THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 145
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:22:38
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fawO7fQ3u
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khúc Nhiên lái cuộc trò chuyện sang chủ đề khác là để duy trì hình tượng của trai Tiền Nguyên Nguyên trong lòng của Đại Vi.
Mặc dù tận mắt thấy, nhưng nghĩ đến việc Tô Tái Tái thể rút xương của ác quỷ chơi cho vui, thế thì đàn Tiền... chắc hẳn cũng là một đối tượng để cô đ.á.n.h cho vui đúng ?
Nhìn ! Việc mà cô là để bảo vệ tâm hồn ngây thơ và trong sáng của Đại Vi, qua đó cũng đủ cô yêu thương bạn bè đến cỡ nào !
Nghĩ đến đây, Khúc Nhiên cảm thấy gọi một món đắt tiền một chút cũng hề quá đáng: “Đàn em , món ruột heo ram mặn ở quán Trần Ký nổi tiếng lắm luôn á, chúng gọi một phần nhé?”
“Dạ, đàn chị quyết định là .” Tô Tái Tái ngoan ngoãn gật đầu.
Dù thì cô cũng chỉ phụ trách ăn thôi mà. Đại Vi?
Đại Vi vô cùng ngạc nhiên: “???”
“Này, hai bớt bớt ! Bắt đầu từ học kỳ , ba của tớ sẽ bắt đầu kiểm soát chi phí sinh hoạt đấy!”
Cô cả Đại bày vẻ đáng thương, nắm lấy hai họ thút thít “Đứa con ngốc nghếch của nhà tư bản cũng cạp đất mà ăn đây !”
Đáng tiếc rằng Tô Tái Tái và Khúc Nhiên đều giả vờ như thấy, vẫn tiếp tục mỗi một câu, khiến Đại Vi lặng lẽ tính toán xem túi tiền đáng thương của còn bao nhiêu.
Nếu mà giờ cô lấy chữ ký của thần tượng nữa, liệu còn kịp ...
Đại Vi: _(:з」∠)_
May mà Tô Tái Tái và Khúc Nhiên chỉ đùa thôi.
Điều khiến Đại Vi khỏi thở phào nhẹ nhõm, khi phục vụ rời khỏi phòng đặt riêng, cô hào phóng xua tay, : “Ôi chao, hai khách sáo thật đó, gọi bao nhiêu đây món , cần tiết kiệm giùm tớ .”
“Ồ? Vậy hả?” Khúc Nhiên xong, lập tức bộ như dậy: “Vậy giờ tớ sẽ gọi phục vụ , kêu thêm vài món đắt tiền nữa nhé?!”
Tô Tái Tái ở một bên giả vờ gật đầu, lên tiếng bổ sung: “Gọi món mắc nhất chị.”
“??!” Cậu cho tớ!
Cô cả Đại sắp đ.á.n.h !
Trong khi chờ món ăn dọn lên, ba bắt đầu tám chuyện, bỗng chốc đến chương trình giải trí “Huyền Linh Sư” mà Khúc Nhiên tham gia.
Dường như Khúc Nhiên chợt nhớ tới điều gì đó, một tiếng “Phải ”, đó đầu Tô Tái Tái.
“Đàn em , em hứng thú tham gia “Huyền Linh Sư” ?” Tô Tái Tái xong, tiếp tục bưng lên uống.
Cô thậm chí còn thèm ngước mắt lên một cái, ngay khi định trả lời “ hứng thú”——
—— “Nghe những tham gia đều sẽ nhận tiền thưởng, hơn nữa còn khá là hậu hĩnh nữa đó nha.” Khúc Nhiên dừng một chút, Đại Vi tiếp: “Tớ cũng rung động .”
Dứt lời, cô đầu Tô Tái Tái, còn kịp thêm điều gì, thấy Tô Tái Tái bằng cặp mắt sáng lấp lánh
.
Thấy thế, Khúc Nhiên thoáng sững sờ, ngay lúc định mở miệng gọi một tiếng “Đàn em?”
Tô Tái Tái vươn tay nắm lấy tay của cô , lắc lên lắc xuống : “Đàn chị ơi, xin chị hãy cho em cơ hội nhé!”
Chỉ cần tiền thưởng hậu hĩnh thì chúng chính là chị em song sinh cùng cha khác khác trứng!
Khúc Nhiên dáng vẻ của Tô Tái Tái cho sửng sốt một hồi lâu, một lúc cô mới “hì hì” một tiếng bật .
Dừng một chút, Khúc Nhiên mở miệng : “Lúc , khi Cụ Đẹp, Cậu Vệ và chị đến chuyện thì đầu tiên mà bọn chị nghĩ tới chính là em.
Bọn chị vốn tưởng rằng chuyện đối với em mà chẳng khác nào trò trẻ con, cho nên mới đoán là em sẽ cảm thấy nhàm chán, nhưng ngờ…”
“Sao thể chứ?” Tô Tái Tái tiếp tục nắm tay Khúc Nhiên, cực kỳ ngoan ngoãn, vả còn vô cùng ngọt ngào đáp: “Em thích nhất là cách kiếm tiền nhàm chán mà tính thách thức luôn á.”
là cơ hội để lụm tiền chứ còn gì nữa?! Cô đồng ý hai tay hai chân luôn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-145.html.]
“Được.” Khúc Nhiên nhịn nữa bật , cảm thấy Tô Tái Tái thích giỡn thật .
Sau một hồi nghiêm mặt suy nghĩ, cô gật đầu : “Vậy sáng sớm mai chị sẽ gọi điện cho chị Hà, nhờ chị giữ một vé cho chị.”
Nói đến đây, cô bổ sung thêm: “ mà tấm vé đề cử của chị chỉ thể giúp em miễn thi vòng loại thôi, em vẫn tham gia vòng hai và vòng chung kết nha.”
Cái gì, thế nghĩa là vẫn “lao động” chứ “ hưởng sái” ?
Tô Tái Tái cảm thấy hứng thú của với chương trình Huyền Linh Sư giảm một chút xíu.
“Ồ...” Cô trầm ngâm trong chốc lát xong mới nghiêm túc mở miệng: "Thôi chắc để em suy nghĩ về việc nên tham gia .”
“Chị ngay là em sẽ cảm thấy nó quá nhàm chán mà.”
Khúc Nhiên : "Cũng thôi, mấy thứ đối với em mà khác gì trò trẻ con cả, nhưng em cần gấp gáp trả lời chị , tóm chị sẽ luôn giữ tấm vé em, em cứ từ từ suy nghĩ quyết định nhé.”
Đơn giản là vấn đề.
Cái đáng là, rõ ràng thứ đơn giản nhưng chương trình thích cài cắm quá nhiều hạn chế gây phiền toái cho chơi, chính điều mới là thứ khiến Tô Tái Tái cảm thấy phiền phức.
Cô sợ đơn giản, cô chỉ ghét mấy thứ phiền phức thôi.
Tô Tái Tái xong thì nhoẻn miệng với Khúc Nhiên, đó rót một ly đẩy đến mặt cô : "Cảm ơn đàn chị.”
“Không chi.” Khúc Nhiên lắc đầu: "So với những chuyện mà em cho chị thì những chuyện chỉ là việc nhỏ thôi mà.”
Đại Vi ở một bên mà hiểu mô tê gì, đến lúc cô mới tìm thấy cơ hội để chen cuộc trò chuyện: "Hai đang cái gì ? Chuyện nhỏ gì cơ?”
Cô đến đây thì dừng một chút, đó như hiểu gì đó, thế là hai mắt sáng rỡ về phía Tô Tái Tái: "Chẳng lẽ Tiểu Tái cũng giúp Khúc Nhiên xin chữ ký của thần tượng của hả?!”
Sao em giỏi dữ ?! “?” Hả?
Tô Tái Tái khờ ngang.
Khúc Nhiên phì đó trả lời cô: "Làm gì . Chữ ký của đạo diễn Bách khó lấy hơn của sư Tiền nhiều.”
Cô dừng một chút, đó nhịn thở dài: "Tuy chữ ký, nhưng nếu thể thường xuyên gặp chính chủ như em thì chị sẽ thỏa mãn lắm cho mà xem.”
Đại Vi xong thì “hì hì” với Khúc Nhiên, đó lè lưỡi trêu: "Thế thì khả năng cao là cửa .”
“Lại chả thế.” Khúc Nhiên thở dài.
Lần hiểu biến thành Tô Tái Tái, cô hoang mang hỏi hai : "Hai chị đang đến ai ?”
“Là đạo diễn nổi tiếng Bách - Bách Trúc !”
Không đợi Khúc Nhiên mở miệng, Đại Vi giành đáp : "Anh là thần tượng của Khúc Nhiên đó.”
“Có điều... Rất khó xin chữ ký của .”
Đại Vi nhún vai: "Chị nhớ đạo diễn Bách tham gia một buổi phỏng vấn, dẫn chương trình hỏi xin ký tên cho nhưng từ chối, mà vẫn cố chấp xin tiếp nên mắng như tát nước mặt.
Thế là nọ tiếp tục dẫn chương trình với đôi mắt sưng húp đỏ bừng như cho tới khi chương trình phỏng vấn kết thúc, thấy mà tội luôn.”
Khi đó chuyện còn lên hot search nữa, cư dân mạng Bách Trúc tôn trọng phái nữ, đây là vết nhơ vẫn theo cho đến tận bây giờ.
“Ồ...” Tô Tái Tái gật đầu, cô Khúc Nhiên : "Ra là chú .”
“ , ...” Đại Vi còn định thêm gì đó với Tô Tái Tái thì cửa phòng riêng đột nhiên mở từ bên ngoài, phục vụ phụ trách mở cửa với ba : "Để ba vị đợi lâu , bây giờ... Ui da!”
Còn xong, một phục vụ khác đang bưng khay một đôi nam nữ đuổi theo chạy từ một phòng riêng khác tới tông trúng.
Người nọ lảo đảo một cái, cái khay cũng nghiêng sang một bên, đồ ăn mâm văng tung tóe mặt đất.
Thậm chí nước canh trong bát còn b*n r* khiến phục vụ phụ trách mở cửa ban nãy bỏng.