THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 154

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:10
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng Nhược Thiến nghĩ như thế, qua với đạo diễn, : “Đạo diễn, hẹn gặp .”

“À…, hẹn gặp , cô Đồng.” Đạo diễn hồn, nhanh chóng về phía Đồng Nhược Thiến, chào tạm biệt. Tới khi cô lên xe, ông vẫn theo tới khi cô rời mới theo hướng của chị Hà và đạo diễn La.

Vừa đúng lúc, ông thấy hai cũng đang theo chiếc xe đang chậm rãi rời .

Không là ai mà thể khiến cho chị Hà và đạo diễn La tự đưa tiễn nhỉ?

Đạo diễn tò mò nghĩ.

Ở một bên khác, đợi khi xe chạy đường lớn, cửa kính xe cũng kéo hết lên, Bách Trúc lập tức bỏ mũ lưỡi trai và khẩu trang .

Mùa hè đội cái đúng là một loại cực hình. mà…

Bách Trúc qua giấy nhỏ ló khỏi mũ trùm của Tô Tái Tái khi lên ô tô, nhịn liếc mắt trộm nó mấy .

Nhất là khi giấy nhỏ chạy tới cửa phả của máy điều hòa khí trong xe, dính lên đó bay bay, càng khiến cảm thấy thú vị.

Thậm chí, còn nhịn hỏi: “Tiểu Tái, nó… Sau thể cho chú mượn nó để phim điện ảnh ?”

Có thể bỏ luôn cần hiệu ứng đặc biệt ở phần hậu kỳ đấy!

Tô Tái Tái thế bằng ánh mắt quái lạ, : “Rốt cuộc chú ghét mấy diễn viên trong phim tới độ nào mà hù c.h.ế.t thế?”

Ác độc như luôn á?

Đạo diễn Bách bác bỏ ý nhưng nên bắt đầu từ chỗ nào mới .

Cuối cùng chỉ thể ngại ngùng im lặng, vẻ mặt như đang “Cháu đúng, cháu cái gì cũng đúng”.

Trong xe im lặng một lúc, đề tài đổi qua: “Bây giờ chúng đây?”

“Còn mấy tiếng nữa mới tới xế chiều.”

“À…” Tô Tái Tái xoa xoa cằm, đột nhiên nhớ lâu lắm ghé qua nhà của nhà họ Bách, cũng bây giờ chỗ đó thế nào .

Thế là, cô qua Bách Trúc, hì hì :

“Chú hai Bách, khi chú mời cháu ăn cơm, cháu dẫn chú huấn luyện đột ngột nhé?”

Huấn luyện đột xuất.

Bách Trúc nghi ngờ qua Tô Tái Tái.

“À! Chính là để nóng cho buổi tối đấy.” Tô Tái Tái chân thành: “Làm thế buổi tối chú sẽ cảm thấy sợ nữa.”

“?”

Bách Trúc gật gật đầu, xem như đồng ý.

một lát , vẫn nhịn , thêm: “Không tại …” đạo diễn Bách chậm rãi : “Chú luôn cảm thấy cháu nóng buổi tối sẽ sợ nữa… Cứ chỗ nào đó đúng.”

“Sao thế chứ?” Tô Tái Tái phản bác ngay: “Thật sự chỉ để nóng thôi.”

Thật ?

lừa đấy chứ? Đạo diễn Bách vẫn nghi ngờ. Một tiếng đồng hồ .

Bên cạnh hồ nhỏ ở nhà của nhà họ Bạch, Bách Trúc một cái đầu thối rữa Tô Tái Tái nắm lấy trong tay, nó đang gào rống lên, xương đuôi điên cuồng vùng vẫy mặt nước.

Anh nước b.ắ.n lên tung tóe đầy mặt, một lúc mới hồn , cả run lên, giả vờ trấn định lau mặt một cái.

Bách Trúc thì thầm: “Cháu quả nhiên đang lừa chú…”

Cô gái võ đức, thật quá phận…

“Ấy! Chú hai Bách, chú đừng lau nước mặt.”

Tô Tái Tái tranh thủ qua thì thấy sắc mặt Bách Trúc chút biến hóa, cô nhắc nhở : “Đó là nước thi, lỡ như trong sẽ .”

“???”

Bách Trúc lau một nửa mặt cứng ngắc tại chỗ.

Anh đột ngột dừng vài giây, đó dứt khoát buông thõng tay xuống, mặt đổi sắc : “Thảm …”

Anh dừng một chút qua Tô Tái Tái, đờ đẫn : “Hình như là mắt .”

Anh sẽ đấy chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-154.html.]

Không ! Anh còn chuyển thành công, còn nhiều bộ phim vẫn mà!

“Hầy…” Tô Tái Tái Bách Trúc, cô đầu , tay bóp nát xương đầu của xác thối, thở dài : “Người tu nửa vời thật là phiền phức.”

“Chú thấy hết đấy.” Bách Trúc thật thà Tô Tái Tái, đôi mắt cụp xuống, bổ sung thêm một câu: “Chú chỉ thấy mà còn .”

Mặc dù bây giờ chân của Bách Trúc mềm nhũn thể vững nữa mà bệt xuống đất, nhưng tay cầm máy phim hề run một tí nào.

Có lẽ… đây chính là sự chuyên nghiệp trong công việc của một .

Tô Tái Tái nhún nhún vai, tay cô bóp mạnh một cái, nữ quỷ đột nhiên biến thành một làn khói trắng, tiêu tán giữa khí.

Sau đó tay của Tô Tái Tái một hành động nắm bắt, làn khói trắng bắt đầu xoay tròn thành vòng xoáy tụ tập , cuối cùng tạo một hạt ngọc màu xanh chỉ lớn bằng cỡ ngón tay út.

Bách Trúc thấy thế thì lập tức dậy, kề sát cận cảnh.

Vừa định thò tay cầm thì nhớ tới lời cảnh cáo lúc nãy của Tô Tái Tái, Bách Trúc vội vàng lùi một bước, cô hỏi: “Đây là cái gì?”

“Hạt ngọc quỷ.” Tô Tái Tái đưa hạt ngọc quỷ cho Bách Trúc, ý bảo cầm tiếp: “Đây là thứ thể thuốc, cũng thể luyện khí, thậm chí thể khiến cho sức mạnh của bản tăng lên.”

“Ồ…” Bách Trúc gật đầu, hạt ngọc quỷ một lát trả nó cho Tô Tái Tái.

Bách Trúc thấy Tô Tái Tái chuyện bình thường, mà lúc cô lấy nó cũng nhẹ nhàng, cho nên cũng cho rằng đây là một thứ bình thường dễ tìm.

Kiểu như là một vật phẩm thường rớt mỗi khi đ.á.n.h quái vật ở trong trò chơi mà.

Bách Trúc nhún nhún vai.

Đột nhiên Bách Trúc nhớ tới lời cảnh cáo lúc nãy của Tô Tái Tái, lập tức lo lắng chỉ lên mặt hỏi: “Mặt của chú…”

Còn xong hết câu thì Tô Tái Tái : “À, lúc nãy cháu đùa thôi mà.”

“…???”

“Cháu thấy chú gặp nữ quỷ thì dọa sắp xỉu nên mới thế để đ.á.n.h lạc hướng chú ý của chú, giúp chú ít sợ hơn mà.” Tô Tái Tái vô cùng thật thà : “Sao hả chú? Chú thấy tác dụng ?”

“…” Bách Trúc chằm chằm Tô Tái Tái một lúc lâu, gì bây giờ.

Có tác dụng thì nhưng cảm thấy bây giờ nếu mà thêm một con quỷ chui từ cái hồ thì thể đá văng nó xuống trong hồ luôn đó.

Chín giờ tối.

Ngô Lục Lục sớm chờ ở bãi đậu xe ở địa chỉ mà Tô Tái Tái hẹn.

Trên lưng ông còn đang cõng cây kiếm gỗ lúc ông đạo sĩ giả.

Mặc dù đạo sĩ là giả nhưng dù kiếm cũng từ gỗ đào thật.

Ngô Lục Lục hổ gãi gãi mũi.

Vừa nghĩ tới đó thì thấy xe của Bách Trúc đang từ từ tới gần. Xe dừng thì thấy Tô Tái Tái bước xuống từ xe.

Hai mắt Ngô Lục Lục sáng rực lên, ông nhanh chóng tới chào hỏi: “Tiểu hữu.”

Nãy giờ ở đây một thì còn thấy sợ, bây giờ thấy Tô Tái Tái tới thì Ngô Lục Lục cảm thấy an tâm hơn nhiều.

“Đại sư Ngô.” Tô Tái Tái chào hỏi . Sau đó giới thiệu Ngô Lục Lục và Bách Trúc với .

Chờ hai chào hỏi quen xong thì Ngô Lục Lục bọn họ phim thì khá ngạc nhiên, ông Tô Tái Tái : “Muốn phim hả?”

“Yên tâm, chú hai Bách như thế nào. Ông cứ yên tâm hành động là , cần lo lắng.” Tô Tái Tái vỗ vỗ tay Ngô Lục Lục .

… Được thôi.

Ngô Lục Lục đầu Bách Trúc, thấy bình tĩnh mà chuẩn máy phim, trong lòng nhịn khen ngợi, cảm thấy tiểu hữu của ông siêu thật đấy, kết bạn cũng là những gan lớn hà.

Vậy mà một ở trong Huyền môn như ông ở đây cảm thấy sợ hãi.

… Không thể mất mặt như .

Ngô Lục Lục nghĩ như thì hít sâu một để định tâm thần , đó gật đầu với Tô Tái Tái. Cuối cùng thì về phía Bách Trúc và với .

Trong nụ ấn tượng sự nể phục. Bách Trúc: ???

Bách Trúc chút khó hiểu, mặc dù giật nhưng cũng mỉm hài hòa gật đầu với Ngô Lục Lục. Trong mắt cũng mang theo sự nể phục đối với ông .

 

 

Loading...