THIÊN KIM THẬT LẠI LÀ TÔI - Chương 134
Cập nhật lúc: 2025-12-23 01:19:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đại Vi còn xong thì Tô Tái Tái nắm lấy vai Đại Vi, gọi “Đàn chị.”.
Đại Vi sửng sốt, đầu Tô Tái Tái đang cản với vẻ ngạc nhiên: “Tiểu Tái?”
Tô Tái Tái vỗ vai cô, vẻ “ cả” xong mới giương mắt về phía Tiền Nguyên Nguyên vẫn nguyên đó chẳng thèm đầu về phía cô.
Tuy giọng cô vể vui tươi nhưng ẩn chứa chút âm trầm. “ ngại miễn phí .”
Cô dứt lời, cả đám chẳng hiểu mô tê nhưng Tiền Nguyên Nguyên hiểu.
Anh những hiểu, mà tay chân còn vô thức đau nhức cả lên.
Tiền Nguyên Nguyên lặng lẽ thở dài, đó về phía Tô Tái Tái, chẳng khác nào một nhóc đáng thương bắt ép nhưng thể phản kháng.
Anh im lặng cô một lúc lạnh lùng cất lời: “... Có chuyện gì?”
Tô Tái Tái thấy , về phía ngoắc ngoắc ngón tay, “Anh qua đây”, tiếp đó kéo Đại Vi còn đang ngơ ngác ở một bên xoay ngoài.
Chỉ để một nhóm ở đó chằm chằm Tô Tái Tái.
Đặc biệt là đàn khoá của Cổ Võ Viện - thường xuyên theo Tiền Nguyên Nguyên, tức khi Tô Tái Tái “Anh qua đây.”
Cái gì mà qua đây hả?!
Anh Tiền của bọn họ là nhân vật mà cô kêu một tiếng thì sẽ đến ngay ?!
Chó cũng chắc ngoan ngoãn như nữa mà!
Cô gái tiêu , cho dù là con gái chăng nữa thì chắc chắn cũng sẽ đàn Tiền nghiêm khắc dạy dỗ cho mà xem!
Bạch Ngữ Dung cũng thấy những lời thì thầm bàn tán của , khóe miệng của cô khỏi cong lên, lộ vẻ đắc ý.
Ngay lúc cô đang hả hê đợi xem kịch thì tiếng gọi “Anh Tiền?!” chứa đầy sự kinh ngạc của đàn khoá của Cổ Võ Viện thu hút sự chú ý.
Chỉ thấy Tiền Nguyên Nguyên... thở dài, ngoan ngoãn theo hai Tô Tái Tái.
Dáng vẻ đó… trông vẻ gì là sẽ dạy cho khác một bài học cả.
Nhóm vây xem đều sững sờ.
... Ủa là , Tiền, qua đó ?!
Các sinh viên khoá đều ngỡ ngàng, đến khi thấy ba họ lượt rời khỏi Cổ Võ Viện, mới một mơ mơ màng màng, nhỏ giọng lên tiếng: “Cho hỏi… cô là họ hàng của Tiền ?”
Mọi ngơ ngác lắc đầu, vẫn còn đang sốc, tạm thời thể lấy tinh thần.
Trình Ngạn Xương sáp gần Bạch Ngữ Dung, hạ thấp giọng, nổi giận đùng đùng : “Ngữ Dung, tại em cho là Tô Tái Tái quen với đàn Tiền hả?”
Giống như là nếu chuyện Tô Tái Tái quen với Tiền Nguyên Nguyên thì đối xử với cô bằng thái độ như .
Bạch Ngữ Dung vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, trong lòng đầy oán hận.
đó cô hít một thật sâu, mỉm Trình Ngạn Xương lắc đầu : “Anh Ngạn , em cũng tại Tiểu Tái quen đàn Tiền nữa.”
“Vậy ?” Sự chú ý của Trình Ngạn Xương sớm phân tán khi bọn Tô Tái Tái rời , về phía cửa hờ hững đáp.
Thái độ khiến Bạch Ngữ Dung nhịn mà bấu chặt lòng bàn tay, lông mi cụp xuống, đồng thời cũng âm thầm đưa quyết định.
“Anh Ngạn, đợi lát nữa tham gia cuộc thi đ.á.n.h giá xong, thể đến Luyện Khí Viện với em ? Nghe Luyện Khí Viện luyện chế một món khí vật, chúng xem thử nha ?” Bạch Ngữ Dung Trình Ngạn Xương với vẻ mặt đầy mong đợi.
Trình Ngạn Xương thấy thế gật đầu : “Được, em chờ một lát nhé.”
“Dạ.” Bạch Ngữ Dung ngoan ngoãn gật đầu.
Sau khi thấy Trình Ngạn Xương tạm thời rời để chuẩn cho cuộc đ.á.n.h giá sắp tới, nụ mặt của cô nhạt dần, đầu về phương hướng mà Tô Tái Tái rời .
Tô Tái Tái, lát nữa cô hãy chờ mà xem. Bạch Ngữ Dung lạnh lùng ở trong lòng.
Mặt khác. Tô Tái Tái kéo Đại Vi thẳng ngoài.
Cho đến khi tới một nơi vắng vẻ thì mới dừng , về phía Tiền Nguyên Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/thien-kim-that-lai-la-toi/chuong-134.html.]
Cô mới há miệng, còn kịp gì thì Tiền Nguyên Nguyên lên tiếng : “Gần đây hề việc nào cả.”
“Ủa?” Tô Tái Tái hình vài giây, nghiêng đầu Tiền Nguyên Nguyên, : “ cũng hỏi .”
Chẳng lẽ là khi chuyện gì đó thì mới xuất hiện thôi á?
Tiền Nguyên Nguyên xong, im lặng một lát hỏi: “... Chứ là chú kêu cô tới đây ?”
Lần nào đến cũng đ.á.n.h cho một trận, đó để một lá thư đủ lời lẽ ngon ngọt.
Anh quá quen với việc . “...”
Tô Tái Tái im lặng Tiền Nguyên Nguyên, một lúc mới chỉ Đại Vi vẫn còn đang kinh ngạc ở một bên, chút bất lực : “Ban nãy thấy chị gọi là đàn em ?”
Học sinh giỏi của Cổ Võ Viện, thần tượng trong lòng của đàn chị Đại…
Mà thính giác kém ư?
Có khi thính giác của chú còn hơn nhiều đấy~
Tiền Nguyên Nguyên bỗng cảm thấy ngột ngạt khi trông thấy Tô Tái Tái đang với ánh mắt “Anh thật vô dụng”, nhưng bình tĩnh suy nghĩ thì bản đ.á.n.h , đành âm thầm ngậm miệng .
Ban nãy, lúc mà đột nhiên Tô Tái Tái gọi , sợ hãi đến mức dám cử động luôn, cho nên mất tập trung mà thôi.
Có điều bây giờ nghĩ , quả thật là Tiền Nguyên Nguyên cô gái bên cạnh nhắc đến hai chữ “đàn em”.
Dù tình nguyện cho lắm, nhưng cũng sờ mũi chấp nhận sự thật là bây giờ Tô Tái Tái và đều là sinh viên của Huyền Học Viện.
“Nếu chú bảo cô đến tìm , cô gọi tới đây gì?” Tiền Nguyên Nguyên mím môi, chằm chằm Tô Tái Tái hỏi.
Ánh mắt trở nên đề phòng.
Đùa chắc, con nhóc mặt đ.á.n.h hết hai đấy, nếu giờ mà cảnh giác thì đúng thật là một tên ngốc!
“À, cũng gì.” Tô Tái Tái , nghiêm túc trả lời: “Thật thì chỉ nhờ ký tặng cho đàn chị của thôi mà.”
“...” Tiền Nguyên Nguyên trừng mắt Tô Tái Tái.
Tô Tái Tái hề cảm thấy sợ hãi cái chòng chọc của , mà còn đáp bằng một nụ vô cùng thản nhiên.
Lẽ thẳng khí hùng và đáng yêu giống như phiên bản phóng to của giấy nhỏ .
Tiền Nguyên Nguyên bại trận, thầm nhủ trong lòng là "đánh " mới tức giận duỗi tay về phía Tô Tái Tái: "Giấy bút ?"
"Ồ." Tô Tái Tái bừng tỉnh, thò tay trong mũ hoodie lấy một cái bút nắp hình thỏ con vô cùng đáng yêu cùng với một tờ giấy nhắn nhúm, hì hì đưa cho Tiền Nguyên Nguyên.
Xong còn vô cùng lễ phép gật đầu: "Làm phiền ."
Tiền Nguyên Nguyên nhận lấy, tâm trạng u ám mà ký tên .
Lúc đưa cho Tô Tái Tái, yên lặng giương mắt cô như : "Còn chuyện gì nữa ? Nếu thì đây."
Tô Tái Tái gật đầu tỏ vẻ khôgn việc gì, nghĩ với : "Vừa lúc đ.á.n.h với nam sinh mặc đồ màu xanh , nếu đó đổi nắm đ.ấ.m thành kiểu khác thì nứt xương là nhẹ nhất."
Tiền Nguyên Nguyên xong hiểu ngay Tô Tái Tái đang cái gì.
Biểu cảm mặt trầm tư nhưng trong thời gian ngắn nghĩ cách hóa giải.
Anh nhịn mà ngẩng đầu về phía Tô Tái Tái, cung kính chắp tay thành quyền : "Mời chỉ giáo."
Tô Tái Tái cũng kiêu, nhún vai nhắc nhở : "Lần đầu tiên đ.á.n.h , thế nào để ném lên bàn ?"
Tiền Nguyên Nguyên hiểu ngay, đồng thời cũng nhớ tình cảnh thê t.h.ả.m đau thương khi .
Trong thời gian ngắn nên lời cảm ơn thế nào với Tô Tái Tái nữa.
chờ Tiền Nguyên Nguyên bóp mũi cảm ơn thấy Tô Tái Tái vỗ tay cái bộp như mới nhớ cái gì lắm.
Cô về phía Tiền Nguyên Nguyên, hì hì : "Tốt quá , là sinh viên của đại học Đế Đô. Thế thì nếu chú gọi cho thì cũng cần chạy xa như nữa ."