THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 180
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:35:39
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đừng là một trăm tệ, chừng hai mươi tệ còn tiêu hết đấy!
Món quà ... mà khó tặng quá trời?
“Hay là...” Trong bầu khí yên tĩnh đến lạ thường , Ngô Lục Lục chậm rãi giơ tay lên, nhỏ giọng đưa ý kiến: “Chúng siêu thị ?... Mấy món đồ ăn đông lạnh chắc vẫn còn nhiều á.”
Vả giá mắc hơn và cũng trọng lượng hơn! Ngô Thẩm Văn?
Ngô Thẩm Văn một nữa ném thằng em trai khó khăn lắm mới trở về nhà khỏi xe.
Mà lúc , Thẩm An đang dẫn Nghiêm Thanh đến gõ cửa văn phòng của Chu Phổ.
Sau khi đẩy cửa , với đang ở bên trong: “Thầy ơi, em mời sư bá tới ạ.”
Dứt lời, Thẩm An nép sang một bên nhường đường cho Nghiêm Thanh .
Còn bản thì ở cạnh cửa từ bên ngoài đóng , đó canh giữ ở ngoài cửa.
“Sư .” Chu Phổ đang sắp xếp thứ gì đó, thấy Nghiêm Thanh thì vội vàng dậy, bước nhanh về phía ông , tiếp đó kéo tay ông đến bàn việc: “Anh xem !”
Giọng điệu của Chu Phổ hưng phấn.
… Không, một cách chính xác hơn là vui sướng tột độ.
Nghiêm Thanh hiếm khi thấy dáng vẻ của Chu Phổ, cho dù là đấu giá cỏ Vọng Bắc Đông, cũng thấy ông vui vẻ như bây giờ.
Vì thế Nghiêm Thanh để mặc cho Chu Phổ kéo về phía , nhịn thắc mắc hỏi: “Sư , rốt cuộc là chuyện gì mà cho vui vẻ thế?”
“Anh xem sẽ thôi.” Chu Phổ kéo ông đến bàn việc, kích động cầm lấy một tờ giấy ghi chú bên trong đó đưa cho ông : “Sư , xem đây là cái gì?!”
“Chẳng qua là...” Nghiêm Thanh nhận lấy, nửa câu thì dừng , khi thấy rõ sự khác biệt bên đó, ông chợt mở to mắt, vội vàng đầu về phía Chu Phổ.
Không thể tin hỏi: “Đây là... bổ sung chỉnh ư?!”
Tờ giấy ghi chú trong tay Nghiêm Thanh là tranh của một loại thảo d.ư.ợ.c mà ông cực kỳ quen thuộc, thoạt gì đặc biệt, nhưng nếu quan sát kỹ sẽ phát hiện bên trong đó bổ sung những tác dụng còn thiếu của thảo dược, thậm chí còn sửa chữa những sai của bản gốc.
Chu Phổ kích động gật đầu lia lịa, trong phút chốc nên lời.
Mà Nghiêm Thanh thì cố gắng kìm nén sự hưng phấn, cau mày hỏi: “Cậu chắc rằng những ghi chép đều chính xác ?”
“Chắc.” Chu Phổ gật đầu: “Sau khi lấy bản sửa chữa chỉnh , em và Tiểu An liên tục thử nghiệm suốt mấy ngày nay, đến khi chắc chắn mới dám chuyện với sư đấy.”
Dừng một chút, Chu Phổ kích động : “Sư , chừng... thầy của chúng sắp cứu !”
Nghiêm Thanh cũng nghĩ đến điều , mặt khỏi lộ vẻ xúc động.
dừng một chút, ông về phía Chu Phổ, hỏi: “Sư , cái cũng là do vị sửa giúp ? Nếu ông thể sửa , chừng... thể nhờ ông xem bệnh giúp thầy?”
Nghe xong những lời , sắc mặt của Chu Phổ trở nên kỳ lạ, khiến Nghiêm Thanh nhịn mà gọi một tiếng: “Sư ơi?”
Lúc Chu Phổ mới ấp úng : “Sư , thật ... gặp một .”
“Anh từng gặp ư?” Nghiêm Thanh nghiêm túc ngẫm nghĩ một lát, nhận gần đây hề gặp ông cụ nào đức cao vọng trọng, cốt cách hơn cả.
Ông khỏi tò mò: “Hình như thì ?” “Anh thật sự gặp .”
Chu Phổ đáp, dừng vài giây gợi ý cho ông : “Không dạo từng đến Luyện Khí Viện giáo viên coi thi và đ.á.n.h giá ?”
“Ừ.” Nghiêm Thanh gật đầu, cẩn thận suy nghĩ: “ hôm cũng thấy gương mặt xa lạ nào cả.”
Nói đến đây, ông sang Chu Phổ, “ây da” một tiếng : “Đừng úp úp mở mở nữa, mau lẹ .”
“Là Tô Tái Tái.”
Chu Phổ lập tức trả lời: “Sinh viên năm nhất của Luyện Khí Viện.”
“Cô bé cấp thấp đó ?” Nghiêm Thanh nhanh chóng nhớ mà Chu Phổ nhắc tới, dù thì cô cũng là một trong những nhân vật nổi tiếng của ngày hôm đó.
Sau khi đắn đo suy nghĩ, ông hỏi: “Ý của là... giúp chỉnh sửa chính là thầy của cô bé ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-180.html.]
Dừng một chút, đợi Chu Phổ trả lời, Nghiêm Thanh tự gật đầu: “Vậy cô bé đạt cấp thấp cũng là hợp tình hợp lý .”
“... Không .”
“Hả?” Nghiêm Thanh khó hiểu ông .
“Người em là thầy của con bé, mà là bản con bé cơ, sư ạ.” Chu Phổ dứt khoát liền một để rõ vấn đề.
“Sư , trò Tô Tái Tái chính là chỉnh sửa giúp em đấy.”
“...” Nghiêm Thanh chằm chằm Chu Phổ, ánh mắt khó hiểu lúc ban nãy, giờ đây trở nên chút ngơ ngác.
Như “Sư của lớn tuổi , rõ lắm, thể là ai ?!”
Cửa từ bên trong mở vang lên một tiếng “lạch cạch” , ở ngoài cửa, Thẩm An vốn đang giả vờ nghịch điện thoại nhưng thực tế là luôn cảnh giác xung quanh, thấy động tĩnh thì lập tức đầu , lúc bắt gặp thầy của đang từ trong phòng .
Trước khi đóng cửa, ông còn thò đầu bên trong thêm một câu: “Sư , cứ từ từ suy nghĩ , em hút điếu t.h.u.ố.c cái .”
Sau đó ông mới đóng cửa , đầu rời .
“Thầy ơi.” Thẩm An cất điện thoại , thẳng Chu Phổ, dừng một chút, về phía cánh cửa đóng , tiếp đó một nữa đưa mắt ông , thắc mắc hỏi: “Sư bá…?”
“Còn ở bên trong .” Chu Phổ hờ hững trả lời, dừng một chút, đầu hỏi học trò của : “Có t.h.u.ố.c lá ?”
“???!” Thầy ơi, thầy hút t.h.u.ố.c thật á?!
Thẩm An thoáng sửng sốt, khi tỉnh táo thì nhanh chóng gật đầu, lấy một điếu t.h.u.ố.c đưa cho ông .
“Ầy... Lâu lắm hút.” Chu Phổ châm lửa nhấp một ngụm với Thẩm An.
Lúc lời , ông còn ngượng ngùng .
Thẩm An vội vàng lắc đầu, tỏ vẻ thể hiểu: “Khi tâm trạng kích động thì lúc em cũng sẽ hút một điếu mà.”
Chu Phổ gật đầu, đang chuẩn đưa lên miệng hút tiếp thì cửa văn phòng nữa mở , Nghiêm Thanh ở cửa, về phía Thẩm An sang Chu Phổ.
“Sư ?!” Chu Phổ lúng túng, tuy năm nay ông hơn bốn mươi tuổi , nhưng ông Nghiêm Thanh thích khác hút thuốc.
Ngay khi Chu Phổ thẳng dậy, chuẩn dập điếu t.h.u.ố.c thì
——
——“Cho một điếu luôn.”
Nghiêm Thanh lời với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Hai thầy trò Chu Phổ: “(⊙o⊙)?!”
Chờ hút t.h.u.ố.c xong, hai sư bắt đầu bàn bạc chuyện chính: Đó là để chiêu mộ kho báu mang tên Tô Tái Tái về Luyện Đan Viện.
“Việc chúng thể mặt, tìm phó viện trưởng Tôn hoặc phó viện trưởng Vạn mới .”
Nghiêm Thanh , khi dừng một chút thì bổ sung thêm: “Đáng tiếc phó viện trưởng Vạn còn về nước.”
Cho nên ông chỉ thể tìm phó viện trưởng Tôn.
Nghĩ đến việc tìm ông , Nghiêm Thanh nhịn nhíu mày .
Lúc khi thầy của họ - phó viện trưởng Quách - vẫn còn mạnh khỏe, ông cũng hợp rơ với ông phó viện trưởng Tôn .
Thật với năng lực của Chu Phổ thì ông đủ tư cách trở thành giáo sư chính thức của Luyện Đan Viện từ lâu .
Lúc khi phó viện trưởng Quách còn xảy chuyện, ông từng lén bàn bạc với Nghiêm Thanh, bảo rằng tranh thủ giành lấy vị trí giáo sư chính thức Chu Phổ.
Ai ngờ qua bao lâu thầy của ông xảy chuyện, cuối cùng biến thành thực vật.
Mà phó viện trưởng Tôn thì liên tục đ.á.n.h trống lảng, kiên quyết ký tên văn bản cho phép Chu Phổ trở thành giáo sư chính thức.
Muốn trở thành giáo sư chính thức thì cần sự đồng ý của hai vị phó viện trưởng mới , bởi trong việc , dù phó viện trưởng Vạn thì cũng thể giúp gì.