THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 163

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:30:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bàn tay cầm tờ đơn xin siết chặt, đó nhanh chóng thả lỏng, cô vẻ như thường xoay sang bạn : "Đi theo khác thì nào? Cô cũng chỉ thể trố mắt mà thôi, bởi vì cô quyền sử dụng chúng, đúng chứ?”

Mễ Nhã hỏi một cách bình tĩnh, nhưng ánh mắt về phía bạn thì lạnh như băng.

Người bạn sửng sốt, đó lập tức lấy lòng với cô : "Đương nhiên , cô tư cách đó.”

Câu với chất giọng khinh thường khiến ánh mắt của Mễ Nhã dịu phần nào, cô bình tĩnh mở miệng: " định nộp đơn xin, cùng ?”

Người nọ vui mừng khôn xiết, liên tục gật đầu đó vội vàng theo Mễ Nhã, ngừng huyên thuyên: "Mễ Nhã nè, chờ hai ngày khi kho rèn thì thể cho … cho cùng , mở mang tầm mắt một chút mà?”

Người dừng một chút đó hâm mộ : "Đến bây giờ mà vẫn kẹt ở hạng “ cấp”, xem cũng cơ hội lên cấp , nhưng nếu theo Mễ Nhã trải nghiệm nhiều hơn thì sẽ uổng công học trong Huyền Học Viện.”

Mễ Nhã xong thì liếc nọ một cái, đó ung dung bảo: "Cậu đừng tự coi nhẹ như , chúng mới năm tư thôi mà, chừng thể đột phá trong năm nay thì ?”

Người bạn cùng khổ: " năng lực của tới mà, cho nên dám mơ mộng hão huyền như .”

“Thôi .” Mễ Nhã xong thì nhẹ nhàng gật đầu, đó liếc nọ một cái: "Đến lúc đó cứ theo kho rèn.”

Người bạn cùng vui như mở cờ trong bụng, liên tục cảm ơn Mễ Nhã, như thể đây là ơn huệ to lớn lắm , hành động khiến Mễ Nhã nhịn lộ ý .

Mà ba Tô Tái Tái trong từ thì gì về sự kiện bé nhỏ .

Khúc Nhiên và Đại Vi mới trong thì lập tức trợn tròn hai mắt, miệng ngừng phát tiếng trầm trồ, thoạt khác gì Hai Lúa mới lên thành phố cả.

Mà Tô Tái Tái thì… uể oải theo phía , cô trái một hồi, cuối cùng quyết định một chiếc ghế ở gần đó, ăn vặt nghỉ ngơi.

Không ngờ trong kho rèn mà còn chuẩn sẵn đồ ăn nữa chứ, Tô Tái Tái chi là lòng với chuyện .

Đại Vi đang châu đầu ghé tai thảo luận hăng say với Khúc Nhiên, đầu thì phát hiện Tô Tái Tái đang… chăm chú ăn gì đó ở bên ???

cạn lời bảo: "Tiểu Tái , nơi nhiều thứ như thế em xem mà cắm đầu ăn ?!”

Thứ ?

cơ?

Tô Tái Tái dừng tay, đó đầu về phía Đại Vi, cô chớp mắt một cách vô tội, tiếp theo cầm bánh lên ăn : "Dù em cũng thể đây xem bất kỳ lúc nào mà, cần gấp gáp gì.”

Hơn nữa dù gom hết đống đồ ở đây thì nhiều khi giá trị của chúng còn bằng chậu cây ban công của cô - thứ gửi từ núi xuống - nữa kìa.

Tóm cái gì ? “...”

Có lẽ là vẻ mặt tự tin của Tô Tái Tá quá đáng đ.á.n.h đòn cho nên Đại Vi xong thì tức giận đến mức chỉ xoay rời luôn.

mà… nghĩ thì Tô Tái Tái đúng mà.

Thế nên Đại Vi đầu Khúc Nhiên, tay thì chỉ Tô Tái Tái mà với cô : “Khúc Nhiên, xem con bé gì kìa.”

Đàn em tự tin quá, dám nhận quen luôn á.

Khúc Nhiên thế thì cũng thèm Đại Vi một cái mà tiếp tục sách, vẫy tay tỏ vẻ chẳng cả: “Không , cứ để cho đàn em cho hết.”

thì giờ Khúc Nhiên cũng chẳng gì, trong mắt cô bây giờ chỉ những thứ thôi.

Có điều… lấy trình độ bây giờ của Khúc Nhiên thì dù sở hữu những tài liệu thì cũng chỉ lãng phí mà thôi.

Cho nên bây giờ cơ hội thì cho đỡ nghiện.

Hy vọng chờ tới khi lên năm bốn thì tư cách kho rèn cấp B .

Đại Vi cũng chỉ đùa một tí thôi, thấy Khúc Nhiên đang bận sách thì cũng quấy rầy cô nữa mà tìm xem ở đây còn gì hơn .

Mãi tới khi Đại Vi cảm thấy bụng đói sôi ào ào thì mới nhớ tới còn ăn sáng, cô nhanh chóng chạy tới chỗ Tô Tái Tái.

Vừa định ăn chút gì đó thì thấy cô mới chỉnh cái mũ trùm áo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-163.html.]

Mà khay đựng bánh thì … trống .

“Hả?” Tô Tái Tái hổ ánh mắt ai oán của Đại Vi: “Miếng bánh cuối cùng cũng còn .”

, còn.

Người giấy nhỏ xếp bằng ở trong mũ, hai má phồng lên, nhai gật đầu.

Cuối cùng thì Tô Tái Tái hứa là sẽ mời hai họ một bữa ăn khi khỏi đây thì Đại Vi mới vui vẻ trở .

tâm trạng vui vẻ của Khúc Nhiên bay mất khi đụng trúng Mễ Nhã ở nhà vệ sinh.

“Ồ? Cuối cùng cũng chịu khỏi kho rèn đấy ?” Mễ Nhã đang rửa tay, ngước mắt lên thì thấy Khúc Nhiên thông qua gương trong nhà vệ sinh.

cụp mắt xuống, hờ hững : “Sao hả? Kho rèn cấp B ngon đấy chứ hả?”

Khúc Nhiên mím môi, hề đáp lời nào mà xoay rời .

câu tiếp theo của Mễ Nhã cho bước chân dừng .

“Chỉ mới là cấp thấp mà thôi, là cô nghĩ cô giống bà nên cô thể giống như bà ngày xưa?”

Mễ Nhã xong thì vẫy vẫy nước tay, đó mới rút giấy, lau tay Khúc Nhiên.

hừ một tiếng : “Lúc cô ỷ rằng là cấp thấp là ngon, nên mới gả cho đồ vô dụng là ba cô. Kết quả thì chứ?”

Khúc Nhiên xoay , trừng mắt Mễ Nhã nghiến răng : “ cho phép cô ba như thế.”

cứ đấy thì nào?” Mễ Nhã nghiêng đầu Khúc Nhiên, tỏ vẻ thèm quan tâm nhún nhún vai: “Cô dám đ.á.n.h ?”

Khúc Nhiên siết chặt lấy nắm tay.

Mễ Nhã thấy thế thì cũng sợ mà lạnh lùng : “Cô dám động một cái thì hãy chờ nhặt xác cô ở bãi rác .”

Câu của cô khiến cho Khúc Nhiên run rẩy cả , nắm tay vốn đang nắm chặt cũng dần dần thả lỏng .

cúi gầm đầu xuống đất.

Mễ Nhã thích bộ dáng bây giờ của Khúc Nhiên, cô kề tới sát gần mặt Khúc Nhiên, đó đưa tay lên vỗ nhẹ lên mặt cô : “Vậy mới ngoan chứ hả, em họ.”

Mễ Nhã vỗ mặt của Khúc Nhiên dù đau nhưng khiến còn cảm thấy nhục nhã hơn là tát mặt.

Khúc Nhiên nghĩ tới của thì cũng chỉ thể cúi đầu.

Mãi cho tới khi Mễ Nhã lòng thì cô mới dừng .

“Được , hai ngày nữa thì hãy về nhà lớn.” Mễ Nhã Khúc Nhiên : “Mang theo cái con về, sẵn tiện rõ cặn kẽ rèn như thế nào để tạo nó, cho cẩn thận tỉ mỉ đấy nhé.”

“?!” Khúc Nhiên đột nhiên ngẩng đầu về phía Mễ Nhã, cô trừng mắt một hồi lâu, đó mới tiu nghỉu : “Nguyên nhân rèn Diện Diện thành công đặc biệt...”

Mễ Nhã nhíu mày cắt ngang lời cô : “Bảo cô thì cô cứ , nhảm nhiều thế gì.”

dừng một chút, đó đ.á.n.h giá Khúc Nhiên từ xuống một cách đầy khinh thường: “Cô tưởng trong kho rèn của nhà họ Mễ chúng mấy món tài liệu mà cô dùng chắc?”

Khúc Nhiên đang mở miệng gì đó thì đột nhiên một khác cướp lời: “Đàn chị ơi.”

Khúc Nhiên sửng sốt, cô và Mễ Nhã cùng đầu về phía cửa, phát hiện Tô Tái Tái và Đại Vi ở đó từ bao giờ.

Khác với sự bình tĩnh của Tô Tái Tái, Đại Vi mím môi, cô trừng mắt Mễ Nhã với ánh mắt cực kỳ khó chịu.

“Đàn em đó ?”

 

 

Loading...