THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 136
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:52
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một câu chúc đơn giản khiến cho vui vẻ thôi, nhanh chóng cảm ơn.
Chờ học sinh xong thì Ngô Hạo mới chuyển tầm mắt về phía Ngô Lục Lục.
Lúc ông chỉ mới tới bên ngoài đám , còn kịp mở miệng thì một giọng khác truyền đến.
“Chuyện gì thế viện trưởng Lý?”
Ngô Lục Lục và những khác về phía âm thanh phát , thấy tới là phó viện trưởng Tôn của Luyện Đan Viện, bên cạnh ông là Tần Trác Thắng.
“Chào phó viện trưởng Tôn.” Viện trưởng Lý gật đầu với ông , đó bình tĩnh chào hỏi .
Mà Ngô Thẩm Văn thì chẳng thèm đếm xỉa gì tới phó viện trưởng Tôn, ông chắp tay lưng yên đó, dồn hết lực chú ý lên của con Nhện Mặt Quỷ.
Người xung quanh quá quen với tác phong của ông cho nên ai trách cứ gì cả.
Xích mích giữa Luyện Đan Viện và Phù Lục Viện cũng là chuyện mới ngày một ngày hai gì.
Nói đến cùng chuyện đều do phó viện trưởng Tôn mà cả, đúng là lâu Phù Lục Viện một học sinh xuất chúng đáng tự hào nào, nhưng đó là chuyện của viện , liên quan gì đến phó viện trưởng Tôn , đúng ?
Thế mà ông cứ năm bảy lượt mở miệng khiêu khích, quá đáng nhất là ông còn dùng chuyện của Ngô Lục Lục để chọc tức Ngô Thẩm Văn, cái gì mà: Tiếc , tưởng chừng là thiên tài năm đó của Phù Lục Viện thế mà trở thành một kẻ vô dụng, còn cụp đuôi chạy trốn nữa chứ, buồn hết sức.
Ngô Thẩm Văn là một điềm tĩnh tiếng thế mà cũng ông chọc điên lên, khi cãi một trận trò với phó viện trưởng Tôn thì cả hai tan rã trong vui.
Viện trưởng Lý cũng thích hạng như phó viện trưởng Tôn, hơn nữa quan hệ cá nhân của ông và Ngô Thẩm Văn khá cho nên thái độ của ông với phó viện trưởng Tôn cũng lãnh đạm.
Có điều phó viện trưởng Tôn là một kẻ hổ, khi cãi với Ngô Thẩm Văn xong thì ông vẫn thể hì hì chào hỏi với ông , thậm chí thi thoảng còn chèo kéo với viện trưởng Lý nữa cơ.
Tóm cứ thích vẻ như thể ai cũng quan hệ với ông , thật đúng là minh chứng sống cho câu “mặt ai dày hơn thì đó là vô địch”.
Chẳng hạn như hiện tại, khi gật đầu xong, phó viện trưởng Tôn giả bộ như bây giờ mới thấy Ngô Thẩm Văn, ông kinh ngạc “ôi chao” một tiếng bảo: “Viện trưởng Ngô cũng ở đây ?”
Ông dừng một chút, chờ Ngô Thẩm Văn mở miệng tự hỏi tự đáp: “Cũng thôi, cả trăm năm Luyện Khí Viện mới tạo một thứ như , đương nhiên là đáng giá để tới chiêm ngưỡng, cơ mà...”
Phó viện trưởng Tôn cố tình kéo dài âm cuối, đó chuyển tầm mắt lên mặt của Ngô Thẩm Văn, vẻ như “ chỉ ý thôi mà” để chuyện với ông : “Viện trưởng Ngô , nếu ông rảnh tới đây chúc mừng thì dành thời gian đó mà lo cho Phù Lục Viện ?
Bây giờ trong bốn viện của Huyền môn thì chỉ mỗi Phù Lục Viện của ông là nhân tài mà cũng chẳng thành quả đáng nhắc tới đấy.
Nếu còn như thế mãi thì chừng lâu Phù Lục Viện sẽ sáp nhập với ba viện còn mất.”
Lời của phó viện trưởng Tôn khiến ai cũng nhíu mày.
Phó viện trưởng Tôn còn hết thì viện trưởng Lý lạnh lùng ông và : “Phó viện trưởng Tôn, ông tới đây gì thế? Nếu đến để tham quan thì xin cứ tự nhiên, còn nếu đến để dạy đời thì xin phép tiếp, chỗ là Luyện Khí Viện chứ Luyện Đan Viện của ông.”
Ẩn ý là: Cho nên tới lượt ông khua môi múa mép ở đây .
Biểu cảm mặt của phó viện trưởng Tôn đổi nhưng lập tức trở về như thường ngay, ông tìm một lý do tự bào chữa cho : “Ôi trời, chỉ bâng quơ thôi mà, viện trưởng Lý đừng giận chứ.
ông là bạn của viện trưởng Ngô, nhưng mà... thoạt viện trưởng Ngô cũng giận , ông cầm đèn chạy ô tô như thế gì?
Chẳng lẽ là do viện trưởng Ngô khó lòng mở miệng ư?” Phó viện trưởng Tôn ngây thơ vô tội hỏi như thế.
Người xung quanh xong thì càng nhăn mày nhiều hơn. Cái ông phó viện trưởng Tôn thấy ghét thiệt chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-136.html.]
“Ông...” Viện trưởng Lý còn đang định mở miệng gì đó thì Ngô Thẩm Văn nắm tay kéo .
Viện trưởng Lý thoáng qua bạn và phó viện trưởng Tôn, cuối cùng lựa chọn im lặng gì.
Mà lúc Ngô Thẩm Văn mới chịu mở miệng, ông chẳng buồn bản mặt của phó viện trưởng Tôn, chỉ chăm chú nghiên cứu con Nhện Mặt Quỷ trong trạng thái cuộn thành hình tròn : “ chỉ tốn nước bọt với cái thứ tiếng thôi.”
Câu của ông chỉ phó viện trưởng Tôn tức giận mà ngay cả Tần Trác Thắng ở một bên cũng nhíu mày, điều ông chỉ kịp thốt lên một chữ “ông” thì một tiếng phì ở gần đó cắt ngang lời .
Chỉ cần giọng thôi là cũng đủ chủ nhân của nó là một cô gái trẻ tuổi.
Biểu cảm của phó viện trưởng Tôn đổi ngay, ông và Tần Trác Thắng đồng loạt đầu về phía âm thanh truyền tới, chỉ mới một cái là thấy Tô Tái Tái - đó từ bao giờ.
Thấy dám chê chỉ là một học sinh, ông càng tức giận hơn.
Phó viện trưởng Tôn chỉ Tô Tái Tái đầu về phía viện trưởng Lý, tức giận : “Viện trưởng Lý, tác phong của học sinh ở Luyện Khí Viện các ông là như thế đó hả? Có phép tắc là gì thế?!”
“Xin nhé.”
Không đợi viện trưởng Lý chuyện, Tô Tái Tái nhanh nhảu đáp , cô tủm tỉm : “Em nhiều phép tắc lắm, nhưng ai dạy em là cần lễ phép với hạng mặt dày chọc chúng ghét, còn hèn hạ thích sáp sáp cho c.h.ử.i cả.”
Cô như thế, chỉ đám Ngô Thẩm Văn hả giận mà những học sinh xung quanh cũng cái nư gì luôn.
Cho nên Tô Tái Tái dứt lời thì lập tức tiếng truyền tới từ đám đông xung quanh, phó viện trưởng Tôn tức tới mức ngừng trừng mắt về những phía đó.
Ông xem là đứa học sinh nào to gan dám nhạo ông như thế.
Tần Trác Thắng nhíu mày trừng mắt Tô Tái Tái, sẵng giọng quát: “Có học sinh nào mà ăn kiểu đó với thầy như cô hả? Mau xin ông cho ngay!”
Tô Tái Tái Tần Trác Thắng một cái, đó chiếc huy chương đại biểu cho Luyện Đan Viện của ông , cô chẳng thèm đếm xỉa tới lời ông mà chỉ cúi đầu búng búng chiếc huy chương đại biểu cho Luyện Khí Viện của , đó ngẩng đầu sang nơi khác.
Tuy thẳng nhưng đều hiểu ngụ ý trong hành động đó của cô.
-- với ông thuộc về hai viện khác , ông tính lên mặt dạy đời ai ?
Tần Trác Thắng sinh trong một gia đình nghèo khó, khi thành công thì mắt cao hơn trời, vô cùng kiêu ngạo.
Cũng chính loại tính cách tự ti tự mãn như khiến cho ông vô cùng để ý tới thái độ của khác đối với .
Dù chỉ một chút xíu nhỏ thì trong mắt ông cũng là tội lớn.
Ông cảm thấy Tô Tái Tái chỉ là một con nhóc con, chỉ là một học sinh của Luyện Khí Viện mà thôi, thế mà dám thái độ xấc láo như với ông .
Tần Trác Thắng vốn chỉ định la mắng dạy dỗ Tô Tái Tái một chút thôi, bây giờ lập tức biến sắc mặt, giơ tay lên.
-- còn đ.á.n.h nữa?
Ngô Thẩm Văn và viện trưởng Lý thấy thế thì giật , vội vàng chạy tới.
Mà ánh mắt của Tô Tái Tái lúc thì vô cùng lạnh lẽo, ngón tay cô khẽ động đậy định vẽ bùa thành kiếm, chặt đứt cánh tay của ông thì--
-- một chen giữa cô và Tần Trác Thắng, tách hai , đó hì hì Tô Tái Tái, vui vẻ : “Ơ kìa tiểu hữu, thì cô ở đây , tìm cô cả buổi trời. thấy một món đồ , đang định tìm cô tới cùng đây .”