THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 135

Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"..."

Ôi cảm ơn cô chạy xa như thế.

Tiền Nguyên Nguyên yên lặng chuyện.

lúc thấy Tô Tái Tái dừng đôi chút bổ sung thêm: "À đúng , nếu là bạn học với thì sẽ cố tay nhẹ một chút."

Gặp !

Tiền Nguyên Nguyên "ừm" rời . Ý là đ.á.n.h với Tô Tái Tái nữa.

Giờ thôi học kịp ?

Tiền Nguyên Nguyên nghiêm túc tự hỏi vấn đề .

Tô Tái Tái chẳng Tiền Nguyên Nguyên nghĩ cái gì, cô chỉ nhiệt tình vẫy tay chào theo bóng đối phương.

Chờ Tiền Nguyên Nguyên xa cô mới đầu về phía Đại Vi.

Giờ cô mới nhận đối phương vẫn còn đang khiếp sợ.

"Đàn chị ơi?" Tô Tái Tái đưa bút con thỏ cho giấy nhỏ trốn trong mũ áo hoodie, hỏi vỗ vai Đại Vi.

Cuối cùng, khi chọc Đại Vi "tỉnh dậy" thì hì hì đưa tờ giấy Tiền Nguyên Nguyên ký cho Đại Vi xong ôn tồn hỏi: "Chị tính đưa tiền mặt là chuyển khoản á?"

Sau đó?

Sau đó Đại Vi dại cả mặt "lì xì" cho Tô Tái Tái.

Chờ tới khi hai họ về phía Luyện Khí Viện, cứ hai bước Đại Vi giơ tờ giấy ký tên ôm trong lòng lên một cái.

Cười ngây ngô.

Không những thế cô còn hỏi ngược Tô Tái Tái: "Tiểu Tái , chắc chị đang đúng ?"

"Chị , vấn đề chị hỏi em nhiều ." Tô Tái Tái bất đăc dĩ, từ chối trả lời.

"Ồ." Đại Vi ngoan ngoãn gật đầu, ngây ngô ôm tờ giấy ký tên trong lòng, một lát qua nhing Tô Tái Tái : "Tiểu Tái, là em đ.á.n.h chị cái xem chị ?"

"... Chị , thôi ."

Tô Tái Tái liếc mắt Đại Vi, chậm rì rì mở miệng: "Em sợ chị chịu nổi."

dứt lời thì Đại Vi phất tay như thể thấy chuyện gì là buồn : "Tiểu Tái, em đùa giỏi thế. Cơ thể em bé tí teo thế thì chuyện chị chịu nổi cơ chứ.

Chị em nè. Tuy Luyện Khí Viện huấn luyện khoa trương như bên Cổ Võ Viện nhưng tụi chị vẫn khỏe mạnh hơn bình thường."

"Ồ." Tô Tái Tái gật đầu.

"Cho nên Tiểu Tái , em đ.á.n.h chị một cái thì chị vẫn chịu nha."

Đại Vi vẻ: "Chị chịu nha!" Ưỡn ngực, thảng lưng: "Em cứ đ.á.n.h ."

Tô Tái Tái: ???

Tô Tái Tái yên lặng qua liếc mắt Đại Vi, cuối cùng mới xác định chuyện mà cô nghi ngờ.

"Đàn chị."

"Ừm? Sao thế?" Đại Vi sáng mắt Tô Tái Tái.

"Mới nãy lúc em chuyện với Tiền Nguyên Nguyên chị tập trung đúng ?" Tô Tái Tái liếc mắt Đại Vi, giọng điệu vô cùng khẳng định.

Cô mới dứt lời, Đai Vi ngượng ngùng : "Thì... Tại chị kích động ..."

Dừng một chút, cuối cùng cô mới mở miệng: "À đúng , mới nãy hai cái gì ?"

Dù gì thì cô vẫn mà.

"... Không ạ." Tô Tái bước : "Nãy em chỉ cầu xin ký tên cho chị, đấy thấy cảm động sự chân thành của em, lệ nóng doanh tròng mà đồng ý thôi."

"Đơn giản như thế hả?" Sao cô thấy đáng tin thế nhỉ?

"Chỉ đơn giản thế thôi ạ." Tô Tái Tái khẳng định.

Người giấy nhỏ trốn trong mũ hoodie mà trợn trắng mắt. Sự chân thành á?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-135.html.]

"Đánh " cùng nghĩa với "sự chân thành" hả?

Nếu thế thì đúng là chân thành quá mức, bảo Tiền Nguyên Nguyên ký tên dứt khoát như thế.

Chờ tới khi Đại Vi cầm tờ giấy chữ ký của thần tượng của , cùng với Tô Tái Tái Luyện Khí Viện thì Nhện Mặt Quỷ mới thoát khỏi ‘vòng vây’ của đám viện trưởng Lý, về đầu Khúc Nhiên.

một đám ông già sờ, ôm nâng lên cao, đôi mắt xoay như chong chóng, hồn bay .

… Một lũ già thối tha, đạo đức!

Diện Diện tủi , nhưng Diện Diện dám , thể chỉ đành cúi đầu gặm tóc của Khúc Nhiên cho bớt tức.

Có điều gặm vài cái thì Nhện Mặt Quỷ ngửi mùi của Tô Tái Tái đang tới gần.

là đại ma vương về , nó nhanh chóng “Phi” một cái, phun tóc của Khúc Nhiên , đó rụt tám cái chân trong cuộn , lập tức biến thành một quả cầu tròn mặt .

Sau đó yên tay Khúc Nhiên: giả c.h.ế.t.

“Ủa?” Khúc Nhiên vốn đang định nhắc Nhện Mặt Quỷ đừng gặm tóc nữa thì giật .

lập tức lo lắng, nhanh chóng lăn qua lăn Nhện Mặt Quỷ hiện thành quả cầu tròn, luống cuống tay chân.

-- hình dạng của nó thì Khúc Nhiên thấy qua lúc cô mới luyện nó.

Bây giờ nó biến về như lúc đó… chẳng lẽ là ?

Ngô Thẩm Văn đang luận bàn hăng say với viện trưởng Lý thấy thì lập tức thiện với Khúc Nhiên: “Bạn học Khúc, chuyện gì thế?”

Nãy giờ sờ đồ của , dựa quy tắc yêu ai yêu cả đường lối về thì bây giờ các viện trưởng và giáo sư đều vô cùng hiền hòa và thiết với Khúc Nhiên.

“Diện Diện… Tự nhiên giờ Diện Diện biến về như .” Khúc Nhiên ôm Nhện Mặt Quỷ biến về hình quả cầu tròn, bối rối .

“???”

Khúc Nhiên xong thì đám viện trưởng Lý lập tức lo lắng, cả đám nhanh chóng tới gần cô, nhíu mày hỏi: “Sao như thế? Chẳng lẽ là vấn đề gì ?”

“Bạn học Khúc, em hỏi Diện Diện thử nó thế.” Các giáo sư của Luyện Khí Viện đều lo lắng nôn nóng.

Hỏi? Hỏi đây? Cô hiểu chứ.

Khúc Nhiên cũng lo lắng, mồ hôi bắt đầu tụ chóp mũi.

“Á! Giáo sư Nghiêm đang ở đây nè, kéo ông tới xem thử xem nhé.”

Một trong những giáo sư đang đột nhiên nhớ tới: “Bảo ông ghim cho vài châm nhé?”

Để kết quả đ.á.n.h giá sinh viên công bằng nhất thể, hàng năm, mỗi viện đều sẽ mời các giáo sư, giáo viên từ các viện khác tới giám khảo đ.á.n.h giá.

Giáo sư Nghiêm là một giáo sư vô cùng nghiêm khắc và cẩn thận, là giáo sư của Luyện Đan Viện, y thuật .

lời thì một giáo sư khác ngay: “Trời ạ, Diện Diện là khí vật, cây kim nào ghim trời?”

Đây thật đúng là cái gì cũng thể thử khi quá tuyệt vọng, chỉ sợ nếu còn tiếp tục nữa thì khi mấy họ còn định đeo máy thở oxy cho Nhện Mặt Quỷ mất.

Hai viện trưởng cùng với một đống giáo sư đang tụ tập cùng một chỗ cho những học sinh sinh viên ở gần đó đều sang, tò mò thôi.

Người còn cho rằng chuyện gì lớn, khiến cho Ngô Hạo đang giám sát đ.á.n.h giá cũng nhịn sang, vài đầu về phía Ngô Lục Lục hỏi: “Chú út, bên chuyện gì thế?”

“Hả?” Ngô Lục Lục đang chắp tay ở lưng, cúi các tác phẩm của các học sinh ở Luyện Khí Viện và cho lời nhận xét.

Nghe cháu trai hỏi thì đầu , vặn thấy đám trai của ông đang bu xung quanh Tô Tái Tái mới về từ bên ngoài, đang gì.

“Để chú qua đó xem thử.” Ngô Lục Lục thấy thế thì với Ngô Hạo một câu nhanh chóng về phía bên đó.

Ngô Hạo gật đầu, mặc dù cũng qua đó xem thử nhưng mà hiện đang giám khảo, thể tùy tiện rời nơi .

Không cách nào khác, chỉ đành tại chỗ thỉnh thoảng sang.

Vừa mới một thì một học sinh vui vẻ đem tác phẩm của chạy tới, đưa thẻ học sinh của hưng phấn Ngô Hạo : “Đàn Ngô, đây là giấy chứng nhận và nhận xét của em.”

Ngô Hạo là thầy đ.á.n.h giá tác phẩm của , thật tuyệt vời. Chuyện đủ để khoe khoang cả một học kỳ luôn.

“Ừ, .” Ngô Hạo thu hồi tầm mắt của , kiểm tra thẻ học sinh của gật đầu một cái: “Chúc mừng thành công.”

 

 

Loading...