THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 139
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:55
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô dừng chắp hai bàn tay , nghiêng đầu Trình Ngạn Xương : “Anh sẽ thông cảm em mà, đúng ?”
“… Ừ.” Trình Ngạn Xương im lặng một lúc mới gật đầu trả lời.
Bạch Ngữ Dung thấy thế thì thở phào một cái mới với : “Tốt quá, em Ngạn là keo kiệt mà.”
Cô xong thì nắm lấy tay Trình Ngạn Xương, đung đưa qua nũng : “Anh Ngạn, chắc hôm nay tham gia đ.á.n.h giá cũng mệt mỏi , là … về nghỉ ngơi ? Em ở theo thầy học hỏi thêm để lấy kinh nghiệm, chờ xong em sẽ gọi điện cho , cùng ăn, nhé?”
“Thế cũng .” mặc dù Trình Ngạn Xương lắm nhưng vẫn gật đầu: “Thế về đây.”
“Vâng ạ.” Bạch Ngữ Dung hài lòng , cô dừng một chút tinh nghịch nháy mắt với Trình Ngạn Xương một cái, đó chỉ chỉ về Luyện Khí Viện : “Thầy còn đang đợi em ở bên trong, em nhé?”
Bạch Ngữ Dung xong, chờ Trình Ngạn Xương trả lời thì chủ động ôm một cái thả ngay, đó nhanh chóng xoay chạy bên trong Luyện Khí Viện.
Bước chân vô cùng vội vã.
Tô Tái Tái, cô chờ đó cho , cô cũng chỉ quen Tiền Nguyên Nguyên nên mới dính chút ánh sáng từ mà thôi.
thì , sẽ khiến cho tất cả với con mắt khác, bằng chính thực lực của .
Điều quan trọng nhất là sẽ khiến cho cô nhận .
Rằng giữa hai chúng khác lớn đến mức nào.
Bạch Ngữ Dung càng nghĩ càng vui vẻ, chạy chậm bên trong Luyện Khí Viện.
cô rằng Trình Ngạn Xương vẫn yên tại chỗ và ngắm bóng lưng đang dần rời xa của cô .
Mãi cho tới khi Bạch Ngữ Dung còn xuất hiện trong tầm mắt của Trình Ngạn Xương, cũng thèm lấy một , thì mới rời .
Trước giờ đều luôn là , còn Bạch Ngữ Dung sẽ tại chỗ theo rời .
Không vì lúc trong lòng Trình Ngạn Xương cảm thấy khó chịu.
Bên , chờ Ngô Thẩm Văn nguôi giận thì Ngô Lục Lục mới kiếm cớ kéo Ngô Hạo qua một bên, nhỏ giọng hỏi thăm: “Chuyện của ba cháu với phó viện trưởng Tôn là ?”
Ngô Hạo liếc Ngô Lục Lục một cái mới : “Chú út, cháu tiếp tục đ.á.n.h giá cho các học sinh , chuyện … khi nào rảnh thì chú cứ hỏi ba cháu chú Ngô nhé.”
Ngô Hạo xong thì định nhưng phát hiện Ngô Lục Lục giữ chặt , thể nhúc nhích .
Ngô Hạo ngạc nhiên Ngô Lục Lục một cái thở dài một tiếng: “Được , , để cháu kể cho chú .”
Sau đó, Ngô Hạo kể chuyện mấy năm nay Ngô Thẩm Văn vẫn cãi rùm beng với nhiều bởi vì họ Ngô Lục Lục.
Còn về việc Ngô Lục Lục giữ mà động thì Ngô Hạo cũng chỉ nghĩ là từ lúc chút út về nhà vẫn luôn chăm chỉ luyện tập, cộng thêm việc lúc nãy cũng cố ý vùng thoát cho nên cũng nghĩ nhiều lắm.
“Tóm chuyện nó là thế đó chú út.”
Ngô Hạo xong, thấy Ngô Lục Lục im lặng thì thêm: “Chú út, chú đừng để ý mấy chuyện nhé. Thật thì cháu và ba cháu đều chỉ bảo vệ chú mà thôi.”
Ngô Hạo tới đó thì hổ gãi gãi đầu : “Năng lực sức mạnh gì đó, thì thôi, điều quan trọng là một nhà chúng thể ở bên là .”
Ngô Lục Lục im lặng một lúc mới ngẩng đầu lên Ngô Hạo, liếc xéo một cái còn đưa tay lên gõ đầu cái bốp.
“Chuyện mà còn cần cháu dạy chú ?”
Ngô Lục Lục dừng phất tay với Ngô Hạo: “Được , chú . Cháu việc . Chú chút chuyện cần suy nghĩ .”
“À .” Ngô Hạo xoay trở về, tiếp tục xoa đầu. Tính chú út của đ.á.n.h cũng đau phết chứ đùa.
Chờ Ngô Hạo , Ngô Lục Lục một ở đó cau mày suy tư, ai ông đang suy nghĩ cái gì cả.
chờ khi đầu về phía Ngô Thẩm Văn vẫn còn đang thở phì phì ở bên cạnh, ông như hạ quyết tâm, lập tức xoay đến gần Tô Tái Tái.
“Tiểu hữu .”
Có lẽ là vì thấy biểu cảm nghiêm túc của Ngô Lục Lục cho nên Khúc Nhiên tự giác ôm con Nhện Mặt Quỷ gật đầu với ông một cái, đó kéo Đại Vi sang một bên để nhường gian cho hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-139.html.]
“Sao thế?” Tô Tái Tái ông .
“Chuyện ban nãy cô ...” Ngô Lục Lục do dự một chút mở miệng: "Không đang giỡn , đúng ?”
Hẳn là nhận sự khó hiểu của Tô Tái Tái, ông vội bổ sung thêm một câu: "Là chuyện để tham gia đ.á.n.h giá .”
À, là chuyện .
Tô Tái Tái gật đầu: "Đương nhiên .”
Nói xong, cô thoáng về phía Tần Trác Thắng một cái khinh thường : "Một ông chắc bằng mười cái tên đó cộng luôn á.”
Được lắm!
Ngô Lục Lục một niềm tin mù quáng với Tô Tái Tái, thế là gật đầu : " .”
Nói xong, ông lập tức xoay về phía Ngô Hạo.
Cùng lúc đó, Bạch Ngữ Dung theo Tần Trác Thắng tò mò hỏi hỏi nãy giờ cuối cùng cũng tìm thời cơ dò hỏi ông .
“Thầy ơi.” Bạch Ngữ Dung ông , vẻ thôi: "Liệu con thể... tham gia đ.á.n.h giá luôn ạ?”
Câu của Bạch Ngữ Dung Tần Trác Thắng khỏi đầu về phía cô : "Con ư?”
Ông dừng một chút, cho rằng Bạch Ngữ Dung hiểu quy tắc cho nên tiếp tục mở miệng: "Năm nhất cần tham gia đ.á.n.h giá .”
“Con chuyện , nhưng mà...”
Thấy Tần Trác Thắng hề để bụng, Bạch Ngữ Dung c.ắ.n môi tiếp: "Không là ảo giác , nhưng dạo gần đây con cảm thấy hình như đột phá nhỏ á thầy, nhưng con cũng sợ đây chỉ là ảo giác của , cho nên...”
Cô về phía Tần Trác Thắng, dựa đó để quan sát biểu cảm của ông : "Cho nên... nếu thì con xin thầy giúp đỡ, để con cũng tham gia đ.á.n.h giá ạ.”
“Cái gì?!” Lời của Bạch Ngữ Dung khiến Tần Trác Thắng khỏi đ.á.n.h giá cô một nữa.
Hình như đúng là thế thật.
Ban nãy lúc mới thấy Bạch Ngữ Dung, trong lòng ông đột nhiên cảm thấy gì đó khang khác, nhưng khi ông chỉ nghĩ là hôm nay cô rạng ngời hơn bình thường một ít thôi chứ nghĩ tới vụ .
Bây giờ khi Bạch Ngữ Dung như , trái tim của Tần Trác Thắng đập thình thịch liên hồi.
Lỡ như là thật thì ?
Nếu thì đến lúc đó, thầy như ông cũng sẽ hưởng sái từ Bạch Ngữ Dung.
Hơn nữa...
Tần Trác Thắng về phía Ngô Lục Lục, chỉ thấy ông đang rù rì gì đó với cháu trai Ngô Hạo của .
Tuy Tần Trác Thắng hơn xa Ngô Lục Lục từ lâu, nhưng lúc khi ông công thành danh toại thì Ngô Lục Lục lặng yên rời khỏi thủ đô từ lâu .
Bởi trong lòng của Tần Trác Thắng vẫn ôm một nỗi tiếc nuối nguôi, đó là vì tận mắt thấy gương mặt t.h.ả.m hại của Ngô Lục Lục khi thua.
Cũng vì thế nên bây giờ khi thấy Ngô Lục Lục về thủ đô với hai bàn tay trắng, Tần Trác Thắng ngừng cho là đáng chú ý nữa.
... nỗi tiếc nuối trong lòng vẫn ứ đọng ở đó mãi tan biến.
Xem như là một nguyện vọng khó mà nguôi ngoai nhỉ? Cho nên nếu bây giờ Bạch Ngữ Dung thực sự đột phá, ...
Tần Trác Thắng nghĩ thế, trong lòng cũng quyết định, ông đầu với Bạch Ngữ Dung một câu “con theo thầy”, đó cả hai cùng về một hướng.
Bạch Ngữ Dung mừng như điên, vội vàng đuổi theo ông . “Giáo sư Nghiêm.”
Nghiêm Thanh đang đưa bảng đ.á.n.h giá cho học sinh thì thấy đang kêu , ông đầu , khi thấy tới là Tần Trác Thắng thì khuôn mặt vốn nghiêm khắc lập tức cau mày, bình thường nghiêm nay còn nghiêm hơn.