THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 148
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:04
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO0me9o
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô mở đầu bọn họ xem bên trong chứa cái quỷ gì.
Tư duy của bọn họ thật thần kỳ, cô chẳng thể nào theo kịp tiết tấu .
“Cái gì cơ?”
Trình Ngạn Xương nhíu mày, nhưng cũng tính Tô Tái Tái giải thích, vẻ mặt thể hiện rằng “Đừng nhảm nữa”, đó tiếp với Tô Tái Tái: “Nếu cô cầm chi phiếu thì cũng bản nên gì đấy!”
Nói xong, để Tô Tái Tái trả lời, xoay rời .
Trình Ngạn Xương còn kịp rời Tô Tái Tái gọi . “Cái gì nữa!”
Tô Tái Tái chờ Trình Ngạn Xương đầu , cô sờ túi của , lấy cái bùa trắng mà lúc nãy cô mới kẹp trong quyển , đưa cho : “Lá bùa, cầm lấy.”
Trình Ngạn Xương nghi ngờ, nhận lấy nó, Tô Tái Tái đợi hỏi thăm chi tiết : “ khi nhận tiền của khác, cái bán cho đấy.”
Tô Tái Tái hất cằm, chỉ lá bùa trắng tay Trình Ngạn Xương, giơ giơ cái chi phiếu lên : “Thanh toán xong .”
Nói xong, cô xoay về hướng Bách Trúc.
Sau khi cô ghế lái phụ, kẹp chi phiếu trong quyển , Bách Trúc tò mò một chút hỏi thăm: “Cái gì đấy?”
Tô Tái Tái nghiêng tay để Bách Trúc .
Khi Bách Trúc rõ đó là một tấm chi phiếu hai trăm ngàn tệ, liếc nó đầy ghét bỏ.
Bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì đó, qua Tô Tái Tái hỏi: “Hình như chú còn tặng cháu quà gặp mặt nhỉ?”
Không để Tô Tái Tái thêm câu nào, Bách Trúc lập tức lấy một tờ chi phiếu mỏng , vung bút lên vô cùng khí phách đưa cho Tô Tái Tái: “Đây !”
Tô Tái Tái nhận lấy, cô con đó nhiều gấp ba so với con của Trình Ngạn Xương, mắt mở to, ngẩng đầu Bách Trúc, vẻ mặt nghiêm túc chân thành, hỏi: “Cảm ơn chú hai Bách, nhưng mà… Có thể chuyển khoản trực tiếp luôn ?”
Chi phiếu thật sự phiền phức. Mấy tiền thể cứ thể chuyển khoản hoặc đưa thẻ luôn ?
Đứa nhỏ ở núi như cô đây còn các tiện ích của điện thoại di động, vì những , tiền tụt hậu như thế hả!
Chẳng lẽ… Là vì lúc ký chi phiếu trông khí phách, trai . Chỉ cách mới thể hiện phận của tiền ?
Cô thật sự c.h.ử.i thề !
Hoặc là bọn họ cứ dùng tiền mặt quăng cô cũng .
Cô nữa thở dài, yên lặng Bách Trúc, giống như đang một đứa ngốc .
Con nó…
Bách Trúc trừng mắt Tô Tái Tái, tức giận đến mức chẳng như thế nào.
Một lúc mới rút tấm chi phiếu ở tay cô, tức giận mà : "Được, sẽ chuyển khoản cho cháu!"
Thế mới đúng nha...
Tô Tái Tái hài lòng gật đầu, thấy Bách Trúc nhịn mà tỏ vẻ khinh thường.
Đáng tiếc kính râm che mất, để thể hiện .
Mà ở phía bên , Trình Ngạn Xương bày vẻ mặt thể tin nổi theo Tô Tái Tái rời , một lúc mới hồn nhớ tới lời cô "thanh toán xong".
Sau khi cúi đầu thấy rõ món đồ tay, mới khẩy một tiếng.
Chỉ là một tấm giấy trắng, mặt mũi dám bảo là bùa chú?!
Chẳng lẽ là do hôm qua kiểm tra trình độ "sơ cấp" nên lập tức ngông nghênh dùng thứ gạt ?
... Thật sự là hết đường cứu chữa .
Sau khi Trình Ngạn Xương lướt qua về hướng của Tô Tái Tái, xoay rời vo tròn tờ giấy trong tay thành một cục vứt mặt đất.
nếu đầu thì sẽ phát hiện một chuyện đầy ngạc nhiên rằng tờ giấy trắng vo viên vứt bỏ động đậy đầy khó khăn.
Sau đó nó lăn đất về phía Tô Tái Tái như gió nhẹ thổi bay.
"Hửm?" Tô Tái Tái phát hiện, cô xong một câu "đợi một chút" thì hạ cửa sổ xe xuống ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-148.html.]
"Hả?" Bách Trúc đang định đ.á.n.h tay lái thì đầu về phía Tô Tái Tái đầy nghi ngờ.
Anh đang định mở miệng hỏi cô để quên đồ gì thì mặt lập tức trợn to lên thấy một cục giấy rơi trong xe qua khe hở của cửa sổ xe.
Nó rơi đúng ngay lòng bàn tay đang xòe của Tô Tái Tái. Sau đó động đậy, giống như tỏ vẻ oan ức.
"Ấy mà ném mày ?" Tô Tái Tái viên giấy tay.
Sau đó, ánh mắt mở to của Bách Trúc, viên giấy nho nhỏ trong lòng bàn tay của Tô Tái Tái run rẩy tủi một chút.
"Tiểu, Tiểu Tái." Bách Trúc trừng mắt, xem cái cục giấy đó, chắc chắn mà mở miệng hỏi: "Nó động đậy ?"
Tô Tái Tái thế thì đầu về phía Bách Trúc, thể hiện mặt "Sao chú biểu cảm như thế ?" đáp: "Chú hai Bách, chú tận mắt thấy con chim béo đó ?"
"Đó, đó giống mà..." Bách Trúc ngượng ngùng.
Thời gian qua lâu như nên sắp quên mất con chim béo trong nhà cũng là một loại bùa chú, chứ một động vật nhỏ chân chính.
Ngẫm thì chính và nó cãi qua cãi cả ngày cũng là… ngây thơ?
mà nghiên đầu qua thấy Tô Tái Tái đang , giống như đang " giống chỗ nào chứ?"
Ngay cả cục giấy nhỏ tay cô hình như cũng nghiêng đầu giống như , với ánh mắt ngây thơ.
... Tự dưng cảm thấy cũng đáng yêu.
"Được ." Tô Tái Tái cụp mắt, về lá bùa trắng tay nữa, khi tấm tắc lắc đầu còn : "Là do trân trọng, chúng cần tức giận."
! Chúng cần tức giận!
Người giấy nhỏ vẫn luôn ở trong mũ trùm cuối cùng cũng kiềm nữa, đột nhiên hét lên một tiếng: "Hừ!".
Nó bay tới trong lòng bàn tay Tô Tái Tái ánh mắt trợn tròn nữa của Bách Trúc.
"Hự hự" một chút ôm lấy viên giấy nhỏ nhưng to hơn cả nó.
Vừa "hự hự" xê dịch trong mũ trùm trấn an cục giấy nhỏ.
Cậu chờ , sắp trở thành băng keo , lập tức sẽ giúp phẳng phiu một nữa!
???
Cục giấy nhỏ ngu ngơ, chẳng hiểu gì.
Nó hiểu giữa băng keo và cho phẳng phiu ... thì cuối cùng chúng mối liên hệ gì với ?
Mà Bách Trúc vẫn luôn mở to mắt , cho đến khi giấy nhỏ ôm lấy cục giấy nhảy mũ trùm áo hoodie của Tô Tái Tái biến mất thì mới đầu về phía Tô Tái Tái một nữa, cảm thán muộn màng.
"Rốt cuộc chú cũng vì cháu suốt ngày mặc áo hoodie mũ ."
Hóa là do bên trong đó bí mật!
"Ừm, như thế cũng tiện lợi." Tô Tái Tái , rút tấm chi phiếu vốn dĩ kẹp ở trong [Thiên Thảo Tập], từ từ xé nát chuẩn ném .
Cô Bách Trúc ngăn . "Chờ một chút."
"?" Tay Tô Tái Tái ngừng phía thùng rác của xe ô tô, đầu về phía Bách Trúc.
Thấy chỉ chỉ tấm chi phiếu xé nát và : "Để đề phòng chuyên ngộ nhỡ, cháu nên giữ cái chứng cứ."
"Cẩn thận như ." Tô Tái Tái , nhưng vẫn theo Bách Trúc mà lấy điện thoại di động , sắp xếp tờ séc theo hướng dẫn của và chụp vài bức ảnh, xong xuôi mới cho nó về nơi nó nên ở.
“Đó là cách để chú tồn tại trong cái ngành .” Bách Trúc lái xe với Tô Tái Tái: “Đôi khi nghĩ nhiều một chút cũng ích đấy.”
Bách Trúc dừng một chút, hình như là chợt nhớ tới điều gì đó, vẻ mặt hớn hở với Tô Tái Tái: “ , cháu một tên là Tần Trách Thắng ? Còn phó viện trưởng Tôn nữa? Hình như hai đó là giáo sư ở trường của cháu đúng ?”
“Hả?” Tô Tái Tái đầu Bách Trúc một cái, cảm thấy thú vị: “Cháu bọn họ.”
“Cháu tự .” Bách Trúc đưa điện thoại của cho Tô Tái Tái, tiếp tục lái xe với cô: “Nếu như cháu hai thì lúc ở trường nhớ tránh xa hai một chút.”