THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 150

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:06
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tháo kính râm xuống thì cô thật duyên với nhân viên công tác của chương trình Huyền Linh Sư mới mở miệng: “Xin chào, tới báo danh tham gia chương trình Huyền Linh Sư.”

“À , mời cô .” Nhân viên công tác cũng lời xì xầm của những tham gia báo danh khác, bởi khi thấy Đồng Nhược Thiến tháo kính râm , hai mắt sáng rỡ hẳn lên.

Bởi vì cô gái tên Đồng Nhược Thiến đang mặt nhất định thể trở thành một trong các tiêu điểm trong chương trình, cho nên thái độ của niềm nở hơn hẳn so với khi đăng ký cho những tham gia khác.

Anh vội vàng mời Đồng Nhược Thiến xuống.

Mà Tô Tái Tái - ké xe của Bách Trúc nãy giờ - mới đến bãi đỗ xe của tổ chương trình là chị Hà tự tay giao micro cho.

Cô gật đầu : “Cảm ơn chị Hà.”

Chị Hà sửng sốt, đó vội : “Không chi.”

Chờ Tô Tái Tái theo Bách Trúc xuống xe và về phía thang máy, chị Hà theo bóng lưng cô lầm bầm một cách khó hiểu.

“Kỳ quái…”

... chị cứ cảm giác là qua giọng của cô gái thì ?

còn đợi chị Hà kịp nghĩ kỹ, nhân viên công tác phát hiện chị đang tần ngần ở đó, bởi vội vàng hô to: “Chị Hà ơi.”

Lúc chị Hà mới bừng tỉnh, thế là “ơi” một tiếng nhanh chân đuổi theo đám Bách Trúc.

“Đạo diễn Bách, thể đồng ý lời mới tới đây đúng là quá.”

Lúc trong thang máy, đạo diễn tổ B nhiệt tình bắt chuyện với Bách Trúc: “Sau còn cần chỉ dạy nhiều hơn!”

Bách Trúc gật gật đầu, trả lời đạo diễn tổ B, mà ngược nghiêng , chỉ chỉ Tô Tái Tái : “Đây là Tô Tái Tái.”

Dừng một chút, bổ sung thêm: “Bạn , con bé vì cổ vũ nên mới miễn cưỡng tới đây khách mời.”

Anh xong, trong tổ chương trình giật : “A~” một tiếng, đó gật gật đầu hiền hòa với Tô Tái Tái, tất cả đều gọi cô là “tiền bối Tô.”

Mặc kệ việc Tô Tái Tái chỉ là cô gái nhỏ tầm mười bảy, mười tám tuổi, thật sự xứng với xưng hô “tiền bối” , nhưng cô là do Bách Trúc dẫn tới, gọi như thế tuyệt đối sai.

Tô Tái Tái cũng từ chối xưng hô “tiền bối” , ngược gật đầu chuyện với .

Chị Hà cũng ảo giác của , nhưng chị luôn cảm thấy thái độ của Tô Tái Tái với chị hơn so với những khác nhiều.

Bọn họ trò chuyện vài ba câu xong thì cũng lên tới tầng nào đó.

Vừa khỏi thang máy, liền tới phòng hội nghị. Tô Tái Tái theo lưng Bách Trúc, hững hờ.

Đạo diễn tổ B vẫn luôn phân tâm để ý tới Tô Tái Tái, thấy cô quanh bốn phía, thấy cái gì cũng vẻ tò mò thì trong lòng khỏi coi thường.

Bộ dạng của Tô Tái Tái rõ ràng là giống như từng tham gia ghi hình bao giờ. diện mạo hơn , khí chất cũng .

Nói là khách mời… Đoán chừng là Bách Trúc đưa cô tới tổ sản xuất của Huyền Linh Sư để mạ vàng, đợi khi nào cô nổi tiếng hơn một chút thì lập tức mời cô tới ngôi trong bộ phim của .

Đạo diễn lớn chính là như , hoặc là mời một ngôi hạng A đang nổi phim, hoặc là tự tay nâng đỡ mới.

Chuyện trong giới giải trí cũng chuyện ghê gớm gì, cho nên khi Bách Trúc mời một tới khách mời, cấp cũng mở một mắt nhắm một mắt, ngầm cho phép.

Cùng lắm thì coi như bọn họ thêm một linh vật.

Nói chừng, chờ khi “linh vật” nổi tiếng, còn thể mang tới một chút độ ảnh hưởng cho Huyền Linh Sư.

Tính toán tới lui thế nào cũng lỗ, cớ chứ?

Khi Bách Trúc tới cửa phòng hội nghị, nghiêng đầu Tô Tái Tái ở đằng , cô đầu đang cái gì đó.

Tới khi theo tầm mắt của cô, phát hiện ở đó hề vật gì cả, trong lòng khỏi “lộp bộp” một chút.

Bây giờ sợ Tô Tái Tái thấy ai, chỉ sợ cô thôi.

Như đáng sợ đó, ?

“Tiểu Tái.” Bách Trúc lên tiếng gọi cô, đợi cô , mới tỏ vẻ trấn định : “Đi họp thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-150.html.]

“Được.” Tô Tái Tái đáp lời, lúc mới chậm rãi tới.

Khi cả hai phòng họp, lượt xuống trong sự ân cần đón tiếp của đạo diễn, lúc Bách Trúc mới nhân cơ hội xích gần cô, nhỏ giọng hỏi: “Lúc nãy cháu thấy cái gì đấy?”

Tô Tái Tái hỏi thì qua Bách Trúc, vẻ mặt vô tội, một tiếng, trả lời: “Cháu chỉ tùy tiện xem một chút thôi.”

“…” Nhìn thử xem tin ?

Bách Trúc lời nào, híp mắt Tô Tái Tái. “Cháu thật sự chỉ tùy tiện thôi.”

Tô Tái Tái dừng một chút bổ sung: “Đây là đầu tiên cháu tới tổ chương trình.”

… Hóa là như thế, dọa nhảy dựng.

Đạo diễn Bách gần đây càng ngày càng rời xa khoa học thế thì thở phào, nhưng cũng đồng thời cảm thấy tiếc nuối.

Cảm giác , đơn giản giống như khi bạn nhà ma, lo lắng sẽ chuyện gì đó phát sinh, nhưng tới khi thật sự xảy chuyện gì, thì cảm xúc: “Thế thôi á?” sẽ xuất hiện.

Nghĩ thế, một giây , đạo diễn Bách bày tư thế cả trong giới giải trí, ưỡn ngực, tư thế hệt như “Đây là cái gì ”, lườm Tô Tái Tái một cái : “Sau còn nhiều thứ cháu từng thấy qua .”

Dừng một chút, bổ sung thêm: “Tới đó chú dẫn cháu mở mang kiến thức một chút.”

“Vâng, ! Cảm ơn chú hai Bách.” Tô Tái Tái lời cảm ơn, ngẫm cô cảm thấy thể báo đáp, lập tức bổ sung thêm một câu: “Vậy cháu cũng dẫn chú mở mang kiến thức một chút.”

“Quỷ gì đấy???”

Bách Trúc tính hỏi: “Mở mang cái gì”, nhưng mới tới nửa đường đoán ngụ ý của Tô Tái Tái.

Cô lập tức nghiêng đầu qua, chằm chằm, dáng vẻ giống như hỏi “Không ?”

lúc , A Quần và hai nhân viên công tác khác , tay còn cầm theo đủ các loại đồ uống.

Anh theo thứ tự đưa đồ uống cho .

Đương nhiên, Bách Trúc và Tô Tái Tái là nhân vật chính của buổi họp , tất nhiên là đưa cho hai họ đầu tiên.

A Quần tới, hỏi: “Đạo diễn Bách, uống cà phê vẫn là nước?”

“Cà phê, cảm ơn.” Bách Trúc gật đầu.

“Không cần khách sáo.” A Quần , qua Tô Tái Tái : “Tiền bối Tô, cô uống cà phê nước?”

Tô Tái Tái , vẻ mặt chút nghiền ngẫm. A Quần thấy , nghi hoặc hỏi : “Tiền bối Tô?”

Tiếng gọi khiến đám chị Hà đều về phía Tô Tái Tái, ánh mắt qua giữa Tô Tái Tái và A Quần, bọn họ rõ vì trả lời.

Bách Trúc vốn đang uống một hớp cà phê, thì đầu qua Tô Tái Tái, nuốt cà phê trong bụng, tính hỏi thăm cô.

lúc , khóe mắt lơ đãng liếc qua một bên, đột nhiên mở to hai mắt.

Giây tiếp theo, giống như tức giận mà nhảy dựng lên.

Động tác lớn tới nỗi chỉ khiến cái ghế lưng đổ, mà thậm chí ly cà phê tay cũng hất về phía A Quần.

Phản ứng của Bách Trúc quá đột ngột, nhanh tới nỗi hai vị đạo diễn còn cơ hội hỏi “Chuyện gì thế?” trơ mắt thấy Bách Trúc sắp hất cả ly cà phê mặt A Quần.

lúc , một cái tay vươn , chuẩn xác sai kém chút nào tóm ly cà phê suýt chút nữa hất mặt A Quần.

mấy giọt cà phê trong ly đổ , dính lên mặt A Quần.

Lần tới lượt Bách Trúc mở to mắt, ngay cả mấy chị Hà cũng cứng yên tại chỗ, mở to mắt Tô Tái Tái.

Bản lĩnh

Ngược , Tô Tái Tái cầm ly cà phê giống như mới hồn, tay , đó “Ồ” một tiếng, Bách Trúc: “Vận may cháu đấy, thế mà tóm .”

 

 

Loading...