THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 156

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:29:53
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứa bé quỷ dọa sợ tới mức khẽ nức nở, nhưng ngay giây im bặt, vội lấy tay che miệng tiếp, còn ngừng gật đầu.

Hu hu hu, dữ quá chừng.

Lúc , giấy nhỏ mới hài lòng gật đầu, nhảy về mũ trùm.

“Vầy mới ngoan chứ.” Tô Tái Tái cũng gật gù tỏ ý hài lòng, đó đặt đứa bé quỷ xuống đất.

Về phần Ngô Lục Lục và Bách Trúc, khi thấy cảnh tượng hài hước do giấy nhỏ đột ngột xuất hiện tạo thành, dù vẫn hồn hẳn, nhưng cảm giác sợ hãi tan biến.

Còn A Quần thì liệt xuống đất, mắt to trừng mắt nhỏ với đứa bé quỷ.

Lát , Ngô Lục Lục gần, khom lưng tính đỡ A Quần dậy, lúc , mới đầu, nhưng thấy con quỷ bên cạnh thì sợ đến độ giận , ngã đất nữa.

Thấy , Tô Tái Tái với Ngô Lục Lục: “Tạm thời cứ để đất , lẽ trong thời gian ngắn sẽ dậy nổi .”

Ngô Lục Lục gật đầu, hết sang đứa bé quỷ cũng đang đất, xoay ngó con quỷ đần độn đằng , xong xuôi mới sung sướng sờ tờ giấy trắng .

… Không đúng! Đây giấy trắng, đây là lá bùa quý giá mà tiểu hữu cho ông !

Lúc Ngô Lục Lục đó là gì, nhưng ban nãy, khi ông suýt nữa lệ quỷ đằng tấn công, lá bùa trắng lao , hóa thành một hình nhân nhỏ, phi vung kiếm gỗ đào, đ.á.n.h lệ quỷ tan tác, ông lập tức nhận đó chính là bảo bối.

Ha ha.

Ha ha ha.

Ha ha ha ha.

Không cái chống thấm nước nhỉ, nếu như chống thấm nước thì lúc tắm cũng đeo luôn mới .

Ngô Lục Lục nghĩ sờ sờ lên lá bùa mà ông nhận .

Sau một lúc ông mới về phía Tô Tái Tái hỏi: “Tiểu hữu, hai thứ chúng xử lý như thế nào đây?”

Ngô Lục Lục chỉ về đứa bé quỷ và lệ quỷ ở đằng .

“Ông giữ ?” Tô Tái Tái nhớ tới tiếng thét đinh tai nhức óc của đứa bé quỷ thì cũng nhịn mà dùng tay ngoáy ngoáy lỗ tai.

Đứa bé quỷ thì quậy quá, nếu giữ nó ở bên thì chỉ sợ nó quậy banh nhà mất.

Còn về phần lệ quỷ đang ở đằng Ngô Lục Lục thì…

Tô Tái Tái liếc lệ quỷ ở đằng Ngô Lục Lục một cái.

Chỉ một ánh mắt thôi nhưng ba Ngô Lục Lục nhận lệ quỷ lập tức dọa sợ run rẩy lẩy bẩy.

Một con lệ quỷ thế mà sợ Tô Tái Tái đến ?

Bách Trúc ngạc nhiên, nhịn đầu Tô Tái Tái.

Dường như xem thử rốt cuộc cô điểm gì mà khiến cho lệ quỷ sợ đến mức như .

mà ở đây quá tối cho nên Bách Trúc thể thấy rõ gì.

lệ quỷ thì khác, lệ quỷ nó thấy đó.

Nó thấy , ở đằng lưng Tô Tái Tái mười hai con lệ quỷ vạn ác.

Chỉ cần một con trong đó, cho dù là con yếu nhất cũng thể xé nát mười con lệ quỷ như nó nhai nuốt, chứ đừng là bây giờ tới mười hai con.

Mà một đám kh*ng b* như thế lúc ngoan ngoãn ở đó, cam chịu để cho Tô Tái Tái cầm đầu.

Thế nên lúc Tô Tái Tái nó thì nó mới run như cầy sấy đến .

Bây giờ Tô Tái Tái hỏi ý kiến bên cạnh về việc giữ nó , lệ quỷ hề nghĩ ngợi mà lập tức quỳ xuống, dập đầu xuống đất kêu ‘bốp bốp bốp’.

Ngô Lục Lục giữ nó.

Ngô Lục Lục thấy thế thì ngạc nhiên tới mức quên cả chớp mắt. Ơ…

Mình lợi hại tới mức khiến cho lệ quỷ gặp thì sợ tới mức quỳ xuống lạy luôn hả.

Ngô Lục Lục nhanh chóng tỉnh táo từ trong sự ảo tưởng tự sướng của , ông đằng hắng một tiếng, cũng quên kéo khóe miệng về để nó kéo cong rõ quá.

“Nó là …?” Ngô Lục Lục dám xác định nên đầu Tô Tái Tái hỏi.

“À, nó ký kết khế ước với ông, quỷ theo hầu ông đó mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-156.html.]

Tô Tái Tái liếc con lệ quỷ một cái gật đầu : “Con lệ quỷ trông lanh đấy, cũng tạm .”

Tạm… tạm ?

Bách Trúc rõ, nhưng Ngô Lục Lục thì rõ.

Con lệ quỷ mà Tô Tái Tái là “cũng tạm , tiêu diệt nó thì ít nhất cần đến hơn một nửa của Huyền Học Viện mới .

Thế mà nó

Vẫn chỉ là “cũng tạm ” mà thôi ?

Hơn nữa giọng của Tô Tái Tái cũng khá miễn cưỡng, nghĩa là trong lòng cô cảm thấy con lệ quỷ còn xứng với chữ ‘tạm .

Rốt cuộc tiểu hữu của ông lợi hại tới mức nào chứ?

Ngô Lục Lục khiếp sợ tới mức choáng váng mà đôi mắt vòng vòng luôn.

Có điều, mấy giây thì ông lập tức chú ý về phía con lệ quỷ, ông xoa xoa tay với Tô Tái Tái: “Hì hì hì, tiểu hữu, cô xem…”

Khế ước với quỷ là cái gì? Làm để biến nó thành quỷ theo hầu? Ngô Lục Lục cả.

Tô Tái Tái hiểu ý của Ngô Lục Lục, cô gật đầu chỉ về phía đứa bé quỷ đang đất và : “Giúp ông cũng thôi, thế còn con quỷ thì ? Lấy luôn chứ hả?”

“Hả?” Ngô Lục Lục giật , ông chút khó tin hỏi : “Ý của cô là…”

“Mua một tặng một, cái ông cũng cầm về thôi.”

Tô Tái Tái dừng một chút tiếp: “Ông giữ cho dùng là cho viện trưởng Ngô, là cho đàn Ngô đều , tùy ông đấy.”

“??? Còn chuyện như luôn hả?”

Ngô Lục Lục cảm giác tối nay ông tới đây là để luyện tập mà là tới chia của mới đúng.

“Tiểu hữu.”

Ngô Lục Lục nghĩ tới chuyện đó thì nghiêm túc Tô Tái Tái trịnh trọng : “Lần còn gặp chuyện như thế nữa thì nhớ gọi nữa nhé.”

Đến lúc đó, ông cũng gọi cháu trai của tới cùng chia.

Sau đó thì Tô Tái Tái dẫn Ngô Lục Lục và lệ quỷ qua một bên để ký khế ước với quỷ.

Bách Trúc nhặt máy phim của lên kiểm tra một lượt, khi xác nhận nó hư hỏng gì thì mới qua xổm ở bên cạnh A Quần.

Thấy còn đang sững sờ, vỗ bả vai của A Quần hỏi: “Không chứ?”

Không ?

A Quần hé miệng, đầu về phía Bách Trúc, một hồi lâu mới thể thành lời: “Đạo… đạo diễn Bách, chuyện ban nãy là…?!”

Tuy chương trình về thể loại ma quỷ kinh dị, bình thường cũng vẻ sợ hãi như những khác, nhưng điều đó nghĩa là thật sự tin tưởng mấy thứ !

Bách Trúc thấy bộ dạng của A Quần thì nặng nề gật đầu một cái, đó dứt khoát bệt xuống bên cạnh, vỗ vai thấm thía : “Không , sẽ quen nhanh thôi.”

“?” Ơ kìa đạo diễn Bách ơi, ý gì?

“Thật đấy.” Bách Trúc thấy A Quần trừng mắt thì vội bổ sung: “Cậu xem nè, giờ quá quen với mấy chuyện luôn .”

“Đạo diễn …”

A Quần im lặng một lát chầm chậm mở miệng: “Ban nãy chạy trốn nhanh quá trời luôn á, suýt tí nữa thì đuổi theo kịp .”

“...”

Im ! Nếu còn nữa thì sẽ vứt cho đứa bé quỷ ban nãy để nó tiếp tục “lưng tựa lưng” với bây giờ!

Mười một giờ, nhà họ Ngô.

Bởi vì Ngô Lục Lục đột nhiên bảo ngoài để chiến đấu trong cảnh thực tế, cho nên Ngô Thẩm Văn sốt ruột chờ trong phòng khách nãy giờ, mãi đến khi thấy Ngô Lục Lục bình an trở về và sứt miếng thịt nào thì ông mới yên lòng.

Có điều ông vẻ lắm, bày đặt chậm rì rì lên sô pha, cầm nắp gạt bã chén giả vờ ung dung hỏi: “Em về đấy ?”

Ngô Lục Lục tiếng nào, ông chiếc sô pha ở bên cạnh, nhận lấy chén lạnh do quản gia Ngô bưng tới cho uống một sạch trơn, đó mới đặt chén lên bàn đờ đẫn gật đầu.

 

 

Loading...