THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 147
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn mười phút .
Tô Tái Tái trở ký túc xá và gõ cửa phòng của Khúc Nhiên.
Khúc Nhiên mở cửa xong thì : "Em nhanh lên, chén đũa dọn xong hết đấy.”
Tô Tái Tái gật đầu, lúc phòng quên đưa tờ giấy gấp gọn cho Khúc Nhiên: "Đàn chị, cho chị nè.”
“Là gì thế...” Khúc Nhiên mở xem, đó nụ lập tức cứng đờ mặt.
Đại Vi đưa chén đũa cho Tô Tái Tái và giục “mau ăn , món ngon lắm”, nhưng chờ ăn mấy đũa , cô phát hiện Khúc Nhiên vẫn còn tần ngần ở cạnh cửa.
Cô ngẩng đầu gọi: "Khúc Nhiên, ăn cơm nè... Khúc Nhiên ơi?”
Đại Vi chớp mắt, thấy Khúc Nhiên vẫn hề nhúc nhích, thế là đầu sang hỏi Tô Tái Tái: "Cậu em?”
“Không ạ.”
Tô Tái Tái thoáng qua : "Đợi chút là bình thường ngay thôi.”
Đợi chút? Vì đợi? Rốt cuộc là chuyện gì?
Đại Vi tò mò nên quyết định cũng qua lưng của Khúc Nhiên nhón chân xem.
“?!”
Tô Tái Tái ăn lén đút cho giấy nhỏ và lệ quỷ mấy đũa.
Qua vài phút, cô đầu thì phát hiện “hai bức tượng điêu khắc” kế bên cửa, lúc mới bất đắc dĩ mở miệng: "Hai qua đây là một em ăn hết ráng chịu đó nha.”
Chị đừng để ý tới bọn họ, mau đút cho em thêm một miếng thịt !
Người giấy nhỏ lén chọt chọt Tô Tái Tái, ngoan ngoãn chờ cô đút cho ăn.
Đến khi Khúc Nhiên cái bịt mặt mũi kín mít, trông giống như mà lúc cô thấy ở cổng trường chính là thần tượng của ...
Cô nhịn mà trầm cảm chung với Diện Diện nhà cô luôn.
Kết quả là ngày hôm , lúc Tô Tái Tái chuẩn ngoài thì thấy mắt của Khúc Nhiên hai quầng thâm đen xì.
“Đàn chị, chào buổi sáng!”
So với dáng vẻ tràn đầy năng lượng của Tô Tái Tái, lúc Khúc Nhiên chỉ ngẩn đáp: “Chào buổi sáng...”
“?” Tô Tái Tái nghiêng đầu, Khúc Nhiên chậm chạp rẽ khúc ngoặt, xuống lầu tập thể d.ụ.c buổi sáng, đó đầu về phía Đại Vi đang ở cửa ôm Nhện Mặt Quỷ dụi dụi mắt: “Đàn chị vẫn hết sốc ạ?”
Đại Vi gật đầu, ánh mắt lộ vẻ thương hại: “Có lẽ thế.”
“Ồ...” Tô Tái Tái sờ cằm, về hướng mà Khúc Nhiên rời .
Theo đuổi thần tượng đúng thật là một việc vô cùng khổ sở mà.
... Thế nếu như cô với Khúc Nhiên rằng vài ngày nữa cô sẽ gặp chú hai Bách, liệu cô vui hơn nhỉ?
Tô Tái Tái suy nghĩ một hồi vẫn nghĩ đáp án, cô nhún vai, vẫy tay với Đại Vi : “Đàn chị Đại ơi, em nhé.”
“Ừm.” Đại Vi ôm Nhện Mặt Quỷ giống như ôm gối ôm , một một vật về hướng Tô Tái Tái rời .
Mãi đến khi cô rẽ khúc ngoặt biến mất, Đại Vi mới cúi đầu Nhện Mặt Quỷ, với nó: “Hai họ đều hết , là…”
Diện Diện: (●—●)?
“Chúng cũng vận động một chút nhé. Chị ném còn em nhặt ha?” Là quả bóng mà em yêu thích nhất đây nè~
Nhện Mặt Quỷ , lập tức giơ hai chân lên: Vui quá! (》 u《)/
Tô Tái Tái chuẩn khỏi cổng trường thì tin nhắn gửi
tới, hóa là tiểu sư điệt thành “bài tập” mà cô giao cho , lúc gửi cùng với bản sửa cho cô.
Vì thế Tô Tái Tái lập tức chuyển sang lấy , cô rút tấm bùa trắng kẹp trong quyển sách cất trong , đó thản nhiên lật sách bước ngoài, xem như đang kiểm tra “bài tập” của tiểu sư điệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-147.html.]
Đến khi khỏi cổng, cô mới đóng sách , ngẩng đầu lên thì thấy Bách Trúc ở đằng xa đợi .
Phong cách ăn mặc của vẫn giống như tối hôm qua, thấy Tô Tái Tái thì lập tức vẫy tay, hiệu cho cô lên xe.
Tô Tái Tái gật đầu, rảo bước về hướng Bách Trúc.
Mà cảnh tượng vô tình Trình Ngạn Xương thấy.
Vốn dĩ lúc nhận Tô Tái Tái thì khỏi cau mày, đến khi nhận chiếc xe thì khuôn mặt càng lộ vẻ chán ghét.
Sau khi âm thầm đưa quyết định, nhanh chóng bước về phía Tô Tái Tái.
Thấy cô sắp bước lên xe thì hét lên: “Tô Tái Tái!”
Bách Trúc đang định chuyện với Tô Tái Tái thì chợt thấy giọng điệu mấy thiện của Trình Ngạn Xương, Bách Trúc lập tức cau mày tìm kiếm phát âm thanh đó.
Sau khi thấy đối phương, đầu về phía Tô Tái Tái, thấy cô cũng đang đầu Trình Ngạn Xương, vả còn nhíu mày .
Biểu cảm của cô giống như là đang bạn bè cho lắm, Bách Trúc thấy thế bèn hỏi: “Cháu quen ?”
“Dạ .” Tô Tái Tái tùy ý đáp một tiếng, đầu ném lên ghế phụ lái, tiếp đó với Bách Trúc: “Chú hai Bách ơi, cháu xử lý một lát nhé!”
Vừa dứt lời, Tô Tái Tái vặn cổ sang trái vặn sang , như thể đang nóng cơ bắp để tư thế chuẩn .
Nhìn thấy một màn , Bách Trúc ngây , sửng sốt đến mức nuốt câu “Có cần chú giải quyết giùm ?” mà vốn định hỏi trong miệng luôn.
Khuôn mặt lộ vẻ cực kỳ kinh ngạc, chậm rãi theo bóng lưng của Tô Tái Tái.
... Không chứ, dáng vẻ hung ác lúc nãy của cô nhóc ... hình như quá mức thuần thục thì ?!
Sau khi Bách Trúc lấy tinh thần, cảm thán một tiếng sờ cằm, chằm chằm bóng lưng của Tô Tái Tái, đang suy nghĩ điều gì.
Bên , Tô Tái Tái tới mặt Trình Ngạn Xương, hỏi: “Có chuyện gì?”
Trình Ngạn Xương vô cùng chán ghét mà liếc chiếc xe đang đậu ở đằng xa một cái, tiếp đó một nữa đảo mắt sang Tô Tái Tái: “Vốn dĩ là Ngữ Dung bảo đừng quan tâm đến chuyện , vả cũng cảm thấy liên quan gì đến . mà…”
Anh dừng một chút tiếp: “Cô cứ để đến tận cổng trường đón một cách trắng trợn như thế , nếu những khác thấy thì sẽ nghĩ về Ngữ Dung? Nghĩ về nhà họ Bạch đây hả?”
Nếu đó bên Hứa Tần Nhã gọi điện thoại cho Tô Tái Tái, thì e rằng cô vẫn hiểu rõ rốt cuộc Trình Ngạn Xương đang diễn cái quái gì với cô.
bây giờ cô hiểu ngay lập tức.
Trình Ngạn Xương còn dứt lời, cô chậm rãi : “Quan trọng nhất là, sẽ liên lụy tới thanh danh nhà họ Trình, đúng ?”
Tô Tái Tái xong cũng đợi Trình Ngạn Xương thêm câu nào để phản bác, cô thể mánh khóe từ vẻ mặt của .
Cô , gật gật đầu, đó : “ là bỉ ổi chỉ thể nghĩ tới những chuyện xa.”
“Cô là ý gì?” Trình Ngạn Xương nhíu mày: “ cùng lắm cũng chỉ là vì Ngữ Dung…”
“Anh thật sự là vì cho Ngữ Dung ? Vậy nhất từ giờ nên theo sát cô thật chặt !”
Tô Tái Tái để Trình Ngạn Xương hết câu ngắt lời: “Không … Nói đúng thì là tới khi nào thì sẽ… Rực rỡ muôn màu.”
Tô Tái Tái hết câu, đồng thời vẻ mặt cô khi l*n đ*nh đầu Trình Ngạn Xương đầy ẩn ý sâu xa.
“Cô đang cái gì đó?” Trình Ngạn Xương nhíu mày, hiểu cảm thấy buồn bực: “ đang chuyện của cô, cô kéo Ngữ Dung gì?”
Anh dừng một chút, kiềm chế cơn giận, Tô Tái Tái : “Cô đang thiếu tiền ?”
“?”
Trình Ngạn Xương cũng mặc kệ vẻ mặt đầy nghi ngờ của Tô Tái Tái, chiếc xe một chút, lấy từ trong túi tờ chi phiếu mỏng, nhanh chóng lên đó, giật nó , đưa cho Tô Tái Tái: “Số tiền đủ cho cô dùng ? Cô cầm tiền chấm dứt quan hệ với , đừng khiến Ngữ Dung mất mặt.”
Quan trọng nhất là đừng liên lụy tới nhà họ Trình bọn họ.
Tô Tái Tái Trình Ngạn Xương một lúc, vẻ mặt giống như đang đùa, vì thế cô nhận lấy chi phiếu, con hai trăm ngàn tệ đó, hàng lông mày nhướng lên.
Cô khựng một chút, đó nhướng mắt Trình Ngạn Xương, giọng điệu hoang mang buồn với : “ thật sự hiểu lắm, thật sự nghiêm túc… Hay đang đùa.”