THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 143

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:22:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mễ Nhã im lặng vài giây lên tiếng bổ sung: “Nếu con bé đó thể đạt đến cấp F khi nghiệp thì chừng là sẽ chút hứng thú đấy. hiện tại thì...”

Mễ Nhã lắc đầu: “Đi thôi.”

Vừa dứt lời, cô về phía cổng, : “Cái chuyện đang bàn tán sôi nổi khiến cảm thấy chút nhàm chán.”

Nghe xong, mấy cô gái còn liếc mắt một cái nhanh chóng theo .

Nhà họ Mễ là một gia tộc truyền thống luyện khí từ nhiều đời nay, còn Mễ Nhã là sinh viên cấp F hiếm hoi của Luyện Khí Viện.

Đến năm nay, cô sẽ chính thức trở thành sinh viên năm tư, chắc chắn sẽ một tương lai cực kỳ sáng lạng.

Dù bọn họ chỉ là chân sai vặt của cô thôi, nhưng tin chắc rằng cũng sẽ một tương lai cho mà coi.

Còn Tô Tái Tái thì ?

Chỉ là một đứa sinh viên cấp thấp mới trường, quyền thế mà thôi.

Có điều ai để ý đến tình tiết nhỏ xảy ở trong góc cả, lúc sự chú ý của đều đổ dồn về phía Tô Tái Tái.

Ngay lúc các giáo sư đang đồng loạt liếc xéo viện trưởng, âm thầm cảnh cáo ông “thu xếp cho thoả” thì Ngô Thẩm Văn kéo theo Ngô Lục Lục bước gần.

Ông cất lời: “Lão Lý đúng đó, chuyện cứ để họp xong hẳn .”

... Hừ, viện trưởng Ngô, ông là bạn của viện trưởng Lý, nên đương nhiên là giúp ông !

Các giáo sư khác lẳng lặng liếc xéo Ngô Thẩm Văn.

hiện tại Ngô Thẩm Văn đang vui vẻ, ông chỉ thản nhiên vẫy tay đáp ẩn ý “trùm bao bố đ.á.n.h hội đồng ông bây giờ” trong mắt của các giáo sư, bày dáng vẻ “tâm trạng nên thấy gì hết”.

Ngô Thẩm Văn đầu Tô Tái Tái, gật đầu với cô một cái : “Bạn học Tiểu Tái, chúc mừng em nhé.”

Tô Tái Tái , về phía Ngô Lục Lục: “Em mới là cần chúc mừng mới đúng, đại sư Ngô, chúc mừng ông nhé.”

Ngô Lục Lục Tô Tái Tái, vốn định “Mọi cùng vui.” như khi, nhưng chợt nhớ tới chuyện khi nãy, ông cảm thấy thể chuyện thoải mái với cô như ngày nữa.

Ngô Lục Lục suy nghĩ một lúc chỉnh quần áo của , nghiêm mặt Tô Tái Tái, đưa tay lên định chắp tay chào cung kính với cô.

Ngô Lục Lục mới đưa tay lên thì Tô Tái Tái ông định gì, cô bước lên một bước giữ c.h.ặ.t t.a.y ông .

Thấy ông ngạc nhiên thì mới tủm tỉm : “Đại sư Ngô, ông định nhận tiểu hữu đây nữa ?”

Nói xong thì cô dùng lực một chút, đè tay của Ngô Lục Lục hạ xuống.

Ngô Lục Lục nhanh chóng hiểu ý của Tô Tái Tái, ông thả lỏng tay xuống, với cô: “Sao nhận chứ.”

Câu dừng vài giây mới tiếp tục: “… Tiểu hữu.”

Ngô Thẩm Văn và những khác ở gần đó hết Ngô Lục Lục sang Tô Tái Tái, bọn họ đều hiểu hai đang gì.

mà Ngô Thẩm Văn cũng quan tâm lắm, bây giờ ông đang vui vẻ, vỗ vai Ngô Lục Lục : “Nhắc tới ghi chép liệu thì mới chợt nhớ . Nếu giờ em là cấp Bạc Trắng thì lát nữa về Phù Lục Viện với nhé.”

Em trai , Phù Lục Viện cần em.

Ngô Lục Lục thế thì khổ một cái, ông “Hả?” một cái, Ngô Thẩm Văn : “Anh cả , kiến thức ngày xưa học em quên sạch cả , nên…”

Giờ mà bảo ông dạy cho sinh viên thì dạy hư sinh viên chứ?

“Ờ.” Ngô Thẩm Văn bình thản gật đầu, đó tiếp: “Thế nên giờ em chỉ thể xem như là giáo viên danh dự của Phù Lục Viện mà thôi, chờ tới khi nào em nắm kỹ các kiến thức học lúc thì mới thể bắt đầu dạy học .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-143.html.]

“Được . Một tháng nữa một kỳ thi sát hạch, sẽ đăng ký báo danh cho em.”

Giáo viên và sinh viên cùng thi. Rất hiếm đó nha.

Ngô Lục Lục?

Ngô Lục Lục thấy Tô Tái Tái hả hê như thì đau khổ thở dài một tiếng: “Nếu sớm như thế thì tham gia đ.á.n.h giá năng lực .”

Nói đến chuyện đ.á.n.h giá năng lực thì…

Nghe Ngô Lục Lục than thở như thế, Ngô Thẩm Văn đột nhiên nhớ tới cái gì đó, ông “Á!” một tiếng đầu ngó dáo dác tìm kiếm ai đó.

Vừa đúng lúc thấy phó viện trưởng Tôn đang chuẩn len lén rời , Ngô Thẩm Văn nhanh chóng la lớn về phía ông : “Phó viện trưởng Tôn!”, tiếng gọi lớn, cho đều đồng loạt sang.

Ngô Thẩm Văn nhanh chóng tới chỗ phó viện trưởng Tôn, : “Phó viện trưởng Tôn, ông định thế? còn kịp cảm ơn ông mà.”

Phó viện trưởng Tôn kêu nên thể xoay , vẻ mặt của ông lúc vô cùng khó chịu.

Thấy Ngô Thẩm Văn đến gần thì đành cố gượng một cái mới : “Không viện trưởng Ngô chuyện gì .”

Biết thế thì ông từ sớm . Còn cái thằng Tần Trác Thắng nữa, mới đó mà chạy mất xác .

Chờ khi nào về xem thử ông sẽ xử đứa học trò như thế nào.

Phó viện trưởng Tôn c.h.ử.i thầm trong lòng, sự hổ và mất mặt bây giờ ông chuyển thành sự tức giận, tất cả đều đổ lên đầu Tần Trác Thắng.

Ngô Thẩm Văn cũng chả thèm để ý tới vẻ mặt của phó viện trưởng Tôn hiện đang khó chịu đến mức nào.

Ngô Thẩm Văn thậm chí còn ước rằng vẻ mặt của phó viện trưởng Tôn còn khó chịu hơn nữa cơ.

Ông : “Ôi chao!” một tiếng dùng hai tay nắm chặt lấy hai vai của ông , lắc mạnh mấy cái, vô cùng nhiệt tình.

“Chỉ dạy gì chứ, phó viện trưởng Tôn khách sáo quá!” Ngô Thẩm Văn ha ha, đó bất ngờ vỗ cái bốp lên bả vai của phó viện trưởng Tôn, cú vỗ thiếu chút nữa ông - đang suy yếu - bay xa tám thước.

Cảnh tượng khiến viện trưởng Lý và xung quanh cố gắng dữ lắm mới nghẹn .

Bọn họ đều lão Ngô đang trả thù ông .

Ai bảo bình thường phó viện trưởng Tôn sống ch.ó quá chi, cho nên bây giờ đừng hòa giải, ngay cả học sinh Tần Trác Thắng của ông cũng cuốn gói chạy mất tăm từ đời nào .

Bởi lúc chỉ thờ ơ một bên xem trò hề của ông mà thôi.

“Ông!” Phó viện trưởng Tôn suýt nữa vỗ đến ngã cắm đầu, khi vững thì ông lập tức trừng mắt Ngô Thẩm Văn.

phó viện trưởng Tôn còn kịp thêm gì thì Ngô Thẩm Văn “úi chà chà” vài tiếng, ông phủi bụi cho ông khà khà: “Do vui mừng quá cho nên lỡ dùng sức mạnh, chắc ông sẽ để bụng nhỉ, đúng phó viện trưởng Tôn?”

Phó viện trưởng Tôn chặn họng, ông đáp trả cái gì, cuối cùng chỉ đành hừ lạnh một tiếng : “ nào dám.”

Ngô Thẩm Văn thèm chấp, ông thêm vài tiếng đó nghiêm mặt phó viện trưởng Tôn: “Ít nhiều gì cũng nhờ câu ban nãy của phó viện trưởng Tôn cả đấy, nó cũng tương đương một kiểu cổ vũ cho Phù Lục Viện của chúng , nhờ đó mà chúng mới một giáo sư cấp Bạc Trắng như bây giờ. Ôi trời... Thật sự cám ơn ông.”

“A, em trai, em mau đến đây tiếng cảm ơn với phó viện trưởng Tôn !”

Ngô Thẩm Văn vẫy tay với Ngô Lục Lục, chờ ông đến gần tiếp: “Nếu nhờ phó viện trưởng Tôn thẳng là chúng kéo tuột tiến độ của thì em như ngày hôm nay, em còn mau cảm ơn chứ.”

Ngô Lục Lục xong lập tức cợt nhả tiếng cảm ơn với phó viện trưởng Tôn.

chuyện còn dừng ở đây, viện trưởng Lý cũng chạy tới xọc thêm một đao, ông ha hả : “Phó viện trưởng Tôn , năm sẽ bảo trò Tiểu Tái sang Luyện Đan Viện của mấy ông tham gia đ.á.n.h giá nhé.”

 

 

Loading...