THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 179
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:35:38
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy rằng lớp da mỏng manh, một cục nền nhà gớm ghiếc buồn nôn, nhưng Bạch Ngữ Dung chỉ cảm thấy thứ hữu dụng.
Sau khi đảo mắt, cô khom lưng nhặt nó lên, khi cất nó trong tủ quần áo thì mới phòng tắm để tắm rửa.
Nửa tiếng , Bạch Ngữ Dung tìm Tần Trác Thắng, mà tới thẳng phòng việc của phó viện trưởng Tôn gõ cửa.
"Học trò Ngữ Dung? Sao em đến đây?" Phó viện trưởng Tôn ngẩng đầu lên thấy Bạch Ngữ Dung thì khỏi sửng sốt trong chốc lát, nhưng ông cũng nhanh chóng bình tĩnh trở , khuôn mặt tươi từ ái.
"Phó viện trưởng Tôn." Bạch Ngữ Dung ông , nhếch cằm lên, vô cùng tự tin mà : "Em xin thầy cho em kiểm tra đ.á.n.h giá một nữa ạ."
"... Cái gì?" Phó viện trưởng Tôn nghi ngờ, trong phút chốc kịp hiểu ý của Bạch Ngữ Dung.
"Ý em là." Bạch Ngữ Dung đắc ý. "Em đột phá ."
"?!"
Cùng lúc đó, Ngô Lục Lục và Ngô Thẩm Văn đang ở băng ghế , về Huyền Học Viện cùng với Ngô Hạo và quản gia Ngô.
Đương nhiên, bốn bọn họ đến đây vì Tô Tái Tái.
Hay đúng hơn một chút... Thật bọn họ ý đồ ‘thọc gậy bánh xe’.
Có lẽ đối với học sinh của Huyền Học Viện mà thì chương trình Huyền Linh Sư là một chương trình mang tính thưởng thức hấp dẫn.
Thế nhưng đối với viện trưởng, các giáo sư thì cũng chỉ là chương trình giải trí bình thường của giới giải trí mà thôi.
Nếu là bởi vì cần điểm danh siêu thoại của "Bút Lông Và Nghiên Mực" và Đạo Trưởng Trong Núi, đừng tới hot search Weibo, ngay cả đăng kí tài khoản còn .
Dù nghiên cứu học thuật bận rộn như , gì còn thời gian để những chuyện nhàm chán như thế .
Cho nên Ngô Thẩm Văn cũng giống như những khác, trừ việc điểm danh mỗi ngày thì cũng chỉ bấm những để ý để xem một chút hời hợt thoát .
Cho tới cái gọi là hot search ...
Đừng là xem, hầu hết còn thứ ở chứ đừng đến bấm để xem.
Còn chương trình Huyền Linh Sư thì... Mấy năm , lúc nó mới nổi, cũng viện trưởng, giáo sư vì tò mò mà xem qua. khi phát hiện những khách mời cũng chỉ thì bỗng nhiên mất hứng thú.
Chuyện gặp ai thì cũng sẽ như , khiến họ thích thú về khách mời tâng bốc, cho là giỏi giang và nổi tiếng rốt cuộc là phương nào.
Rốt cuộc xem thấy là học sinh bình thường của chính hoặc học viện sát vách.
Thậm chí mệnh danh là “hắc mã” nổi tiếng cũng chỉ là một học sinh dự thính bình thường của Huyền Học Viện mà thôi.
Đoán chừng bất kỳ ai cũng chỉ hứng thú trong nhất thời, thậm chí còn cảm giác phi lý "chỉ thôi?!".
Thế nên mặc dù Tô Tái Tái lên mấy hot search của Weibo đó nhưng cũng viện trưởng và các giáo sư của Huyền Học Viện đến.
Dù thì đa bọn họ đều năm mươi tuổi, là bộ phận trung niên và già, thật chỉ vì "Bút Lông Và Nghiên Mực" và Đạo Trưởng Trong Núi sử dụng Weibo nên họ mới cô đăng ký theo mà thôi.
Tin tức chấn động của giới giải trí cũng liên quan gì với bọn họ đúng ?
Nếu đứa con nít quỷ đang náo loạn ở nhà mấy ngày , thì viện trường Ngô của Phù Lục Viện cũng sẽ cho rằng y như .
bây giờ, ông chỉ còn hối hận.
Sau khi cùng xem livestream Huyền Linh Sư với Ngô Lục Lục, Ngô Hạo thì cực kỳ hối hận.
"Sao em , gì chứ!" Ngô Thẩm Văn nhớ chuyện tự tay dâng một bảo bối như Tô Tái Tái cho Luyện Khí Viện, ông cảm thấy như sắp nghẹt thở và cần một bình oxy khẩn cấp.
Ngô Hạo cũng yên lặng gật đầu, theo chân ba mà chú út bằng ánh mắt trách cứ thông qua kính chiếu hậu.
À chuyện . . .
Ngô Lục Lục oan ức: "Em cả cũng bao lâu chứ..."
Chưa kịp dứt lời thì ánh mắt sắc lẹm của Ngô Thẩm Văn cho im bặt.
Ông sợ sệt, bám sát cửa xe.
... Mặc dù bây giờ tuổi của ông lớn nhưng ông vẫn cảm thấy chính là một đáng thương.
Mà Ngô Thẩm Văn vẫn còn hậm hực trong lòng, cực kỳ hối tiếc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-179.html.]
Ngô Lục Lục liếc mắt cả, lén lút chạm lá bùa trắng giấu trong lớp quần áo, dám lên tiếng.
… nếu cả ông luôn nghĩ mấy lá bùa trắng mà tiểu hữu đưa là giấy trắng vô tích sự thì... Đoán chừng sẽ nhảy dựng lên bóp cổ ông mất.
Nghĩ đến mà thấy sợ, nhất là đợi bình tĩnh một chút tìm lúc khác "khéo léo" với .
Ngô Lục Lục thầm nghĩ ở trong lòng, hạ quyết tâm.
" ." Ngô Thẩm Văn ảo não giờ đột nhiên hồn, khi vỗ đùi về phía Ngô Lục Lục: "Trời đất, chúng tìm Tiểu Tái, quên mang theo quà cáp ?"
Sau khi ngừng một chút mới vội vàng về phía con trai đang kế bên tài xế hỏi: "Tiểu Hạo, dạo mấy cô gái thích món gì thế? Bây giờ chúng ghé mua một ít ?"
Vừa mới hỏi xong, đợi Ngô Hạo trả lời, Ngô Thẩm Văn lập tức hồn"" một tiếng phất tay với Ngô Hạo: "Ngay cả bạn gái con còn chẳng đưa về nhà thì chắc chắn là , quên , hỏi con nữa."
"... ???" Ngô Hạo.
... Không , ba yêu dấu của con ơi, mặc dù con đưa bạn gái về nhà nhưng trong đội đội viên là nữ mà!
Cũng cho Ngô Hạo cơ hội giải thích, Ngô Thẩm Văn nữa về phía Ngô Lục Lục hỏi: "Em trai, em Tiểu Tái thích gì ?"
Thích gì?
Quả thật thì Ngô Lục Lục cũng rõ lắm.
ông cả oán trách dọc đường , bây giờ cũng dám thẳng là " ", nghiêm túc suy nghĩ cả một lúc lâu mới đầu về phía Ngô Thẩm Văn, ngập ngừng, khó khăn : "Em nghĩ..."
"Ừm?" Đừng là Ngô Thẩm Văn, ngay cả Ngô Hạo cũng đang mong đợi.
Là cái gì?!
"Bánh bao... ?" Giọng Ngô Lục Lục vẻ yếu ớt. "..." Em tin đá em xuống xe ngay bây giờ ?
Ngô Lục Lục thấy Ngô Thẩm Văn trừng , vội vã giải thích: "Thật đó! Trước đó lúc ở thành phố C, đầu tiên em gặp tiểu hữu thì tay cô đang cầm bánh bao, em mời cô ăn sáng thì cô vẫn chọn bánh bao.
Anh cả, nhớ ngày hôm qua coi, cô cũng cầm một túi bánh bao ?!"
Cho nên! Tổng hợp từ xuống thì chứng minh Tô Tái Tái thích ăn bánh bao nhất!
Oh! Điều đó thật lý!
Ngô Lục Lục xong thì cũng cảm thấy tin cậy, im lặng gật đầu để tăng độ tin tưởng cho .
"... Em chắc ?" Ngô Thẩm Văn cứ cảm thấy ở đó, phản bác nhưng cũng thấy hợp tình hợp lý, tìm chỗ sai nào nên đành hỏi nữa.
Giọng chút do dự.
“Chắc chắn trăm phần trăm luôn!” Ngô Lục Lục vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Anh , tin em !”
... Được thôi.
Mặc dù vô cùng kỳ quặc, nhưng... lẽ đây chính là phong cách riêng của tài chăng?
Sau khi Ngô Thẩm Văn tìm một lý do chính đáng để thuyết phục bản , ông đầu quản gia Ngô đang lái xe : “Này lão Ngô, giờ chúng đến quán ăn sáng ngon nhất ở đây , đó tới Huyền Học Viện tìm Tiểu Tái nha.”
“Được.” Quản gia Ngô gật đầu.
Thấy bậc cha chú xong, lúc Ngô Hạo mới về phía họ, ngập ngừng hỏi: “Vậy... chúng nên mua bao nhiêu cái bánh bao đây? Một trăm cái ?”
Mà cho dù mua một trăm cái thì cũng tới một trăm tệ !
Câu hỏi khiến ba còn trong xe đều im lặng như tờ. Gần cả buổi vẫn ai lên tiếng.
Hoá điều khó nhất khi tặng quà là món quà đắt hiếm cỡ nào, mà cái khó ở đây là thứ mà thích chỉ mặt ở khắp nơi mà còn siêu rẻ nữa.
“Với cả...” Ngô Hạo thấy đều giữ im lặng, tuy cũng nỡ nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Nếu đến quán ăn sáng thời điểm , cho dù bánh bao nữa thì cũng còn nhiều nhỉ?”