự kích động trong lòng nghiêm túc : “Mặc dù lời mà chị sắp vẻ kỳ cục, nhưng chị thật sự loại cảm giác như " cùng em sống c.h.ế.t " á!”
Tô Tái Tái xong, lặng lẽ nhích sang một bên, nghiêm túc khuyên nhủ: “Đàn chị, chị bình tĩnh . Đừng vì em mà lầm đường lạc lối, hai chúng khả năng .”