THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 176

Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:35:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám ác quỷ trong phòng học lập tức sợ đến độ vội chen bay ngược trong, sợ rằng chỉ cần bất cẩn chạy khỏi chỗ là sẽ đám lệ quỷ canh giữ bên ngoài c.ắ.n nuốt ngay.

[?! Không đúng, rốt cuộc bên ngoài cái gì thế?!] [Chẳng , nhưng cảm giác vẻ kh*ng b*.] [Sợ quá mất!]

Đại Khôn Hào cũng dọa sợ c.h.ế.t khiếp, cố gắng giấu tấm lưng của Tô Tái Tái, trợn mắt chằm chằm cửa phòng học, run rẩy : “Bên… bên ngoài hình như thứ gì lợi hại lắm.”

“À, việc gì.” Giọng Tô Tái Tái lạnh nhạt: "Kí.ch thích nha!"

“???” Không cô hai , rốt cuộc cô dùng câu tổn thương bao nhiêu hả?

Đại Khôn Hào bản vả mặt sưng phồng, đầu , trừng mắt Tô Tái Tái.

cái gì cũng thể .

lúc , giống như đang hưởng ứng lời của Tô Tái Tái, những thứ canh giữ ngoài đang nhàn nhã rạp mặt đất, lỗ mũi phun khí phì phò, khiến lớp bụi bặm ở cửa phòng thổi tung lên, đồng thời cũng khiến những con ác quỷ phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

Những thứ đó vây Tô Tái Tái trong phòng học nhưng dám , cũng chẳng dám lui.

“Được , đừng lo lắng, còn ở đây mà. Cậu qua đó dùng bánh bao ngọt đập c.h.ế.t bọn nó .” Tô Tái Tái đẩy Đại Khôn Hào đang tránh lưng .

“..” Cô hai ơi, cô còn vả mặt thêm bao nhiêu nữa hả!

Đại Khôn Hào đẩy phía , vẻ mặt tội nghiệp, đầu Tô Tái Tái ở lưng, dáng vẻ ôm bánh bao ngọt của khiến nhịn nghĩ tới câu hát “Trong tay ôm bánh ngô, trong lòng đầy nước mắt”, phù hợp với cảnh bây giờ của ấm .

“Ai da, đùa thôi mà.” Tô Tái Tái hì hì, rốt cuộc cũng tìm chút lương tâm: “Cậu chia những thứ cho bọn nó là .”

Cô dừng một chút thêm: “Yên tâm, vấn đề gì .”

“Chia, chia cho bọn nó, bọn nó sẽ ?” Bây giờ Đại Khôn Hào đúng là một nhóc đáng thương, nhưng Tô Tái Tái chỉ phất phất tay thúc giục .

“Nhanh lên!”

... Được .

Đại Khôn Hào còn cách nào khác, chỉ thể theo.

Cậu cố gắng nhanh chóng xé nhỏ bánh bao ngọt , hai tay giơ bánh lên, tung về phía đám ác quỷ, một giây lập tức chạy về chỗ cô.

Cậu đang trốn lưng Tô Tái Tái thì cô dùng một tay túm chặt lấy, túm đằng .

“??” Cô hai , cô gì thế?

Đại Khôn Hào cam chịu dám lời nào, giống như gà con tùy ý để Tô Tái Tái xách cổ , còn yên tĩnh và lời nữa.

Thấy thế, Đại Vi và đám cư dân mạng liên tục tấm tắc bảo lạ.

Chẳng lẽ, đây chính là “Ác ma sẽ ác ma trị” trong truyền thuyết ?

[Không , cảm thấy... Nói chừng ấm nhà giàu sẽ con đường chính đạo đấy?]

[Thật cũng cảm thấy như ...]

Bão bình luận cũng phụ họa tới tấp, đến Đại Vi cũng yên lặng gật đầu tán thành.

chị của tiểu Hào, lúc cảm thấy vô cùng vui mừng.

mà... Cũng nhịn nhỏ vài giọt nước mắt chua xót.

Nhìn sơ qua mà thì Tô Tái Tái chỉnh quá t.h.ả.m !

Đại Vi Đại Khôn Hào nhỏ bé, yếu ớt, sức lực nào trong màn ảnh đầy thương hại.

Em họ ! Kiên trì nha!

Đại Khôn Hào chẳng thể nào Đại Vi đang động viên , đang Tô Tái Tái xách tới mặt đám ác quỷ, mặt tràn ngập sợ hãi.

Tình hình bây giờ là thế nào đấy?

Chẳng lẽ cô thật sự ném cho bọn nó ăn ? Không , siêu đỉnh ơi! Cậu sai !

“Lại đây, nhớ rõ ràng gương mặt cho .” Tô Tái Tái tủm tỉm xông tới chỗ đám ác quỷ.

Gào!

Đám ác quỷ hoảng sợ trao đổi ánh mắt với , rõ rốt cuộc gì.

Cùng chung một nỗi nghi hoặc, chỉ đám cư dân mạng mà còn cả Đại Khôn Hào nữa.

đợi hèn mọn đặt câu hỏi, Tô Tái Tái , giải đáp thắc mắc trong lòng .

“Cậu Đại là khách hàng của , chơi cái gì đó kíc.h thích.” Tô Tái Tái tủm tỉm .

Khi vẻ mặt đờ đẫn của Đại Khôn Hào dần dần mất linh hồn, cô với đám ác quỷ: “Cho nên, lúc nãy bọn mày ăn bánh bao ngọt của đến no bụng , cứ coi đó như tiền công. Chuyện tiếp theo... Biết chứ?”

Đám ác quỷ , yên lặng gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-176.html.]

“Tốt lắm!” Tô Tái Tái hài lòng gật đầu, qua Đại Khôn Hào, còn : “Cậu , sai đúng ? Chỉ cần theo , nhất định thể cho kí.ch thích.”

“... Bây giờ hối hận còn kịp ?" Đại Khôn Hào yếu ớt , cuộc sống còn gì luyến tiếc nữa .

“Sao mà chứ!” Tô Tái Tái nhíu mày: “Cậu Đại của chúng từ nhỏ tới lớn từng sợ là gì mà! Cố lên! Cậu thể!”

Tô Tái Tái nắm c.h.ặ.t t.a.y Đại Khôn Hào, động viên .

Một lúc , cô bổ sung thêm: “Hơn nữa, tổ chương trình trả tiền công cho cao như thế, thể hiện một chút mới .”

“...” Đại Khôn Hào.

[...] Đám bình luận.

Tô Tái Tái về phía máy , tủm tỉm: “Để giới thiệu về bản một chút. Chào , là một công.”

“Sau nếu ai tìm kí.ch thích thì đều thể tới tìm . Cam đoan phục vụ chu đáo, khiến khách hàng hài lòng, chơi vui vẻ thỏa thích.”

, còn nghiêng , để cư dân mạng thấy đám ác quỷ lưng cô.

Đám cư dân mạng xong, cùng dời ánh mắt lên vẻ mặt “Linh hồn còn ở đây” của Đại Khôn Hào, bọn họ giật cả , đó nháo nhào cảm ơn.

[Không , . Cảm ơn ý của siêu đỉnh.] Cái chơi lớn quá !

Đây rõ ràng là chơi tới c.h.ế.t luôn mà!

Nghĩ thế, ánh mắt đám cư dân mạng Đại Khôn Hào đều đầy vẻ thương hại.

Anh Hào... Cố lên. Đại Khôn Hào?

Đại Khôn Hào: ... Cười sống sót :)

...

Sau đó ?

Sau đó dám cư dân mạng chỉ thể trợn mắt há mồm thưởng thức trọn vẹn hai mươi phút cảnh Đại Khôn Hào ác quỷ đuổi theo, thả , đuổi theo màn hình.

Cuối cùng, khi Đại Khôn Hào nữa đám ác quỷ ấn xuống đất, Đại trực tiếp co quắp ở đó, bất động.

“... Tao mệt , chạy nữa. Bọn mày thế nào thì thế đó !”

Hủy diệt .

[Không , bây giờ bọn đang là quỷ công cho đại ca, lúc nãy cũng thu “tiền công” , việc thật !

Cậu đừng ảnh hưởng tới công việc của bọn , nhanh dậy, chạy !]

Đám ác quỷ hung dữ chọc chọc Đại Khôn Hào đang đất như một con cá ướp muối.

“...Tới !” Đại Khôn Hào thành thật : “Nhanh chóng cho một nhát !”

???

Cái thế?

Đám ác quỷ cảm thấy Đại Khôn Hào hề tôn trọng công việc của bọn nó chút nào.

Tức giận!

Còn đám cư dân mạng thì sắp điên luôn .

Đại khái là bầu khí vui sướng chệch hướng quá xa với chủ đề của Huyền Linh Sư .

Lúc , Tô Tái Tái vẫn luôn ở đằng chậm rãi tới, cúi đầu Đại Khôn Hào đang bẹp một chỗ, sống c.h.ế.t cũng chịu động đậy.

Chân cô đá nhẹ bắp chân và bụng của , lúc mới gật gật đầu.

Sau đó, cô xổm xuống bên cạnh hai tay ôm lấy má, tủm tỉm hỏi: “Sau lời ?”

“...” Đại Khôn Hào rưng rưng nước mắt, yên lặng gật đầu.

“Không kiêu ngạo như nữa, còn lời chị nữa, chứ?”

Cậu gật đầu... Ủa???

Đại Khôn Hào gật đầu một nửa thì “Hả” một tiếng, bật dậy, mở to mắt Tô Tái Tái. Rốt cuộc cũng nhớ trông cô khá quen mắt.

“Cô... Cô là???”

. Đàn chị Đại đối xử với .” Tô Tái Tái tiếp tục ôm mặt, tủm tỉm : “Cho nên chăm sóc em trai chị một chút cũng là chuyện nên mà.”

 

 

Loading...