THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 174
Cập nhật lúc: 2025-12-24 02:33:22
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Hình như… cái bóng đen đúng ?]
[Á á á, gì ! Có bóng đen bóng đỏ gì ! Mấy nhầm thì !]
[ dám ! tắt màn hình đây, xíu về xem , qua đoạn các em nhớ báo cho nhé!]
Trong lúc các bình luận thi “thét chói tai”, một cư dân mạng nhát gan còn đòi tắt màn hình thì đột nhiên…
[Không ! Có bóng đen thiệt kìa! Mấy ba mấy má kỹ ! Có đang ở chỗ đó chằm chằm ấm nhà giàu á!]
Đó… thật sự là ?
Khi các cư dân mạng thầm nghĩ như thế, ngờ màn ảnh chậm rãi tiến về phía đó.
Kế tiếp…
Cư dân mạng lập tức thấy rõ, thứ đang ló từ khúc cua là một bên đầu, trong hốc mắt một con mắt trắng dã với đồng t.ử chỉ nhỏ bằng đầu kim đang ngừng chuyển động.
Thấy màn ảnh sát gần, nó đột nhiên dừng , đó trừng mắt về phía màn ảnh!
Cư dân mạng sợ tới mức xuýt xoa một tiếng, đồng loạt ngửa về phía , họ nới rộng cách với màn hình, giống như chỉ cần thế là thể tránh thoát khỏi con quỷ .
Răng rắc.
Người nọ… Không đúng, con quỷ nọ nghiêng đầu, ló đầu khỏi chỗ ngoặt chằm chằm Đại Khôn Hào, theo động tác của nó, bắt đầu trợn to mắt như Đại Khôn Hào ban nãy.
Bởi vì cái đầu quỷ đang gác hẳn vai, chỉ còn một chút thịt dính giúp cái đầu rớt hẳn mà thôi!
[Mau chạy !!!]
Bình luận mới xuất hiện, A Quần đang phim nãy giờ cuối cùng cũng nhịn nữa, vội túm Đại Khôn Hào - c.h.ế.t sững - đó chạy thục mạng.
Con quỷ nhào , ban đầu nó dùng hai chân chạy, đó chậm rãi khom lưng, chuyển sang dùng hai tay hai chân chạy như động vật.
Không chỉ phía mà khu vực thang lầu cũng truyền tới tiếng chạy vội, kết hợp với tiếng tru tréo như ma quỷ, hai âm thanh khiến trái tim của cũng cuốn theo đó, mỗi khi âm thanh vang lên thì trái tim họ cũng vọt ngoài cổ họng, chờ dứt thì rơi tõm xuống.
Ban đầu Đại Khôn Hào còn cần nhờ A Quần kéo , đến khi hồn thì thể tự chạy , chạy rống to hỏi A Quần: "Tô Tái Tái ?! Tô Tái Tái ?!”
A Quần đang khiêng máy gì thời gian để ý tới , chỉ cắm đầu chạy về phía .
Trên đường cả hai còn thường xuyên cúi đầu né tránh những thứ đang nhào về phía từ bên cầu thang.
Mới đầu Đại Khôn Hào còn sức lực la hét t.h.ả.m thiết, nhưng chờ đến khi khổ sở né Đông né Tây để tránh những mối nguy ngừng ập tới thì còn sức mà kêu nữa, chỉ thể ngậm miệng để tiết kiệm sức lực chạy theo A Quần.
khi chạy đến lầu bốn, cả hai cản ở giữa hành lang, Đại Khôn Hào về phía và phía , đó chăm chú con ác quỷ đang chậm rãi bò từ lan can của hành lang, nó xổm ở đó rít lên một tiếng khiến chân mềm nhũn vì sợ.
“Giờ… giờ chúng gì đây?” Cậu chung quanh, bởi vì nên chỉ thể dựa gần A Quần, run giọng hỏi .
Lúc Đại Khôn Hào còn vẻ kiêu ngạo như nữa, đang sợ tới mức sắp bật đây !
còn hết câu thì biến cố đột nhiên xảy !
Đám ác quỷ đang bao vây hai đột nhiên há cái mồm đầy răng nanh sắc bén nhào tới.
Đại Khôn Hào sợ tới mức thể kêu tiếng, lúc cho rằng c.h.ế.t chắc thì đột nhiên A Quần kéo tay một cái đẩy trong một căn phòng học.
Đại Khôn Hào đẩy ngã xuống đất, còn kịp lên thì trơ mắt A Quần còn kịp trong phòng học thì một con ác quỷ nhào lên c.ắ.n lấy cánh tay kéo giật một cái.
Mà những con ác quỷ khác cũng nhanh chóng nhào tới, trong nháy mắt, A Quần lập tức đám ác quỷ che ở .
Một cánh tay còn đang vươn , dường như nắm lấy cái gì đó, hoặc là đang với Đại Khôn Hào rằng còn c.h.ế.t.
mà giây tiếp theo nó một con ác quỷ nhảy xẹt qua c.ắ.n đứt, đó nó chồm hổm ở một chổ mà nhai rôm rốp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-174.html.]
Vừa nhai chằm chằm Đại Khôn Hào còn đang ở đất với đôi mắt chỉ tròng trắng, nước bọt tanh hôi ngừng nhiễu xuống đất, dường như đang rằng: “Kẻ tiếp theo chính là mày đó.”
“A A…” Đại Khôn Hào trợn to mắt, thấy nửa cái ngón tay của A Quần rớt ở đất, nước mắt ào ào tuôn .
Cậu bây giờ một chút sức nào để bò dậy, chỉ thể run rẩy ngừng dùng chân đẩy lùi bản về phía .
Tiếng nhai nuốt dần dần biến mất, đó đám ác quỷ đang tụ tập ở cửa phòng học một nữa ngẩng đầu lên về phía Đại Khôn Hào đang dựa lưng ở trong góc phòng.
Chúng nó gầm gừ, đó từ từ chen bên trong phòng.
Còn vài con ác quỷ khá vội, nó tông nát cửa sổ để nhảy trong, ở bàn, lắc để vẩy rơi đống thủy tinh bể .
Sau đó đầu về phía Đại Khôn Hào. “Đừng, đừng tới đây. Tụi mày đừng tới đây.”
Đại Khôn Hào lóc kêu to, nước mắt nước mũi chảy đầy cả mặt, đó, lấy can đảm ở mà cố gắng dậy, chộp lấy cái ghế bên cạnh vung vẩy lung tung loạn xạ ở mặt.
Hành động bất ngờ nên khiến cho đám ác quỷ lùi về một chút.
đám ác quỷ nhanh chóng phát hiện Đại Khôn Hào bây giờ chỉ là một cái thùng rỗng kêu to mà thôi, chúng nó lập tức hướng về phía mà gào thét.
Hai tay chống xuống đất, lưng cúi gằm xuống, tạo động tác chuẩn tấn công.
Chẳng lẽ… c.h.ế.t ở đây thật ?
Đại Khôn Hào sợ tới mức run rẩy , một nỗi hận trong lòng đột nhiên biến thành sự can đảm, hét lớn một tiếng đó nâng cao cái ghế đập mạnh xuống chỗ đám ác quỷ, khiến cho chúng nó sợ tới mức lùi về mấy bước.
Lúc Đại Khôn Hào nhanh chóng bước một chân ngoài cửa sổ ở lưng.
Đại Khôn Hào hung dữ trừng mắt đám ác quỷ, nghiến răng nghiến lợi : “Ông đây thà nhảy từ xuống chứ để tụi mày ăn thịt tao.”
Sau đó Đại Khôn Hào về phía A Quần lúc nãy, nước mắt nhịn mà tuôn rơi.
Cậu dùng tay quẹt nước mắt : “Người em , sẽ biến thành quỷ để báo thù cho .”
Đại Khôn Hào xong câu đó thì đám ác quỷ đồng loạt há to mồm nhào tới phía .
Cậu nhắm mắt chuẩn nhảy ngoài cửa sổ. Một cánh tay trắng nõn xinh thò .
Nếu như kỹ thì sẽ thấy đầu ngón tay và lòng bàn tay một vết chai mỏng, chứa đầy sức mạnh.
Mà cánh tay mảnh khảnh thể nắm lấy cổ áo của Đại Khôn Hào và kéo trong phòng học.
Đại Khôn Hào kéo ngã xuống đất nữa, đang chóng mặt suy nghĩ ‘ c.h.ế.t ?’ thì tiếng khẽ từ mặt.
“Quào… Cậu k.ích thích tới mức nhảy lầu thì nha, thưa khách hàng.”
… Hả?
Đại Khôn Hào ngơ ngác ngẩng đầu lên mặt .
Một ấm con nhà giàu vốn kiêu căng hống hách hiện đang ngã ở mặt đất, nước mắt nước mũi tèm nhem mặt, về phía Tô Tái Tái đang chồm hổm khung cửa sổ, chế giễu ăn bánh bao ngọt.
Mà A Quần thì đang ở bên cạnh, khiêng máy phim thẳng mặt Đại Khôn Hào.
Thấy Đại Khôn Hào về phía , A Quần còn nghiêng đầu qua một bên máy phim. Cảm động cho một ngón tay cái.
Dường như : “Quả là em . Có điều cần báo thù cho , tại vì vẫn còn sống nè.”
“Đây… đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ?” mặt Đại Khôn Hào khờ luôn, sự kí.ch thích liên tục với tần suất cao khiến cho đầu óc của bây giờ đơ luôn, hiểu gì xảy .