THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 137

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:53
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pXwtzay12

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói xong thì ông mới chợt nhận tình huống xung quanh gì đó là lạ, ông ngẩng đầu về đám phía Tần Trác Thắng, cuối cùng về phía Ngô Thẩm Văn hỏi: “Ủa? Anh cả? Ở đây chuyện gì hả?”

“À. Khí vật của bạn học Khúc đột nhiên biến thành như thế, bọn đang bàn bạc cách giải quyết đấy mà.”

Ngô Thẩm Văn Ngô Lục Lục đang gì, ông nhanh chóng tiếp lời của Ngô Lục Lục, xong thì dừng một chút mới về phía Tô Tái Tái, vẫy tay kêu cô : “ lúc bạn học Tiểu Tái , em mau tới đây xem thử nó thế .”

đó, bạn học Tiểu Tái, em mau tới đây xem thử xem .” Viện trưởng Lý lập tức theo, gọi Tô Tái Tái qua.

Đây là học sinh của Luyện Khí Viện nhà ông , tới lượt giáo sư của viện khác dạy dỗ.

Hừ! Tần Trác Thắng đúng là đồ ỷ chút tài năng thì gặp ai cũng khinh thường.

“Thì là thế, thế thì đành nhờ tiểu hữu . Mau, mau qua đây xem.”

Ngô Lục Lục gật đầu, vội vàng kéo lấy Tô Tái Tái, đẩy cô tới mặt Khúc Nhiên: “Mau qua đây xem thử chuyện gì.”

Mặc dù mặt đang hì hì nhưng trong lòng thì đang tự .

Cô bé nhỏ trông gầy gò nhỏ con nhưng khỏe phết. Lúc nãy thế mà kéo .

Tô Tái Tái vốn đang định tay thì Ngô Lục Lục đẩy tới mặt Khúc Nhiên, cô liếc Ngô Lục Lục một cái, thấy ông nháy nháy mắt với cô, dường như đang : “Thôi bỏ qua mà.”

Nể mặt bọn họ, cô mới gì mà Khúc Nhiên hỏi: “Sao thế chị?”

“Tự nhiên Diện Diện biến thành như thế.” Khúc Nhiên đưa Nhện Mặt Quỷ biến thành hình quả cầu cho Tô Tái Tái xem: “Chị cũng là nó nữa.”

“À.” Tô Tái Tái thấy Nhện Mặt Quỷ biến thành hình quả cầu thì nhẹ một cái mới ngẩng đầu lên Khúc Nhiên : “Tự kỷ .”

“???” Cái gì cơ?

“… Hả?” Khúc Nhiên há hốc mồm, hỏi câu hỏi mà đều cùng thắc mắc: “Tự kỷ hả?”

“Sao tự nhiên tự kỷ ?” Viện trưởng Lý lo lắng nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày.

Sau đó nhanh chóng về chỗ mấy giáo sư đang , cả đám bắt đầu thảo luận: “Chẳng lẽ giờ tìm bác sĩ tâm lý qua khám ?”

Ông dừng hỏi: “Luyện khí viện của chúng bác sĩ tâm lý riêng ?”

Các giáo sư lắc đầu, im lặng một chút cùng gật đầu.

“Bác sĩ tâm lý tư vấn cho học sinh thì , nhưng mà cho khí vật thì .”

Viện trưởng Lý nhíu mày, đó nghiêm túc bàn bạc: “ thấy chúng thể thảo luận thêm về vấn đề trong cuộc họp sắp tới.”

Trợ lý của viện trưởng ở một bên thế thì gật đầu ngay, đó cúi đầu ghi chuyện sổ ghi chú công việc.

“???”

… Ơ kìa, các thầy đang nghiêm túc đó hả?

Tô Tái Tái ở bên cạnh thấy thế thì càng khó hiểu.

Trong lúc nhất thời cô cũng đang thật chỉ đang đùa thôi nữa.

lúc , phó viện trưởng Tôn xen , giống như là sợ sự chán ghét của khác đối với còn đủ nhiều .

“Viện trưởng Lý, là để cho Trác Thắng khám thử xem ?”

Ông dừng một chút liếc Tô Tái Tái và Ngô Lục Lục một cái : “Dù thì để cho chuyên môn tới xem còn hơn là để cho mấy kẻ lừa đảo chẳng chui từ , đúng ?”

Kẻ lừa đảo là chỉ Ngô Lục Lục.

Từ lúc ông về nhà họ Ngô thì khiến cho nhiều tò mò thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-137.html.]

Thật thì tất cả đều mấy năm qua Ngô Lục Lục , gì, nếu ai thì dễ tìm .

Hơn nữa nhà họ Ngô cũng ý định giấu giếm.

Cho nên phó viện trưởng Tôn và đều Ngô Lục Lục một thời gian dài mở quán thầy bói tướng lừa gạt .

Cho nên mấy lời nãy là đang ám chỉ ông .

Ngô Thẩm Văn thế thì lập tức nổi giận, ông đầu trừng phó viện trưởng Tôn, chỉ thẳng mặt ông mà chửi: “Ông tào lao cái gì đó?”

Mắng ông thì , nhưng mà mắng em trai ông thì nhé.

Mọi nhanh chóng cản Ngô Thẩm Văn , một lúc ồn ào thì cuối cùng cũng nhờ Ngô Lục Lục gọi Ngô Hạo tới, hai cùng kéo Ngô Thẩm Văn qua một bên uống miếng hạ hỏa thì mới xong việc.

Thấy Ngô Thẩm Văn kéo , phó viện trưởng Tôn suýt đ.á.n.h ban nãy mới hừ một tiếng, ông phủi rớt bụi đất , lẩm bẩm một câu gì đó xong thì về phía viện trưởng Lý.

ngay khi ông định gì đó thì Tô Tái Tái - đang im lặng nãy giờ - lườm một cái.

Rõ ràng chỉ là một cái liếc bình thường thôi nhưng nó khiến phó viện trưởng Tôn dám thốt nên lời.

Tròng mắt của phó viện trưởng Tôn lập loè, ông cảm giác như đang khí lạnh bủa vây, giống như là… đang ai đó dùng mũi kiếm chĩa cổ .

Như thể chỉ cần ông dám thêm một chữ thì sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ngay tại chỗ.

khi Tô Tái Tái đầu sang chỗ khác thì cảm giác sợ hãi vì sắp c.h.ế.t biến mất tăm.

Lúc phó viện trưởng Tôn mới thể thả lỏng , ông ở đằng ôm n.g.ự.c th* d*c, mồ hôi tuôn như suối.

Tần Trác Thắng lập tức phát hiện ngay, thế là vội vàng quan tâm dò hỏi: “Thầy ơi, thầy thế ạ?!”

Phó viện trưởng Tôn mở miệng, nhưng còn thành tiếng thì cảm thấy cổ họng đau rát như xé rách, ông sợ quá vội im miệng dám nữa, chỉ thể khoát tay hiệu với Tần Trác Thắng, chờ một hồi lâu mới khàn khàn ba chữ “thầy ”.

giọng khàn đặc Tần Trác Thắng sợ hết hồn. Rõ ràng ban nãy còn bình thường mà, đột nhiên

Tần Trác Thắng kinh ngạc về thứ tay Khúc Nhiên, biểu cảm mặt đổi liên tục.

Chẳng lẽ...?

Có điều chờ Tần Trác Thắng kịp nghĩ kỹ thì phó viện trưởng Tôn - vã mồ hôi ướt cả lưng áo - vỗ lên tay ông một cái, chờ Tần Trác Thắng sang thì phó viện trưởng Tôn mới yếu ớt mở miệng: “Trác Thắng, thầy .”

Nói xong, ông vỗ lên mu bàn tay của Tần Trác Thắng nữa, đó nhéo nhẹ thêm một cái để nhắc khéo rằng: Chúng còn chuyện quan trọng khác cần đấy.

Tần Trác Thắng đương nhiên cũng hiểu ý của phó viện trưởng Tôn.

Lần bọn họ tới là điều tra rõ xem vì mà Luyện Khí Viện thể rèn thứ .

Mặc dù dò hỏi nguyên do cụ thể nhưng nếu thể đào một ít thông tin từ trong miệng của Khúc Nhiên thì cũng tệ chút nào.

Tần Trác Thắng gật đầu với phó viện trưởng Tôn ý bảo ông cứ yên tâm, đó rút tay và xoay về phía Khúc Nhiên, ông thèm Tô Tái Tái mà chỉ ôn tồn bắt chuyện với Khúc Nhiên.

“Bạn học Khúc , nếu trò chê thì để xem thử cho nhé? Nói chừng thể vấn đề của nó đấy.”

“À, cần thầy ơi.” Khúc Nhiên vội vàng từ chối, đó ôm con Nhện Mặt Quỷ cuộn tròn chặt hơn, nhất quyết cho Tần Trác Thắng chạm .

xin ông : “Giáo sư Tần, tính tình của Diện Diện khá hung hăng, sợ nó sẽ thầy thương mất, cho nên cần phiền thầy ạ.”

Đám viện trưởng Lý cũng cuộc đối thoại của hai .

Viện trưởng Lý đầu thấy Tần Trác Thắng định chạm Nhện Mặt Quỷ, thế là ông tạm ngưng câu chuyện về bác sĩ tâm lý bước vội đến cản ông , đó nhíu mày nhắc nhở: “Giáo sư Tần, bạn học Khúc thật đấy, ban nãy một học sinh của Cổ Võ Viện liều lĩnh chạm nó nên thương, bởi chúng dám phiền .”

Ông dừng một chút đầu về phía phó viện trưởng Tôn, tuy kinh ngạc ông đột nhiên mồ hôi mồ kê nhễ nhại và ỉu xìu như cọng bún thiu như nhưng ông cũng hỏi gì nhiều, chỉ về phía Tần Trác Thắng gật đầu: “Mời và phó viện trưởng Tôn cứ tự nhiên.”

 

 

Loading...