THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 155

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:11
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

-- trong Huyền môn khác.

… Không nếu như hai họ nhận ấn tượng ban đầu của sai lầm thì sẽ là biểu hiện như thế nào?

Có điều nếu ngày đó thì cũng là chuyện .

“Được .” Tô Tái Tái vỗ vỗ tay, hai : “Chúng , lên lầu.”

Đi nào.

Bách Trúc cầm máy phim, theo lưng hai , bước trong thang máy.

Đứng ở trong thang máy, Tô Tái Tái kể sơ tình huống cho Ngô Lục Lục , mới xong thì cửa thang máy kêu “Ting!” một tiếng và mở .

-- Tổ chương trình Huyền Linh Sư, tới .

Sau khi mở một hồi lâu, cửa thang máy vẫn giữ nguyên như thế chứ đóng , thậm chí cũng chẳng phát tiếng cảnh báo vì để cửa mở quá lâu, giống như đang yên lặng chờ bọn họ khỏi thang máy .

Mà bên ngoài thang máy thì tối om như mực, một chút ánh sáng nào.

Nó khiến một loại ảo giác như thể chỉ cần bước khỏi thang máy là sẽ bước một thế giới khác .

“Đi… thôi.” Ngô Lục Lục nuốt một ngụm nước miếng, hít sâu một , đó mới nắm chặt cây kiếm gỗ đào dè dặt bước khỏi thang máy.

Bách Trúc cũng theo sát phía ông .

ngay lúc bước khỏi thang máy thì màn ảnh đột nhiên nhiễu sóng trong giây lát.

Tuy sự việc chỉ diễn trong tích tắc và nhanh trở như thường, nhưng nhịp thở của Bách Trúc kìm mà dồn dập hơn.

Bởi vì chỉ Ngô Lục Lục - vốn đằng

- biến mất, mà ngay cả Tô Tái Tái cũng thấy tăm .

Sau lưng Bách Trúc cũng còn là cửa thang máy nữa mà biến thành nơi giao giữa hai hành lang đan xen ngang dọc!

Hì hì hì hì...

Tiếng rợn tóc gáy truyền tới từ , nó mờ mờ ảo ảo, như thể đang vờn quanh ba trăm sáu chục độ , khiến thể phân biệt phương hướng.

“Giờ hiểu vì trong phim ma xuất hiện mấy kiểu tiếng như thế .” Bách Trúc nuốt một ngụm nước miếng, chọn bừa một con đường, trong lúc tới còn quên lầm bầm lầu bầu, dựa tương tác giữa và máy để kiếm thêm can đảm.

“Bởi vì âm thanh mà xuất hiện thì nhân vật chính nhất định sẽ hoảng sợ đông tây, con vốn dễ hoảng loạn khi căng thẳng , giờ còn dáo dác xung quanh như thế thì sẽ khiến đó hoa mắt ù tai. Đến lúc , cho dù ma quỷ kinh khủng gì xuất hiện thì nhân vật chính cũng sẽ thần hồn nát thần tính, tự dọa thôi.”

Bách Trúc , màn ảnh là góc thứ nhất, kết hợp với tiếng hít thở nặng nề của và hành lang tối đen chút ánh sáng như thế quả thật khiến bầu khí càng thêm kinh dị.

Có đôi khi thứ đáng sợ là thứ thấy , mà là thứ thể thấy.

Càng rợn hơn là khi dẫn chuyện vốn đang lải nhải với máy đột nhiên im bặt, hơn nữa còn dừng bước!

Chẳng hạn như Bách Trúc bây giờ!

Bách Trúc yên ở chỗ cũ, màn ảnh đột nhiên run lên nhè nhẹ, rõ ràng màn ảnh gì cả nhưng cảm giác sợ hãi mà nó mang đến vẫn đập thẳng mặt của khán giả.

Như thể chỉ cần lâu một chút là thứ đó sẽ chui từ màn ảnh đó bò tới mặt !

Bách Trúc đột nhiên cảm thấy lưng gì đó rờn rợn cho nên mới đột ngột dừng như thế, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng lầm bầm lầu bầu tiếp.

“Chiều nay mới tham gia khóa huấn luyện đặc biệt về cách hâm nóng bầu khí đấy, đừng là mấy nghĩ nhiêu đây sẽ đủ sợ nhé?”

Bách Trúc xoay sang chỗ khác, trong nháy mắt , một bóng đen đột nhiên nhào tới hết hồn lùi mấy bước.

Khó khăn lắm mới vững , màn ảnh nhoáng một cái nhắm ngay mặt của tới, thì là A Quần mà gặp ban sáng!

“Là .” Bách Trúc A Quần ở chỗ đó, tuy kinh ngạc với sự xuất hiện nhưng cũng cảm thấy gì là bất hợp lý cả.

lúc đang định mở miệng hỏi “ còn ở đây” thì chợt thấy A Quần chậm rãi ngẩng đầu, đó chằm chằm nở nụ .

Anh mở miệng, nhưng giọng phát là giọng của một đứa bé.

“Chú ơi.” A Quần ngây thơ Bách Trúc, cái đầu nghiêng qua một bên run rẩy một cách kỳ quái: "Chúng chơi trò chơi nhé?”

“Gì cơ?” Bách Trúc ngẩn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-155.html.]

“Trò chơi .” Cái đầu của A Quần run rẩy một chút, đó tiếp tục với : "Nếu chú cháu bắt thì...”

A Quần đột nhiên xoay lưng về phía Bách Trúc, nhưng cảnh Bách Trúc đột nhiên trợn to mắt.

Bởi vì một đứa bé quỷ với nước da xám trắng đang bám lưng của !

Đứa bé quỷ chằm chằm Bách Trúc: "Nếu bắt thì, cháu sẽ chơi trò lưng tựa lưng với chú.”

Hì hì.

Hì hì hì hì...

Bách Trúc chỉ đờ trong chốc lát là vội xoay chạy ngay.

Tiếng quỷ quyệt chợt cất cao đến mức chói tai, qua khác gì tiếng gào , nó lao nhanh về phía lưng của Bách Trúc!

“Bắt chú !”

Đáng tiếc đứa bé còn kịp vui mừng thì một tiếng khác vang lên: “Chị cũng bắt em nhé, bạn nhỏ.”

Giọng của Tô Tái Tái vang lên từ lưng A Quần khiến đứa bé quỷ sửng sốt thôi.

Tiếng hét của trẻ con đúng là tai họa, nhất là khi đứa bé còn đứa trẻ bình thường.

Thế nên khi nó há miệng gào thét, Ngô Lục Lục và Bách Trúc thành công vượt qua màn chắn, chạy tới cũng chịu nổi bịt chặt tai.

… Thật là đáng sợ.

rõ ràng, trong mắt đứa bé quỷ, Tô Tái Tái còn đáng sợ hơn cả bản .

“Chị đừng tới đây!!” Nó trợn trừng hai mắt, hoảng sợ Tô Tái Tái, chỉ vác giò lên cổ để bỏ chạy, điều vì đang lưng tựa lưng với A Quần nên dù hoảng cũng thể nào nhanh .

Đợi tới khi nó cảm nhận điều bất thường, cúi đầu , mới phát hiện chẳng từ bao giờ mà cổ chân của một sợi tơ hồng quấn lấy, và đầu còn của sợi tơ trong tay Ngô Lục Lục.

Thấy Tô Tái Tái hì hì tiến gần , đứa bé quỷ dám ham chơi nữa, vội biến thành một luồng quỷ khí bỏ chạy.

… Hu hu hu, bên ngoài đáng sợ quá, nó về bệnh viện thôi!

Tiếc , còn kịp trốn thì bàn tay của Tô Tái Tái túm cổ chân của nó.

Cô kéo nó xuống, xách ngược nó lên cao, còn quên mỉm : “Chạy thế, ở chơi với chị nào.”

“A a a!” Ma quỷ! Nó chơi với ma quỷ !”

Đứa bé quỷ sức giãy dụa thoát khỏi tay Tô Tái Tái, trông chẳng khác nào cá rời khỏi nước.

Vừa uốn éo, nó sức hét lớn.

Người giấy nhỏ chịu nổi, bịt chặt tai bò từ mũ trùm ngoài, xé giấy nhét trong tai, đó hổn hển rút kiếm.

Để tui c.h.é.m c.h.ế.t thằng ranh !

Nghe , Tô Tái Tái đầu nhắc nhở: “Nó c.h.ế.t .”

Người giấy nhỏ mới rút nửa thanh kiếm khỏi vỏ thoáng ngẩn ngơ, khi hồn thì tiếp tục rút kiếm.

Thế c.h.ế.t thêm nữa!

“Nghe thấy ? Không ngậm miệng là sẽ c.h.ế.t thêm nữa đấy!”

Thấy , Tô Tái Tái qua với đứa bé quỷ, tạm dừng vài giây, cầm chân nó lắc lắc mấy cái, : “Người giấy nhỏ nhà chị mà nổi điên lên là cả chị cũng cản , em nghĩ cho kỹ nhé.”

“… Hức.” Đứa bé quỷ vội dùng cả hai tay che miệng, để mặc cho Tô Tái Tái xách , dám động đậy, khẽ ngước mắt giấy nhỏ.

Tuy chút ranh mãnh, nhưng lẽ là vì mặt vẫn còn nét bụ bẫm, mũm mĩm nên thoạt tinh nghịch, đáng yêu.

Thấy , giấy nhỏ hừ một tiếng, đó đút kiếm vỏ.

Còn dám ồn nữa, tui sẽ…!

Người giấy nhỏ lấy tay dao, hung tợn rạch ngang cổ một cái!

Loading...