THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 144
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:22:37
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AKUALKemA1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nếu ông bảo là luôn hoan nghênh, sang năm phiền ông cũng hoan nghênh bọn tiếp nhé.
Lời như mồi lửa châm thùng t.h.u.ố.c nổ trong lòng của phó viện trưởng Tôn, sắc mặt ông xanh mét, đột nhiên rút tay về, khi hừ lạnh một tiếng thì xoay đẩy đám đông bỏ một mạch.
Ngô Thẩm Văn vẫn quên vọng tới từ lưng ông : “Phó viện trưởng Tôn! Khi nào ông rảnh thì mời ông uống rượu nhé!”
Uống cái quần què chứ uống! Phó viện trưởng Tôn tức xì khói.
Bên , Tần Trác Thắng đen mặt trong góc từ nãy đến giờ, cuối cùng cũng xoay ngoài.
Lúc ngang qua Bạch Ngữ Dung, ông chẳng buồn cô một cái mà chỉ lạnh nhạt bảo: “Đi thôi.”
Bạch Ngữ Dung cúi đầu ở chỗ đó, cô im lặng trong chốc lát mới đuổi theo Tần Trác Thắng.
Chờ đến khi khỏi Luyện Khí Viện, Bạch Ngữ Dung mới mở miệng: “Thầy ơi.”
Tần Trác Thắng dừng bước, đầu lạnh lùng cô .
Bạch Ngữ Dung ngẩng đầu, trong mắt chút mong đợi: “Có… khi luyện đan, con cũng thể...” Có thể giống Tô Tái Tái, nguyên liệu gì cũng thể lấy và dùng tùy thích ?
Tần Trác Thắng hiểu ý của Bạch Ngữ Dung, nhưng nguyên liệu của ông cũng hữu hạn, còn phó viện trưởng Tôn cắt xén thì lấy mà cho Bạch Ngữ Dung tiêu xài hoang phí .
Cho nên câu của cô khác gì đang tát thẳng lên mặt của ông cả.
Tần Trác Thắng - kẻ kiêu ngạo nhưng cũng tự ti - lập tức lạnh mặt cắt ngang lời cô : “Đừng nghĩ tới những chuyện viển vông đó nữa!”
Bạch Ngữ Dung kinh ngạc, đó ông với ánh mắt khó hiểu.
Tần Trác Thắng cũng nhận giọng điệu của quá hung tợn, ông thử xoa dịu cảm xúc trong lòng mới cứng đờ bảo: “Con vẫn rành rẽ thứ, nếu để con lấy và dùng nguyên liệu tùy ý như thế là đang hại con đấy. Cho dù là “cấp thấp” thì cũng thế thôi, tóm con củng cố căn bản cho chắc !”
Tần Trác Thắng nhíu mày xong câu , đó đợi Bạch Ngữ Dung trả lời đầu bỏ mất.
Ông ý , nhưng lời tai của Bạch Ngữ Dung biến thành đang ông nhạo cô , cho rằng cô xứng hưởng thụ ưu đãi như thế.
Bạch Ngữ Dung siết chặt nắm tay, trong mắt tràn đầy oán hận.
Tần Trác Thắng một hồi, đến khi thấy Bạch Ngữ Dung đuổi kịp thì ông mới dừng bước, đó đầu một cách kiên nhẫn: “Con còn tần ngẩn ở đó gì?”
Bạch Ngữ Dung mím môi đuổi theo Tần Trác Thắng, cô im lặng cúi đầu, giấu nhẹm cảm xúc âm u trong mắt .
Sau khi chuyện kết thúc, các học sinh đều thỏa mãn về nhà, đường cả đám cứ ríu rít bàn về tin tức nóng sốt ngày hôm nay, đó là trong buổi đ.á.n.h giá của Luyện Khí Viện xuất hiện một cấp “Bạc Trắng” và hai “cấp thấp”.
Đương nhiên thứ xuất sắc nhất trong đó chính là sắc mặt của phó viện trưởng Tôn của Luyện Đan Viện, quả thật là “” hết chỗ chê.
Lần chỉ Luyện Khí Viện mà ngay cả Phù Lục Viện cũng hả lòng hả vô cùng, sảng khoái khỏi bàn!
Cái gì? Có cần lo là sẽ trở mặt với Luyện Đan Viện hả?
Xời, thứ mà Luyện Đan Viện thì Luyện Khí Viện của bọn họ cũng đó thôi!
Đừng quên trong hai học sinh “cấp thấp”, một thuộc về Luyện Khí Viện của bọn họ đấy!
Giỏi ?
Tiếng trò chuyện xung quanh râm ran dứt.
Trên đường về ký túc xá, ba Tô Tái Tái ngừng xung quanh bàn tán về chuyện .
Đại Vi cứ che miệng khúc khích, thoạt vô cùng vui vẻ.
Không chỉ như thế, suốt dọc đường nhiều học sinh của Luyện Khí Viện còn nhiệt tình chào hỏi với Tô Tái Tái nữa chứ.
Đại Vi thấy thế thì mật ôm cánh tay Tô Tái Tái, đó nũng nịu dựa đầu vai cô thỏ thẻ: "Đàn em , việc đàn chị thể tung hoành trong Huyền Học Viện đều nhờ em cả đấy.”
Cố lên nhé đàn em ơi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-144.html.]
Tô Tái Tái xong khỏi dở dở .
Trong lúc cô nên đáp cái gì, Khúc Nhiên thế mà cũng ôm lấy cánh tay còn của cô, học theo Đại Vi tựa đầu qua: "Còn chị nữa nè. Đàn em , tài liệu rèn của chị đây cũng dựa em đấy.”
Cô dừng một chút bổ sung: "À , em đăng ký thông tin mà một chắc sẽ cô đơn lắm nhỉ? Hay là... để chị cùng em cho đỡ buồn nhé?”
Đại Vi xong lập tức gật đầu liên tục.
Cấp bậc của tài liệu rèn trong kho từ cao xuống thấp là S, A, B, C, D, E, F, tổng cộng bảy cấp.
Trừ S và A , năm cấp còn mới là cấp tài liệu dành cho học sinh.
như thế cũng nghĩa là bọn họ tư cách kho rèn của tất cả các cấp bậc, chẳng hạn như học sinh cấp bậc bình thường như Đại Vi thì chỉ thể kho cấp F mà thôi, hơn nữa còn xin nửa tháng, chờ giáo viên và học viện đồng ý xong thì mới .
Trước Khúc Nhiên cũng giống với Đại Vi, nhưng bây giờ cô luyện hàng xịn duy nhất của Luyện Khí Viện cho nên thể tự do xin kho từ cấp C đến cấp F.
Hơn nữa tốc độ mà bên duyệt yêu cầu của cô cũng nhanh hơn Đại Vi nhiều, nhưng dù là thế thì nhanh nhất cũng mất ba ngày, chậm thì bảy ngày.
Mà Tô Tái Tái thì khác.
Chỉ cần là kho tài liệu từ cấp B trở xuống thì cô thể đến lấy tài liệu về dùng bất kỳ lúc nào cũng .
Cảm giác ... Quả thực khác gì sự khác giữa “hàng giảm giá trong thời gian nhất định, cần xếp hàng suốt đêm để tranh mua hàng” và “bao hết bộ trung tâm mua sắm xong nhàn nhã dạo và chọn thứ cần mua” !
Cho nên nếu so sánh giữa hai loại thì loại sẽ hấp dẫn hơn !
Tô Tái Tái cũng ngại, cho nên cô nhún vai : "Vâng, đến lúc đó ba chúng cùng .”
Đại Vi và Khúc Nhiên xong nhịn đập tay với để chúc mừng.
Nếu là ngày lành tháng như thế thì ngoài chúc mừng một phen mới , mà bao cả đám… đương nhiên là Đại Vi .
Khúc Nhiên ngớ : "Vì là bao?”
Bởi vì hôm nay xếp hạng “cấp thấp” là Tô Tái Tái, cho nên việc Khúc Nhiên nghĩ bao là cô cũng là chuyện bình thường thôi.
Đại Vi chỉ chờ thế, bởi Khúc Nhiên mở miệng hỏi là cô lập tức “hì hì” tự biên tự diễn phần âm thanh hiệu ứng: "Tèn ten!”
Cô lấy tờ giấy ký tên khoe khoang mặt của Khúc Nhiên, kiêu ngạo : "Tiểu Tái giúp tớ xin chữ ký nè! Cho nên tớ sẽ bao một chầu!”
Là chữ ký của thần tượng của cô đó!
Chờ Khúc Nhiên rõ cái tên bên xong, cô nhịn mở to mắt về phía Tô Tái Tái và Đại Vi, khó tin hỏi: "Là của đàn Tiền - Tiền Nguyên Nguyên hả?!”
“ thế!” Đại Vi chống nạnh đầy kiêu ngạo, cái mũi hếch tuốt lên trời: "Là Tiểu Tái gọi ký tên cho tớ đó nhé!”
Chỉ duy nhất một tấm thôi đấy, lừa già dối trẻ!
Khúc Nhiên xong cũng khiếp sợ về phía Tô Tái Tái, cô nhịn đ.á.n.h giá cô từ xuống một lượt hỏi: "Em thế mà đ.á.n.h ?”
“Đánh?” Tô Tái Tái nghiêng đầu, nghĩ một lát tủm tỉm trả lời: "Chưa chắc là ai đ.á.n.h nha.”
Tô Tái Tái dứt lời, lập tức khiến Khúc Nhiên bỗng chốc nhớ tới cách đây lâu, bản chứng kiến cảnh cô dùng tay rút xương ác quỷ, điều cô khỏi rùng .
Cô im lặng gật đầu phụ hoạ: “... Em cực kỳ lý luôn.”
Đại Vi ở bên cạnh , đầu xung quanh, thắc mắc hỏi: “Ủa? Hai đang vụ gì ?”
“... Không gì, chỉ là chuyện nhỏ nhặt mà.” Khúc Nhiên đầu Đại Vi .
Dừng một chút, chủ đề bỗng chốc chuyển sang bữa tối ăn gì: “Chúng đến Trần Ký ăn ha? Quán đó ngon lắm.”