THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 146
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:26:02
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai chứ?” Đại Vi sợ hết hồn, khi tỉnh táo thì vội chạy tới hỏi thăm.
Phần mặt của phục vụ bỏng tới mức đỏ bừng, tuy thế nhưng nọ vẫn cố nén đau khoát tay với bọn họ: “ .”
Ấy thế mà kẻ đ.â.m trúng còn giở thói ăn cắp la làng.
“Tụi bây mù ?!”
Đại Vi mới tới cửa, thấy giọng thì sửng sốt thôi, cô vội vàng theo hướng mà giọng truyền tới.
Chờ thấy rõ nọ là ai xong, cô lập tức giận sôi máu: "Đại Khôn Hào! Là hả! Cậu đụng mà còn dám mở miệng mắng c.h.ử.i ?!”
Chàng trai tên Đại Khôn Hào nhắc tới tuổi xêm xêm với Đại Vi, mặt đỏ bừng vì say rượu, thấy là uống quá chén .
Cậu đang ôm một cô gái, thấy giọng của Đại Vi thì qua cô một cái, đó thờ ơ dời mắt , buồn mở miệng.
“ còn tưởng là ai chứ, thì là bà chị họ sinh viên đại học Đế Đô của . Sao nào?
Mắng thằng em họ của chị là đồ vô dụng mặt nhiều như , sướng lắm đúng ?”
Đại Khôn Hào say xỉn cợt lớn tiếng với Đại Vi, xong còn phẩy tay một cái: “Chị mắng c.h.ử.i xong thì đây, còn tới quán khác chơi tiếp.”
Đại Khôn Hào xong ôm cô gái ở bên cạnh , chuẩn bỏ cùng với đám bạn.
Đại Vi tức giận bước tới chắn mặt Đại Khôn Hào quát lớn: “Cậu đó cho .”
Nói xong thì trừng cô gái đang Đại Khôn Hào ôm một cái chỉ về phía phục vụ bàn: “Cô đụng khác mà xin ?”
Cô gái liếc Đại Vi một cái, đó đầu vẻ đáng thương với Đại Khôn Hào, còn nũng dậm chân một cái nhỏ giọng kêu “Anh Hào ơi ~” một tiếng, dựa trong lòng : “Người sợ quá mất thôi.”
Đại Khôn Hào thế thì v.uốt ve má cô gái đó một cái : “Đừng quan tâm tới chị gì.”
Sau đó móc ví tiền , tiện tay rút mười tờ tiền mặt vứt thẳng phục vụ bàn, đó về phía Đại Vi với ánh mắt khiêu khích.
“Đòi bồi thường chứ gì? cũng là tiền bồi thường cơ chứ. Như hả? Giờ hả? Bà chị họ?”
Đại Khôn Hào xong thì hất Đại Vi một bên kéo theo một đám xuống lầu .
Đại Vi tức giận dậm chân tại chỗ: “Đại Khôn Hào! Cậu tin là sẽ mách chuyện với chú út hả?”
Đại Khôn Hào cũng thèm đầu mà đưa tay lên ‘tặng’ cho Đại Vi một cái ngón giữa.
Đại Vi vô cùng tức giận, nhưng cô cũng chẳng thể gì.
Quay đầu thì thấy Tô Tái Tái và Khúc Nhiên đỡ phục vụ dậy, cô xổm xuống nhặt hết tiền mặt ở đất lên, tới mặt phụ vụ bàn với vẻ mặt chút hổ : “Thật là ngại quá, em trai của hư quá.”
Người phục vụ bàn cố gắng một cái lắc đầu: “Không , điều… đồ ăn của quý khách chờ để .”
“Không , .” Đại Vi vội vàng xua xua tay: “Bị đổ thì cũng cứ tính tiền cho cái khác là .”
“Vâng… để đổi cho một căn phòng khác.” Người phục vụ bàn dậy ba .
“Không , thế , mấy thứ còn thì phiền đóng hộp dùm . Chúng mang về là .” Đại Vi , cô dừng một chút áy náy xin : “Thật xin .”
“Không ạ.” Người phục vụ lắc đầu : “… Quen ạ.” Câu khiến cho Đại Vi càng hổ hơn.
Chờ tới khi ba trả tiền và mang theo thức ăn , đường về, Đại Vi mới bắt đầu kể cho hai còn về Đại Khôn Hào.
Nói đơn giản thì chỉ vì là cháu trai duy nhất trong nhà cho nên bà nội chiều quá sinh hư, cuối cùng thì biến thành như bây giờ.
“Ước gì ai đó thể dạy dỗ cho nó một bài học, để cho nó tay.” Đại Vi càm ràm hết một buổi tới tận cổng trường mới xong.
Sau đó còn thêm một câu: “Hồi nhỏ nó ngoan lắm.”
“Thôi, đừng tức giận nữa.” Khúc Nhiên vỗ vai Đại Vi, an ủi cô : “Có khi nó lớn hơn chút nữa thì sẽ thôi mà.”
“… Hy vọng thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-146.html.]
Đại Vi hy vọng nhiều, lắc đầu : “Chú út của tớ cũng đ.á.n.h nó nhiều lắm, nhưng mà nào bà nội cũng bênh nó.”
Khúc Nhiên xong thế thì vỗ vai Đại Vi.
Lúc ba định trường thì một tiếng còi xe vang lên. Tô Tái Tái và hai còn đều sang .
Vừa đầu thì thấy một đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm và đeo khẩu trang, nhô đầu khỏi cửa xe, vẫy vẫy tay với Tô Tái Tái.
Tô Tái Tái nghiêng đầu với Khúc Nhiên và Đại Vi: “Đàn chị, hai chị về . Em chút việc .”
Cô chỉ chỉ về phía đó.
Khúc Nhiên gật đầu, thoáng qua một cái, chút lo lắng nên dặn dò Tô Tái Tái: “Em cẩn thận nhé.”
“Chị cứ yên tâm.”
Tô Tái Tái gật đầu, lúc mới về phía Bách Trúc.
Cô lên xe mà chỉ bên ngoài gõ lên cửa kính ý bảo hạ cửa kính xuống: "Có chuyện gì ?”
“Nơi tiện chuyện, cháu lên xe .” Bách Trúc trả lời trái , sợ nhận .
Đáng tiếc Tô Tái Tái vẫn yên tại chỗ, chờ Bách Trúc khó hiểu vì cô nhúc nhích gì thì cô mới mở miệng : "Fans của chú sợ chú là cho nên bảo cháu cẩn thận một chút, lên xe của chú, bởi việc gì chú cứ thẳng .”
“???”
Ủa alo, vụ gì ?
Đạo diễn nổi tiếng Bách đờ .
Thấy Tô Tái Tái tính lên xe thật, Bách Trúc cũng còn cách nào, chỉ đành đưa một phong thư với vỏ ngoài vô cùng tinh xảo cho cô: “Đây nè.”
Nào ngờ Tô Tái Tái thấy phong thư thì lập tức lui về phía hai bước: "Hai thiết gì cho cam, cháu tham dự hôn lễ của chú nhé.”
Cho nên đừng mơ là cháu sẽ gửi tiền mừng cưới cho chú. Bách Trúc khờ luôn, trừng mắt Tô Tái Tái hồi lâu,
nên cái gì cho , một lát mới tức giận : "Đây là thư mời!”
“Thư mời gì cơ?” Hôn lễ hả? Cảm ơn nhưng cháu xin kiếu.
“Tóm thư mời tham dự hôn lễ .” Bách Trúc hít sâu một , giận cũng giận nổi nữa.
Anh dừng một chút bổ sung: "Là bức thư mời sẽ cháu tốn một xu một cắc nào hết.”
Vừa dứt lời, Tô Tái Tái lập tức lườm một cái như thể đang “ chú sớm”, đó nhận lấy nó trong biểu cảm bực bội của đạo diễn Bách.
Cô qua một lát hỏi: "Rốt cuộc nó là gì thế ạ?” “Cháu chương trình Huyền Linh Sư đúng ?”
Bách Trúc thấy Tô Tái Tái gật đầu thì mới tiếp: "Bọn họ mời chú tổng đạo diễn cho chương trình , cho nên chú xin một chân khách mời cho cháu đấy.”
“Cảm ơn chú.” Tô Tái Tái gật đầu cảm ơn, khi dừng một lát thì chân thành hỏi : "Thế tiền thưởng ạ?”
“Không .” “Bye chú.”
“ tiền công họ trả ăn đứt tiền thưởng luôn!” Đạo diễn Bách nghiến răng nghiến lợi trừng mắt Tô Tái Tái - chút lưu luyến xoay rời .
Bách Trúc dứt lời thấy Tô Tái Tái ngọt ngào phắt , cô về phía , nghiêng đầu hỏi một cách đáng yêu: "Bao giờ chúng tới tổ chương trình chú hai?”
“...” Tốc độ lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng nữa.
Bách Trúc trừng mắt Tô Tái Tái, chuyện với cô.
“À .” Dường như Tô Tái Tái đột nhiên nhớ tới gì đó, cô duỗi tay trong mũ choàng nhận lấy cây bút do giấy nhỏ đưa giơ nó về phía của Bách Trúc: "Chú ký giùm cháu cái tên cho fans của chú .”
“...” Hình như cháu yêu cầu nhiều đó.