THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 142
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:22:35
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“À .” Viện trưởng Lý đến đây thì bất chợt nhớ gì đó: “Chờ hai ngày nữa thầy sẽ bảo thầy Vạn cập nhật thông tin của em kho rèn của Luyện Khí Viện, như thì em mà cần tài liệu gì thì thể đến đăng ký trực tiếp ở đó lấy về là .”
Ông như xong, các học sinh của Luyện Khí Viện lập tức sợ ngây , ánh mắt của họ khi về phía Tô Tái Tái cũng tràn ngập cảm giác hâm mộ.
Tô Tái Tái thì khác, cô liếc con Nhện Mặt Quỷ cả Luyện Khí Viện cưng như trứng hứng như hoa , đó khỏi gượng một tiếng: “À thì… cần khách sáo như ạ...”
Có điều đợi cô xong, viện trưởng Lý cắt ngang lời cô: “Đây là khách sáo.”
Viện trưởng Lý dừng một chút, dù tự hào nhưng ông cố gắng vẻ khiêm tốn mặt của Tô Tái Tái: “Tuy Luyện Khí Viện dám tự nhận là nhất trong bốn viện, nhưng vẫn thể xem như cần gì nấy. Bạn học Tô , em cần lo lắng về chuyện tài liệu đủ dùng .”
Cứ dùng thoải mái! Bao đủ!
Bộ dáng lắm tiền nhiều của của ông học sinh chung quanh hâm mộ thôi.
Chờ đến khi dời tầm mắt lên của Tô Tái Tái, trong lòng khỏi cùng xuất hiện một suy nghĩ: Phải lân la quen với đàn em Tô mới !
Ngay cả Khúc Nhiên và Đại Vi cũng ngoại lệ, khi hồn , cả hai lập tức chạy sang đó, mỗi ôm một bên tay của cô nhoẻn miệng với đôi mắt đầy mong đợi.
Hê hê hê...
Đàn em ơi, chị đói, chia miếng.
Tô Tái Tái dở dở hai họ.
Nói thật cô khách sáo , mà đồ trong Luyện Khí Viện... nhiều khi món nào lọt mắt xanh của cô luôn chứ.
Cho nên Tô Tái Tái đành khổ bảo: “Không cần ạ...”
“Nào nào, cần sợ lãng phí tài nguyên! Rèn là thế đó, thất bại bao nhiêu cũng là chuyện bình thường.”
Viện trưởng Lý cho rằng Tô Tái Tái sợ lãng phí tài nguyên của Luyện Khí Viện cho nên an ủi cô: “Đừng là đàn đàn chị của em, ngay cả đối với các thầy cô khác thì việc thất bại cũng là chuyện bình thường. Em cần để ý !”
Viện trưởng Lý mới xong thì giáo sư Trần của Luyện Khí Viện ở một bên cũng gật đầu: “ đó bạn học Tô , chuyện bình thường như cân đường hộp sữa .
Nếu em cảm thấy áp lực quá thì thể học trò của thầy nè, chỗ thầy dự trữ nhiều tài liệu rèn, bản thầy xài tới nên thể tặng cho em để em luyện tập...”
Ông còn xong thì giáo sư Dư vội phá đám: “Ủa ủa? Giáo sư Trần thế là nhé. Bạn học Tô , chỗ thầy chẳng những nhiều tài liệu rèn thầy dùng tới mà còn nhiều tài liệu khác còn hơn. Chỉ cần là thứ em cảm thấy ích thì thầy sẽ cho em xài thoải mái luôn. Ha ha ha...”
Đáng tiếc còn kịp “ha ha” xong thì ông sư của lật tẩy.
“Sư , mấy thứ đó đều lấy từ chỗ của mà.” Sư vạch trần sư của xong thì lập tức đầu Tô Tái Tái, vẻ mặt dịu dàng : “Bạn học Tô, nhà họ Thường là gia đình lịch sử lâu đời về nghề rèn , em thể suy nghĩ thêm về chuyện học trò của thầy...”
“Giáo sư mấy ông thế, viện trưởng là sẽ mở họp để quyết định chuyện mà, còn họp hành gì mà mấy ông lo bò trắng răng! Bạn học Tô , thầy là thầy Vạn, chút nữa thầy sẽ dẫn em đăng ký nhé. , em thích ăn cái gì? Hay là chút nữa chúng ăn chung ?”
“Hả? Gì chứ ăn uống là nhắc đến thầy, một khách hàng của thầy mở một nhà hàng, nơi đó chỉ chiêu đãi những thực khách sành ăn thôi đấy. Bạn học Tô, em cũng thích khẩu vị hả? Trùng hợp thế, để thầy em ...”
“Ôi dào, chờ mở họp mới bàn gì chứ, xem ý của bạn học Tô như nào mới là quan trọng nhất...”
Vì cướp học sinh xuất sắc là Tô Tái Tái, các giáo sư của Luyện Khí Viện tranh giành với đến mức “vỡ đầu chảy máu”, còn cái gì là lễ phép nữa.
Đám Khúc Nhiên một bên trợn mắt há hốc mồm cảnh .
Trời ạ, các giáo sư ơi, bình thường các thầy luôn phong độ ngời ngời mà?!
Sao bây giờ ...
Mọi thắc mắc vì đám học sinh xung quanh “chua” xót như thế ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-142.html.]
Bởi vì cả đám té sọt “chanh*” .
(*) Chanh: Một từ lóng bên Trung, ý bảo là đang ghen ghét về một thứ gì đó.
Hu hu hu, quả nhiên ai cũng , nào giống nào mà.
Giận quá mèn đét ơi.
Cũng may viện trưởng Lý thấy tình hình sắp “mất khống chế” thì vội giơ tay hô to: “Được , yên nào!”
Lúc mới miễn cưỡng khiến các giáo sư bình tĩnh .
Viện trưởng Lý lướt qua từng một lắc đầu thở dài, vẻ mặt như thể đang “mấy xem mấy kìa, còn mặt mũi gì ”.
Có lẽ là do biểu cảm “vô cùng đau đớn” của viện trưởng Lý quá chân thành cho nên các giáo sư đều nhịn cảm thấy ngượng ngùng, họ bắt đầu tự kiểm điểm bản về hành vi phần vô lễ của ban nãy.
Khụ, ai bảo đột nhiên gặp một hạt giống quý hiếm như chi, bọn họ chỉ nóng lòng dốc túi truyền kiến thức mà cho cô thôi mà...
Đến khi các giáo sư đều “trở bình thường”, viện trưởng Lý mới khẽ ”hừ“ một tiếng, tiếp đó về phía Tô Tái Tái, vẻ mặt hiền từ và giọng điệu dịu dàng : “Tiểu Tái , em đừng quan tâm đến bọn họ, đợi họp xong cũng . Tất nhiên, nếu em ý giáo sư nào đó thì cũng thể trực tiếp chỉ định luôn.”
Dừng một chút, viện trưởng Lý ho nhẹ một tiếng, Tô Tái Tái vài cái tiếp: “Mặc dù thầy lâu dẫn dắt học sinh , nhưng nếu em chọn thầy thì thầy vẫn thể nhé.”
Thầy như ... em hiểu dụng ý của thầy chứ? Bạn học Tô?
Hai mắt của viện trưởng Lý sáng rực, Tô Tái Tái với vẻ mặt đầy mong đợi.
“...????!” Các giáo sư khác.
Này viện trưởng, ông còn một chút đạo đức nghề nghiệp nào ?!
Ông tin là tối nay bọn sẽ trùm ông bao bố đ.á.n.h hội đồng hả?!
Tô Tái Tái gượng , gật đầu đồng ý: “Em hiểu , em sẽ về suy nghĩ kỹ càng. Viện trưởng và các vị giáo sư, cứ yên tâm ạ.”
“Ừ, thì .” Viện trưởng Lý vui mừng.
Các giáo sư và cả viện trưởng Lý đều tranh giành để dẫn dắt của Tô Tái Tái, điều khiến các sinh viên của Luyện Khí Viện vô cùng ngưỡng mộ.
Có điều ngưỡng mộ cũng là một chuyện đỗi bình thường trong bản chất của con , nhưng trong lòng sinh ghen ghét, thậm chí là đỏ cả mắt thì... là một chuyện khác.
Ví dụ như giờ phút , ở đằng xa vài sinh viên khoá của Luyện Khí Viện đang khoanh tay ngực, lạnh lùng Tô Tái Tái, mặt lộ vẻ khinh thường.
“... Hừ, chẳng qua là đạt “cấp thấp” thôi mà, gì ghê gớm trời.”
Một cô gái trong nhóm mở miệng với giọng điệu khinh bỉ, hơn nữa còn cực kỳ chua chát: “Có nhiều cả đời cũng chỉ dừng ở “cấp thấp” thôi ? Cho nên... con là đó, trèo càng cao thì té càng đau.”
Sau một lúc, khi những còn đều lượt gật đầu, cô gái đó đầu về phía , hỏi: “Cậu đúng ? Mễ Nhã?”
Còn xong, những khác đồng loạt đầu .
Chỉ thấy ở giữa là một cô gái khuôn mặt lạnh lùng, đang nghiêng ghế sách. Cứ như những drama trong Luyện Khí Viện liên quan gì đến cô cả.
Cho đến khi bạn bè của cô lên tiếng hỏi, cô mới ngẩng đầu đối phương, khẽ đưa mắt về phía Tô Tái Tái.
Cô đảo mắt thoáng qua Tô Tái Tái một cái, đó dùng một tay đóng quyển sách dậy, mỉm : “Không liên quan gì đến cả.”